Bỏ qua nội dung

Ho So Huy Danh

Chương 35 - Chương 35: Người Không Được Tin

Đỗ Nam nói “hai giờ” xong thì căn phòng không lập tức ồn lên. Chính sự im lặng đó mới làm Vũ thấy lạnh. Nếu mọi người cãi nhau, nếu Lâm Từ đập bàn, nếu Bảo Châu mắng anh thêm vài câu, ít nhất căn phòng vẫn còn vận động theo một logic quen thuộc: có lỗi, có người giận, có hướng để đỡ đòn. Nhưng ánh đèn trắng trên trần chỉ rơi xuống những khuôn mặt vừa mất một thứ khó gọi tên hơn chứng cứ. Niềm tin, có lẽ. Hay tệ hơn, quyền được yêu cầu người khác tin mình trong vài phút đầu tiên sau khi bị vu khống.

Bài đăng vẫn đang tăng tương tác. Hòa đặt một màn hình phụ chỉ để ghi lại tốc độ lan truyền và nguồn chia sẻ lại, các con số nhảy lên đều đến mức gần như có nhịp tim riêng. Lâm Từ đứng cách bàn một bước, tay cầm điện thoại nhưng không gõ. Mắt anh đỏ lên vì tức, vì nghề nghiệp bị lôi ra làm trò bẩn, và vì lần đầu tiên người hay dùng chữ nghĩa như dao lại bị yêu cầu đặt dao xuống đúng lúc đối phương đang cứa vào mặt mình. Bảo Châu không nhìn anh nữa. Cô đã mở một file ghi chú pháp lý, giọng đều: “Không ai trả lời tin nhắn riêng. Không ai gọi cho nguồn. Không ai nói câu ‘chúng tôi bị gài’ khi chưa có bản ghi được niêm phong. Một câu cảm tính lúc này có thể biến thành bằng chứng về ý thức phạm lỗi.”

Vũ nghe thấy chữ “ý thức phạm lỗi” như một mẩu kim loại nhỏ rơi xuống đáy dạ dày. Anh biết Bảo Châu không nhằm vào riêng anh, nhưng cả căn phòng cũng không cần cô nhắm. Từ giây bài đăng xuất hiện, anh đã trở thành tâm điểm tự nhiên của mọi nghi ngờ. Không phải vì mọi người tin anh làm chuyện đó, mà vì mọi người đều hiểu: nếu có một người đủ lịch sử để bị dựng thành kẻ đột nhập, người đó là anh. Quá khứ không cần đúng toàn bộ. Nó chỉ cần đủ sắc để cắt vào hiện tại.

Đỗ Nam kéo ghế ngồi xuống, tháo kính rồi đặt lên tập hồ sơ. Anh nhìn Vũ, không né. “Tôi cần hỏi lại một lần theo quy trình. Trước khi phiên quan sát bị ngắt, anh có thực hiện thao tác nào ngoài những gì đã nói thành lời không?” Câu hỏi không lớn, nhưng trong phòng họp nhỏ nó vang như tiếng khóa cửa. Lý Tường lập tức ngẩng đầu. Hòa dừng tay nửa nhịp. Mai Anh đứng cạnh cửa kính, mặt vẫn tái vì bài đăng lấy tên cô làm mồi, nhưng cô không chen vào.

Vũ gật đầu chậm. “Không.” Anh đặt hai tay lên mặt bàn, để mọi người thấy chúng không chạm vào máy. “Tôi không mở hồ sơ Mai Anh. Tôi không tải bất cứ thứ gì. Tôi không nhập lệnh, không dùng tài khoản cũ, không vượt qua lớp nào của hệ thống. Những thao tác tôi làm đều là mở đường dẫn, quan sát giao diện hiển thị sẵn và dừng khi phát hiện gói dữ liệu riêng tư.” Anh dừng một chút, cổ họng khô đến mức câu tiếp theo nghe khàn hơn. “Nhưng nếu anh hỏi có phải sự có mặt của tôi làm bẫy này có giá trị hơn không, thì có.”

Lâm Từ bật ra một tiếng cười ngắn, không vui. “Anh lại nhận hết về mình vào lúc nào cũng tiện ghê.” Bảo Châu liếc anh, nhưng lần này Lâm Từ không im ngay. “Tôi không bảo anh làm sai. Tôi bảo ngoài kia họ đâu cần anh làm sai. Họ cần anh từng có cái tên K-Void, cần cái mặt anh trong phòng này, cần một bức ảnh đủ mờ để ai cũng tự tưởng tượng phần còn lại. Chúng ta đang thua vì đối thủ không chứng minh. Họ bán cảm giác đã chứng minh rồi.”

Không ai phản bác. Vũ nhìn sang Mai Anh theo bản năng, rồi lập tức thu mắt lại. Anh không muốn biến cô thành thước đo cho việc mình còn đáng cứu hay không. Mai Anh đã bị dùng làm nạn nhân hai lần: một lần trong hồ sơ thật giả của Hồ Sơ Đen, một lần trong bài tố cáo vừa tung. Cô không có nghĩa vụ đứng ra làm chứng cho nhân cách của anh chỉ vì cô đã thấy anh dừng tay. Nhưng khi Đỗ Nam chuẩn bị hỏi tiếp, Mai Anh lên tiếng trước: “Tôi xác nhận anh ấy đã rút tay khỏi bàn phím trước khi mở mục của tôi.”

Căn phòng khựng lại. Vũ quay sang cô. Mai Anh không nhìn anh, mắt vẫn đặt trên màn hình đang ghi lại bài đăng. “Tôi chỉ nói điều tôi thấy,” cô nói thêm, giọng bình tĩnh đến mức gần như cứng. “Tôi không nói tôi tin toàn bộ quá khứ của anh ấy. Tôi không nói tôi đồng ý để tên mình tiếp tục bị dùng trong kế hoạch của các anh. Nhưng đoạn họ viết rằng anh ấy chủ động mở hồ sơ của tôi là sai.”

Bảo Châu gõ lại nguyên văn câu đó vào biên bản nhân chứng nội bộ. Đỗ Nam cũng không cảm ơn bằng lời. Anh chỉ gật đầu, như giữ cho sự xác nhận ấy không bị biến thành một cảnh cảm động rẻ tiền. Vũ cúi mắt xuống. Một phần trong anh muốn nói xin lỗi Mai Anh thêm lần nữa, nhưng căn phòng hiện tại không có chỗ cho những lời xin lỗi tiêu tốn oxy. Anh chỉ nói: “Tên cô không nên xuất hiện trong bản giải trình về tôi.”

“Muộn rồi,” Mai Anh đáp. Cô đưa điện thoại lên, màn hình đầy những bình luận gọi cô là người bị nhóm Vũ lợi dụng để rửa tội cho hacker. “Họ đã kéo tôi vào. Vấn đề là lần này tôi có được hỏi trước khi bị kéo hay không.” Câu đó làm Vũ ngẩng đầu. Mai Anh nhìn thẳng vào anh, mệt mỏi nhưng rõ ràng. “Nếu cần tôi xác nhận sự thật, tôi sẽ xác nhận phần tôi trực tiếp chứng kiến. Nhưng đừng ai viết thay cảm xúc của tôi. Đừng biến tôi thành người đã tha thứ để cứu uy tín cho anh.”

“Được,” Vũ nói ngay. Câu ấy ra khỏi miệng anh rất nhẹ, nhưng trong lòng lại nặng như một cam kết có hình dạng cụ thể. Đỗ Nam nhìn anh thêm một giây, rồi chuyển sang Hòa: “Xuất bản ghi thao tác, hash file, đóng gói log thời gian. Chỉ dùng phần chứng minh quy trình dừng, che toàn bộ dữ liệu nạn nhân và thông tin học sinh. Bảo Châu duyệt ngôn từ. Lâm Từ, anh được quyền quan sát, không được đăng.”

“Tôi ghét câu cuối,” Lâm Từ lẩm bẩm. Nhưng anh bỏ điện thoại xuống. Hòa bắt đầu đọc to từng mục được lưu: thời điểm nhận đường dẫn, danh sách người có mặt, lệnh dừng phiên, trạng thái không tải dữ liệu. Cậu đọc càng lâu, giọng càng run ít hơn. Lý Tường đứng bên cạnh phụ đối chiếu mốc thời gian, nhưng Vũ nhận ra cậu không nhìn anh như trước nữa. Không phải thù địch. Chỉ là một khoảng lùi rất nhỏ, thứ khoảng lùi người ta tạo ra khi đứng cạnh một vật có thể phát nổ.

Vũ không trách cậu. Anh cũng từng đứng lùi trước nạn nhân như thế, để khỏi phải thừa nhận mình sợ sự thật bám lên áo. Anh kéo ghế ngồi xuống, mở điện thoại của mình dưới mắt Đỗ Nam và đặt chế độ ghi màn hình. Tin nhắn của Sơn vẫn nằm đó: “Xin lỗi. Tao tưởng mày sẽ nhìn ra.” Vũ không trả lời. Anh chụp lại, gửi vào kênh chứng cứ chung, rồi nói: “Sơn biết đây là phép thử. Nhưng chưa chắc biết toàn bộ bẫy truyền thông. Câu này có thể là nhận lỗi, cũng có thể là mồi khiến tôi tức mà liên lạc riêng.”

Bảo Châu ngẩng lên. “Anh sẽ không liên lạc riêng.” Không phải câu hỏi. Vũ gật. Đỗ Nam nhìn anh như muốn đánh giá liệu lời hứa ấy có đủ trọng lượng để đặt vào hai giờ sắp tới. Cuối cùng anh nói: “Tạm thời anh rời khỏi nhóm thao tác kỹ thuật. Không phải vì tôi kết luận anh sai. Vì mọi thứ anh chạm vào từ giờ sẽ bị đối phương diễn giải thành cố che dấu.”

Lần này, sự im lặng trong phòng thật sự có tiếng. Lý Tường mím môi. Hòa cúi xuống màn hình. Lâm Từ định nói gì đó rồi nuốt lại. Vũ tưởng mình sẽ thấy đau hơn. Nhưng điều anh cảm thấy trước tiên lại là một kiểu trống rỗng quen thuộc, như bị đẩy ra khỏi một căn phòng mà anh đã tự xây tường quanh mình nhiều năm. Người không được tin thì không có quyền đòi đứng giữa bàn điều khiển. Anh hiểu điều đó. Vấn đề là hiểu không làm nó bớt nhục.

“Tôi đồng ý,” Vũ nói. Anh tháo thẻ truy cập tạm Đỗ Nam đưa trước đó, đặt lên bàn. “Tôi sẽ chỉ cung cấp giải thích kỹ thuật khi có yêu cầu, bằng văn bản, có người chứng kiến. Tôi cũng sẽ không dùng kênh cũ, không tìm Sơn ngoài quy trình.” Anh nhìn sang Mai Anh, lần này không tránh. “Và tôi không lấy tên cô làm lý do để ở lại vị trí này.”

Mai Anh nhìn anh rất lâu. Trong ánh mắt cô vẫn còn vết nứt của câu hỏi hôm trước, nhưng bên cạnh nó có một thứ khác: sự cảnh giác dành cho cả thế giới chứ không chỉ riêng anh. “Tốt,” cô nói. “Vì tôi mệt với việc người ta cứ nhân danh bảo vệ tôi rồi quyết định thay tôi.”

Đỗ Nam đứng dậy, cầm tập hồ sơ đi ra ngoài nhận cuộc gọi giải trình đầu tiên. Cửa phòng vừa khép lại, màn hình phụ của Hòa hiện thêm một thông báo mới. Bài tố cáo được một tài khoản xác thực chia sẻ lại, kèm lời hẹn: “Hai mươi hai giờ tối nay, toàn bộ hồ sơ thật về K-Void sẽ được mở. Để xem người bảo vệ danh dự đã từng bán danh dự người khác như thế nào.” Bên dưới dòng chữ là một ảnh bìa đen, ở giữa có tên Khương Vũ được đóng khung như tiêu đề của một vụ án.

Không ai nói gì trong vài giây. Vũ nhìn tên mình trên màn hình, rồi nhìn phần góc ảnh có logo rất nhỏ của công ty truyền thông Bách từng dùng trong các hợp đồng xử lý khủng hoảng. Nó không phải sơ hở. Nó giống một chữ ký cố ý để lại cho riêng anh đọc. Lần này, Hồ Sơ Đen không còn mượn Mai Anh làm cái cớ nữa. Họ đã đặt thẳng anh lên bàn, dưới ánh đèn, và mời cả thành phố đến phán xét.