Chương 36 - Chương 36: Vết Cắt Cũ
Chương 36: Vết Cắt Cũ
Thông báo hẹn hai mươi hai giờ nằm trên màn hình như một chiếc đồng hồ không cần kim. Từ lúc cái ảnh bìa đen xuất hiện, căn phòng họp nhỏ chỉ còn vận hành bằng những khoảng dừng giữa các thao tác: Hòa lưu bản ghi, Bảo Châu chỉnh thông cáo, Lâm Từ đọc luồng chia sẻ với vẻ mặt căng cứng. Vũ ngồi ở mép bàn, cách xa máy chủ một khoảng vừa đủ để mọi người nhìn thấy anh không chạm vào thứ gì. Đó là vị trí an toàn nhất cho quy trình, và cũng là vị trí khiến anh hiểu rõ nhất mình đã bị đẩy ra ngoài bằng chính cái bóng cũ của mình.
Đỗ Nam quay lại sau cuộc gọi giải trình đầu tiên, cổ áo hơi lệch, giọng khàn hơn lúc đi. “Họ yêu cầu bản tường trình trước hai mươi mốt giờ ba mươi. Phần của anh, Vũ, viết bằng văn bản. Không suy đoán động cơ, không gọi tên Bách nếu chưa có chứng cứ dùng được.” Anh đặt điện thoại xuống bàn, rồi nhìn sang màn hình phụ. “Còn hồ sơ K-Void. Nếu họ tung trước, chúng ta không chạy theo từng mảnh bùn. Chúng ta chuẩn bị trước ranh giới phản hồi.”
“Ranh giới phản hồi nghĩa là gì?” Lâm Từ hỏi. “Nghĩa là khi họ gọi anh ấy là thứ gì, ta được phép nói lại đến đâu?”
Bảo Châu không ngẩng đầu. “Nghĩa là ta chỉ phủ nhận cái sai, thừa nhận cái đúng nếu nó đúng, và không lấy nạn nhân cũ làm khiên.” Câu cuối rơi xuống rất nhẹ, nhưng Vũ vẫn thấy nó đập thẳng vào ngực mình. Anh biết cô đang nói đến Lê Nhật Quỳnh. Cái tên đó từ lâu đã không còn là một người trong trí nhớ anh nữa, mà là một điểm đau anh cứ tưởng chỉ cần không chạm vào thì nó sẽ tự đóng vảy. Thực tế, những vết cắt cũ thường không biến mất. Chúng chỉ đợi đúng lúc bàn tay người khác kéo lớp băng ra trước đám đông.
Mai Anh đứng gần cửa kính, tay ôm khuỷu tay, không xen vào cuộc họp. Vũ không chắc cô ở lại vì muốn biết chuyện tiếp theo, hay vì không muốn rời căn phòng khi tên mình vẫn đang bị dùng như mồi. Ánh mắt cô thỉnh thoảng lướt qua anh, không mềm đi, cũng không lạnh thêm. Cô hiểu rõ một câu phản hồi sai có thể làm nạn nhân chết thêm một lần nữa.
Vũ mở một file trắng trên máy cá nhân đã bật ghi màn hình, đặt nó giữa bàn để mọi người thấy. Anh gõ chậm hơn bình thường, từng chữ như phải kéo qua một lớp cát: “Tôi từng dùng nickname K-Void trên một diễn đàn ngầm. Tôi từng viết một bài phân tích về dấu vết số của Lê Nhật Quỳnh. Bài viết đó không chứa địa chỉ nhà đầy đủ, nhưng nó chỉ ra đủ mốc để người khác lần theo. Khi sự việc vượt khỏi màn hình, tôi đã im lặng quá lâu.” Anh dừng lại. Con trỏ nhấp nháy ở cuối câu như một nhát châm nhỏ, đều đặn, kiên nhẫn.
Hòa nhìn anh, mặt trắng đi. Lý Tường nuốt khan. Lâm Từ không còn tỏ ra muốn phản ứng ngay nữa. Đỗ Nam kéo ghế ngồi đối diện Vũ. “Anh chắc muốn đưa phần này vào bản chuẩn bị?”
“Không phải để đăng ngay,” Vũ nói. “Để mọi người biết phần nào tôi không được phép phủ nhận. Nếu hồ sơ họ tung có đoạn bài viết cũ của tôi, câu trả lời không thể là ‘tôi vô can’. Tôi không vô can.”
Không ai vỗ vai anh. Không ai nói “anh đã khác rồi”. Vũ biết ơn sự im lặng ấy theo một cách rất khó chịu. Bảo Châu đọc dòng anh vừa gõ, rồi nói: “Vậy ta cần xác định quyền của Quỳnh. Nếu tên cô ấy bị kéo lại, bất cứ câu nào của chúng ta cũng phải tránh biến cô ấy thành đạo cụ cứu anh.”
“Tôi muốn Đỗ Nam liên hệ với cô ấy qua kênh chính thức,” Vũ nói. “Không phải yêu cầu cô ấy tha thứ. Không yêu cầu cô ấy làm chứng cho tôi. Chỉ báo trước rằng hồ sơ có thể bị mở và hỏi cô ấy muốn phần chứng cứ cũ được xử lý thế nào.”
Đỗ Nam nhìn anh vài giây. Có lẽ anh vẫn đang cân nhắc trọng lượng thật của đề nghị ấy. Cuối cùng, anh mở danh bạ công vụ, bật loa ngoài và đặt điện thoại giữa bàn. Cuộc gọi đầu tiên không ai bắt máy. Cuộc gọi thứ hai kéo dài đến tiếng chuông cuối cùng mới được kết nối. Đầu bên kia im lặng trước, rồi giọng một phụ nữ vang lên, mỏng và tỉnh: “Nếu là về bài hẹn tối nay, tôi đã thấy.”
Vũ nhắm mắt một giây. Quá khứ đã tự tìm đến cô, đúng giờ như một hóa đơn không bao giờ hết hạn.
Đỗ Nam giới thiệu ngắn gọn những người có mặt, rồi nói rõ cuộc gọi đang được ghi nhận nội bộ. Quỳnh không bật camera. Cô chỉ yêu cầu mọi người không gọi tên cũ của mình trong bất cứ văn bản công khai nào. Bảo Châu lập tức ghi lại. Khi Đỗ Nam hỏi cô có muốn nghe Vũ trình bày không, đầu dây bên kia im một lúc khá lâu. Vũ tưởng cô sẽ từ chối. Anh đã chuẩn bị sẵn cho điều đó.
“Anh nói đi,” Quỳnh nói. “Nhưng đừng xin lỗi trước. Tôi không muốn phải phản ứng với một lời xin lỗi trong cuộc gọi có nhiều người nghe.”
Vũ mở mắt. “Được.” Anh đặt hai tay lên bàn như lúc trả lời Đỗ Nam trước đó, không phải để chứng minh mình sạch, mà để tự giữ mình khỏi bấu vào bất cứ lý do nào. “Tôi từng nghĩ mình chỉ phân tích dữ liệu đã có sẵn. Tôi nghĩ nếu tôi không viết địa chỉ, không đăng số điện thoại, không trực tiếp kêu ai tìm cô thì tôi không chịu trách nhiệm cho phần sau đó. Tôi đã sai. Bài của tôi làm mọi thứ dễ hơn cho những người muốn săn cô. Khi cô biến mất khỏi mạng, tôi biết. Khi diễn đàn lấy chuyện đó ra đùa, tôi cũng biết. Tôi đã xóa bài, đổi tài khoản, rồi tự thuyết phục rằng im lặng là cách không làm cô đau thêm. Thật ra đó là cách tôi không phải nhìn thấy mình đã góp phần làm cô đau.”
Đầu bên kia không có tiếng thở mạnh, không có nức nở, càng không có sự dịu lại như phim ảnh hay hứa hẹn. Chỉ có vài giây tĩnh đến mức Vũ nghe được tiếng quạt máy của Hòa. Rồi Quỳnh nói: “Anh không phải người đầu tiên đăng về tôi. Anh cũng không phải người cuối cùng.”
Câu đó không nhẹ đi chút nào. Vũ biết phần sau mới là lưỡi dao.
“Nhưng bài của anh là bài làm người ta tin việc săn tôi là một trò có kỹ thuật, có logic, có điểm thưởng,” Quỳnh tiếp. “Anh biến đời tôi thành một bài giải. Những người kia chỉ cần làm theo. Sau đó ai cũng nói mình không trực tiếp đẩy tôi xuống. Ai cũng chỉ đứng trên bậc thang phía trên một chút.”
Mai Anh cúi mắt. Lâm Từ nghiêng mặt đi. Vũ thấy cổ họng mình khô lại nhưng không cho phép bản thân tìm một câu biện hộ. “Tôi hiểu,” anh nói. “Hoặc ít nhất bây giờ tôi hiểu hơn trước. Tôi không yêu cầu cô dùng chứng cứ để cứu tôi. Nếu cô không muốn xuất hiện, nhóm sẽ không nhắc đến cô. Nếu hồ sơ họ tung làm lộ tên cô, chúng tôi sẽ ưu tiên bảo vệ danh tính hiện tại của cô trước khi phản hồi về tôi.”
Quỳnh cười rất khẽ, không vui. “Bây giờ anh mới nói được câu giống người bảo vệ nạn nhân.”
Vũ nhận câu ấy như nhận một bản án nhỏ. “Ừ.”
“Bách có trong bản ghi cũ của tôi,” Quỳnh nói sau một khoảng lặng. “Không phải bằng tên thật. Nhưng có giọng, có cách hắn kích động diễn đàn treo thưởng thêm manh mối. Tôi có thể gửi cho Đỗ Nam bản sao đã niêm phong, kèm điều kiện: không dùng tên thật của tôi, không để truyền thông tìm tôi, và không biến lời chứng của tôi thành câu chuyện ‘nạn nhân tha thứ cho K-Void’. Tôi không tha thứ. Tôi chỉ không muốn hắn tiếp tục dùng chuyện đó kiếm tiền.”
Bảo Châu ngẩng lên. “Điều kiện được ghi nhận.”
Đỗ Nam cũng nói ngay: “Tôi nhận qua kênh chứng cứ, không qua Vũ.”
“Phải là như vậy,” Quỳnh đáp. Rồi cô nói với Vũ, giọng bình hơn trước: “Còn anh, nếu tối nay họ mở hồ sơ của anh, đừng lấy tôi ra để chứng minh anh đã trả giá đủ. Người trả giá nhiều nhất trong câu chuyện đó không phải anh.”
Vũ nhìn tên mình trên màn hình phụ, cái khung đen đang được chia sẻ đi chia sẻ lại như một tấm bia chưa khắc ngày. “Tôi biết,” anh nói. Lần này, câu đó không cố làm đẹp cho anh. Nó chỉ là một sự thật muộn.
Cuộc gọi kết thúc lúc hai mươi mốt giờ bốn mươi bảy. Mười ba phút trước giờ hẹn. Hòa nhận được thông báo từ kênh chứng cứ của Đỗ Nam: một tệp âm thanh cũ, một bản ghi chú thời gian, một điều kiện bảo vệ danh tính. Lâm Từ đọc điều kiện ấy hai lần, rồi tự tay xóa khỏi bản nháp mọi câu có thể khiến Quỳnh trở thành nhân vật phụ trong cuộc khủng hoảng của Vũ. Bảo Châu sửa thông cáo thành ba phần: quy trình phiên quan sát, ranh giới trách nhiệm của Vũ trong quá khứ, và cam kết không công khai thêm dữ liệu nạn nhân. Không có câu nào xin lòng thương.
Hai mươi mốt giờ năm mươi chín, tài khoản xác thực kia đăng một dòng mới: “Đếm ngược một phút. Đừng tắt màn hình.” Căn phòng vốn đã im lại càng im hơn. Vũ đứng dậy, không bước về phía máy chủ, chỉ đứng đủ gần để nhìn rõ tên mình. Mai Anh nhìn anh một thoáng, rồi nói nhỏ: “Nếu họ viết sai về anh, anh được quyền phản bác. Nhưng nếu có phần đúng, đừng biến nó thành chuyện họ thắng.”
Vũ quay sang cô. Trong câu đó không có tha thứ, chỉ có một đường ranh rất mảnh giữa chịu trách nhiệm và tự để mình bị nghiền nát. Anh gật đầu. “Tôi sẽ cố không nhầm hai việc đó.”
Đúng hai mươi hai giờ, màn hình phụ nhảy sáng. Một đường link mới hiện lên, tiêu đề in đậm trên nền đen: “Hồ sơ Khương Vũ – Phần 1: K-Void và cô gái biến mất.” Bên dưới tiêu đề là ảnh chụp một bài viết cũ của anh, bị khoanh đỏ ở những câu dễ làm người ta phẫn nộ nhất, và ở góc dưới cùng, như một lời chào riêng, có logo nhỏ của công ty truyền thông Bách. Vũ nhìn vết cắt cũ bị mở ra trước toàn thành phố, rồi nghe Hòa nói bằng giọng gần như không thành tiếng: “Họ bắt đầu rồi.”
