Chương 31 - Chương 31: Một File Không Nên Mở
Chương 31: Một File Không Nên Mở
Không ai trong phòng nói gì ngay sau khi dòng chữ K-Void / Khương Vũ / trạng thái: giữ để kích hoạt hiện lên trên màn hình lớn. Sự im lặng ấy không giống khoảng dừng để suy nghĩ, mà giống khoảnh khắc cả căn phòng cùng nhận ra có một bàn tay vô hình đã đặt sẵn dao lên bàn từ nhiều năm trước, chỉ chờ đúng lúc đẩy về phía người cần bị thương. Quân nhìn nét khoanh đỏ mảnh quanh tên mình. Mảnh đến mức gần như lịch sự. Càng lịch sự càng khiến anh buồn nôn.
Hòa tắt kết nối hiển thị ngoài và giữ ảnh trong môi trường cách ly. Đỗ Nam yêu cầu lập biên bản ngay tại chỗ: thời gian nhận tin, thiết bị nhận, số gửi, cách chuyển ảnh sang máy phân tích, người chứng kiến. Bảo Châu đứng bên cạnh, không rời mắt khỏi điện thoại của mình, nhưng cũng không chạm thêm vào bất kỳ thứ gì. Chị nói rất khẽ: “Người gửi muốn chúng ta phản ứng.” Đỗ Nam gật đầu. “Vậy việc đầu tiên là không phản ứng theo cách họ muốn.”
Quân nghe được câu đó, nhưng bàn tay anh vẫn lạnh dần. Trong đầu anh hiện lên nhiều thứ không liên quan đến nhau: bàn phím cũ ở phòng trọ năm hai đại học, một nickname anh từng thấy ngầu vì không có nghĩa, tiếng cười của Sơn trong phòng thoại số mười bảy, và chữ ký Khương Vũ vừa khô mực trên bản tường trình. Anh đã nghĩ mình đang kéo quá khứ ra ánh sáng. Bây giờ quá khứ kéo ngược lại, bình tĩnh hơn, có tổ chức hơn, và biết rõ tên thật của anh nằm ở dòng nào.
Điện thoại của Bảo Châu rung lần thứ hai. Lần này không phải ảnh. Một tin nhắn chỉ có một dòng: Nếu đã muốn biết mình từng là ai, mở file này. Bên dưới là một tệp đính kèm có tên KVOID_ORIGINAL_RECORD.zip. Dung lượng không lớn. Chính vì không lớn nên nó càng giống mồi câu. Quân gần như nghe thấy bản năng cũ của mình bật dậy, nhanh và sắc: tải xuống, mở trong máy ảo riêng, đọc cấu trúc, xem người gửi để lại gì. Một chuỗi thao tác quen thuộc lao qua trí nhớ nhanh đến mức anh thấy xấu hổ vì mình còn nhớ rõ chúng như nhớ đường về nhà.
Bảo Châu đặt điện thoại xuống mặt bàn, úp màn hình lại. “Không.” Quân chưa kịp nói gì, chị đã nhìn thẳng vào anh. “Tôi biết anh đang nghĩ gì. Cũng biết anh có thể làm nhanh hơn Hòa. Nhưng đây không phải cuộc thi tay nghề.” Hòa ở góc phòng ngẩng lên, nét mặt kiểu muốn phản đối cho vui mà thấy không đúng lúc nên thôi. Đỗ Nam đẩy một hộp niêm phong rỗng về phía Bảo Châu. “Thiết bị nhận tin giữ nguyên hiện trạng. Chúng ta sao lưu theo quy trình, không mở file trực tiếp, không dùng máy cá nhân, không cho ai tự xử lý.”
“Nếu file có thời gian tự hủy thì sao?” Quân hỏi. Giọng anh khàn hơn anh tưởng. “Thì càng không mở vội,” Đỗ Nam đáp. “Người gửi đang bán cho cậu cảm giác cấp bách. Tôi không mua.” Câu đó làm Lâm Từ bật một tiếng cười rất nhỏ, khô và ngắn. “Anh Nam mà đi mặc cả ở chợ chắc người ta khóc.” Đỗ Nam nhìn cô. “Cô ghi câu đó vào bài là tôi kiện.” Không khí dịu đi đúng một nhịp, đủ để Quân thở ra, nhưng không đủ để cái tên K-Void rời khỏi cổ họng anh.
Hòa mất hơn mười phút để đưa tệp vào máy cách ly dùng riêng cho chứng cứ mồi. Không có màn hình xanh kiểu phim, không có âm thanh báo động, cũng không có phép màu kỹ thuật nào khiến sự thật tự nhảy ra. Chỉ có những thao tác chậm, bảng kiểm dài, hai người ký vào từng bước, và mồ hôi mỏng trên trán Hòa dù máy lạnh trong phòng đang để thấp. Anh ta chỉ kiểm tra lớp ngoài của tệp, không giải nén nội dung, không chạy bất cứ thành phần nào, không kết nối mạng. Mỗi lần con trỏ dừng lại, Quân đều có cảm giác nó đang dừng trên da mình.
“Tên tệp quá sạch,” Hòa nói. “Không có dấu vết vụng về. Người gửi biết chúng ta sẽ xem metadata trước.” Bảo Châu hỏi: “Có mở được danh sách bên trong mà không chạm vào nội dung không?” Hòa nhìn Đỗ Nam. Chỉ khi Đỗ Nam gật đầu, anh ta mới tiếp tục. Màn hình hiện ra một danh sách thư mục và vài tệp văn bản nhỏ, chỉ là tên, kích thước và thời điểm đóng gói. Không ai đọc được nội dung bên trong, nhưng chỉ tên tệp đã đủ khiến căn phòng lạnh đi thêm.
old_forum_index.txt. quynh_case_notes_redacted.pdf. kv_interactions_son.log. maskb_hold_order.txt. personal_layer_preview.csv. family_trigger_list.txt.
Quân nhìn đến dòng cuối thì tim hụt một nhịp. Anh đã chuẩn bị tinh thần thấy tên Quỳnh, tên Sơn, cả những đoạn chat cũ biến dạng thành bằng chứng chống lại mình. Anh chưa chuẩn bị để thấy hai chữ family nằm chung với trigger. Dữ liệu gia đình chưa bao giờ là một phần trò chơi năm đó. Ít nhất anh từng tự lừa mình như vậy. Đỗ Nam lập tức ra hiệu cho Hòa dừng lại. “Không mở sâu hơn.”
“Cho tôi xem.” Quân nói. Anh biết câu đó sai ngay khi thốt ra, nhưng vẫn không kịp giữ lại. Bảo Châu quay sang anh, mắt chị không giận, chỉ mệt. “Anh vừa viết tường trình rằng mình từng nhầm dữ liệu với con người. Đừng lặp lại bằng cách nhìn gia đình mình như một thư mục cần mở.” Câu đó đánh trúng một chỗ rất kín. Quân im lặng. Trong một giây, anh thấy mình lại là K-Void của nhiều năm trước: đứng trước một danh sách thông tin và nghĩ rằng chỉ cần hiểu cấu trúc là kiểm soát được hậu quả. Nhưng hậu quả có tên riêng. Có người nấu cháo lúc anh sốt, có người nhắn “anh ăn chưa” sai chính tả ba lần vẫn gửi, có căn nhà cũ luôn khóa hai lần vì mẹ anh sợ hàng xóm lạ.
Lâm Từ nhẹ giọng hơn thường ngày. “Có thể chỉ là mồi dọa. Tên tệp không chứng minh họ có dữ liệu thật.” “Đúng,” Đỗ Nam nói. “Và cũng không chứng minh là giả. Vì vậy chúng ta xử lý như nguy cơ thật.” Anh nhìn Quân. “Cậu gọi cho người nhà. Không nói quá nhiều, không làm họ hoảng. Xác nhận họ đang ở đâu, có ai lạ liên hệ không. Từ giờ mọi tin nhắn, cuộc gọi bất thường đều chụp lại, không phản hồi.”
Quân lấy điện thoại ra. Ngón tay anh dừng trên tên bà Mai lâu hơn cần thiết. Anh từng tránh gọi mẹ vào giờ muộn vì không muốn nghe câu hỏi “công việc có ổn không” khi chính anh cũng không biết đời mình có ổn không. Đêm nay, câu hỏi ấy bỗng trở thành thứ xa xỉ. Cuộc gọi mất bốn hồi chuông mới được bắt máy. Giọng mẹ anh lẫn tiếng ti vi nhỏ: “Vũ à? Sao giờ này gọi mẹ?” Quân nhắm mắt một thoáng. “Con kiểm tra thôi. Mẹ đang ở nhà à?”
“Ở nhà chứ ở đâu. Con lại thức khuya đúng không?” Bà Mai vẫn nói bằng cái giọng bình thường đến mức khiến cổ anh đau. Quân nhìn danh sách tệp trên màn hình đã được Hòa làm mờ một phần. “Mẹ khóa cửa chưa?” Bên kia im vài giây. “Có chuyện gì à?” Anh nghe chính mình nói dối bằng giọng bình tĩnh: “Không. Dạo này khu đó có lừa đảo gọi điện, con nhắc mẹ thôi. Nếu có ai hỏi thông tin của con, mẹ đừng trả lời.” Bà Mai cằn nhằn vài câu, nhưng nhận lời. Trước khi cúp máy, bà còn dặn anh ăn gì nóng một chút, đừng uống cà phê thay cơm. Một lời dặn bình thường rơi vào phòng làm việc đầy chứng cứ, làm Quân thấy mình gần như không chịu nổi.
Anh gọi tiếp cho An Nhiên. Cô bắt máy bằng giọng ngái ngủ và cáu: “Anh mà không có lý do chính đáng thì sáng mai em chặn số.” Quân suýt cười, nhưng cổ họng không cho phép. Anh hỏi cô đang ở ký túc hay nhà bạn, có ai lạ nhắn tin không, có thấy tài khoản nào giả danh anh không. An Nhiên im đi sau câu hỏi thứ ba. “Anh lại dính chuyện gì rồi?” Quân nhìn Bảo Châu. Chị lắc đầu rất nhẹ, không phải bảo anh che giấu, mà là nhắc anh đừng đổ cả cơn bão lên người chưa có ô. “Có người có thể dùng tên anh để làm phiền em,” anh nói. “Em cứ giữ mọi thứ lại, đừng cãi nhau với ai.”
“Anh nói như phim tội phạm ấy.” An Nhiên cố đùa, nhưng giọng đã tỉnh hẳn. Quân đáp: “Ừ, mà anh là nhân vật phụ rất nghèo kinh phí, nên em hợp tác chút.” Lần này cô cười khẽ, rồi nghiêm túc hứa sẽ báo nếu có gì lạ. Khi cuộc gọi kết thúc, Quân đặt điện thoại xuống chậm rãi, như sợ chỉ cần mạnh tay hơn một chút thì những người ở đầu dây bên kia sẽ vỡ theo.
Hòa tiếp tục kiểm tra lớp ngoài của tệp. Anh ta không mở family_trigger_list.txt, nhưng đọc được một đoạn mô tả nằm ở manifest đi kèm, loại mô tả mà người đóng gói cố ý để người nhận thấy trước. Hòa nuốt khan. “Anh Nam.” Đỗ Nam bước lại gần. Bảo Châu cũng nhìn sang. Quân không hỏi, nhưng mắt anh đã khóa vào màn hình. Dòng mô tả chỉ có vài chữ: dùng khi K-Void còn tưởng mình chỉ có một cái tên để mất.
Không ai cần giải thích thêm. Bên dưới dòng đó là ba mục xem trước, bị rút ngắn bằng dấu ba chấm nhưng vẫn đủ nhận ra: BA_MAI_address_history…, AN_NHIEN_school_record…, OLD_HOUSE_camera_route… Quân đứng rất yên. Lần đầu tiên trong đêm, anh không muốn mở file nữa. Anh muốn nó chưa từng tồn tại. Trên màn hình, chiếc mặt nạ trắng không mắt trong ảnh chụp ban đầu như vẫn đang nhìn cả phòng, lịch sự và kiên nhẫn. Hồ sơ K-Void không chỉ chứa quá khứ của anh. Nó đã đặt tay lên cửa nhà anh rồi.
