Chương 24 - Chương 24: Thành Phố Không Ẩn Danh
Chương 24: Thành Phố Không Ẩn Danh
Đỗ Hùng nhận ra mình vừa nói hớ đúng vào giây cái tên Trịnh Khải rơi xuống giữa hai người. Mưa trên mái tôn đập dày hơn, tiếng xe cấp cứu từ sân sau bệnh viện vụt qua rồi mất hút, để lại một khoảng im lặng lạnh đến mức Quân nghe rõ cả tiếng ngón tay Hùng miết lên vỏ mũ bảo hiểm. Anh không chồm tới, cũng không quát. Có những lời thú nhận nếu bị ép quá mạnh sẽ vỡ ra thành tiếng chối. Quân chỉ nhìn Hùng, giữ nguyên nửa bước chắn trước lối ra, hỏi rất khẽ: “Sao mày biết tên đó?”
Hùng nuốt khan. “Tao nghe người ta nói.”
“Người ta nào?” Quân hỏi. “Trong nhóm shipper không ai gọi hắn là Trịnh Khải. Mẹ tao không biết. An Nhiên chưa từng nhắc với mày. Tao càng không. Vậy mày nghe ai?”
Mặt Hùng co lại. Cái vẻ gắt gỏng thường ngày của anh ta tan ra rất nhanh, để lộ một người đàn ông đã thức trắng vì sợ mất việc, sợ vợ hỏi, sợ con đến trường nghe người lớn bàn về cha nó như một cái tên bẩn trong app giao hàng. Hùng nhìn về phía bãi xe, nơi những vũng nước phản chiếu đèn đỏ của phòng cấp cứu thành từng mảnh vụn. “Mày không hiểu đâu, Quân. Thành phố này không có chỗ nào thật sự kín. Mày tưởng đổi sim, đổi hẻm, tắt app là xong hả? Người ta biết tuyến mày chạy, biết mẹ mày mua thuốc ở đâu, biết con tao học trường nào. Tao chỉ là thằng giao hàng, tao lấy gì đỡ?”
Câu cuối không giống bào chữa. Nó giống tiếng người đã thử chống tay lên nắp hầm và phát hiện phía trên đặt thêm một tảng bê tông. Quân thấy cơn giận của mình vẫn còn, nhưng nó không còn đủ sạch để ném thẳng vào mặt Hùng. Anh kéo ghế ngồi xuống lại, đặt điện thoại phụ úp giữa bàn. “Tao không cần mày làm anh hùng. Tao cần mày nói đúng phần mày biết. Nếu mày tiếp tục giấu, nó không chỉ khóa tài khoản của mày. Nó sẽ dùng mày làm chứng giả, rồi khi hết giá trị, nó đẩy mày xuống trước.”
Hùng bật cười, khàn và ngắn. “Mày nói như tao còn chưa bị đẩy.”
“Vậy đứng dậy trước khi nó chôn.” Quân nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Gói sim ở Minh Thịnh Plaza. Người nhận là ai?”
Hùng cúi đầu rất lâu. Một giọt nước từ vành mũ bảo hiểm rơi xuống nền xi măng, vỡ thành chấm nhỏ bên cạnh chân ghế. “Không phải Trịnh Khải nhận. Người nhận là một thằng mặc áo khoác đen, đeo khẩu trang, dùng mã nhận hàng đúng quy trình. Tao giao xong định đi thì thấy Khải đứng ở cửa kính bãi xe, nói chuyện điện thoại. Tao không biết tên hắn lúc đó. Sau này hắn gọi cho tao, giọng rất lịch sự, đọc đúng biển số xe tao, đọc đúng tên con gái tao, rồi bảo nếu có ai hỏi về gói sim thì cứ nói là đơn khuyến mãi của tiệm điện thoại.”
“Hắn tự xưng là gì?”
“Luật sư.” Hùng cắn môi. “Luật sư đại diện cho bên xử lý khiếu nại. Hắn nói tao không làm sai, chỉ cần hợp tác để tránh bị kéo vào vụ mất hàng. Tao ngu, được chưa? Tao nghe chữ luật sư là nghĩ có người đứng ra bảo lãnh cho cái ngu của mình.”
Quân im lặng. Anh từng nghĩ cái đáng sợ của người như Trịnh Khải nằm ở bộ vest trắng, giọng nói vừa đủ mềm và cách đặt câu khiến người nghe tự thấy mình sai trước. Bây giờ anh hiểu thêm: với một người bị app treo tài khoản, chữ “luật sư” có thể trở thành cái dây dắt cổ. Không cần đe dọa to tiếng. Chỉ cần đọc đúng tên một đứa trẻ.
“Có ghi âm không?” Quân hỏi.
Hùng lắc đầu ngay. “Không. Tao xóa lịch sử cuộc gọi rồi. Sợ vợ thấy.”
“Tin nhắn?”
“Có một tin xác nhận mã giao ở Minh Thịnh. Nhưng điện thoại tao đổi máy rồi. Bản sao chắc còn trong email nhận đơn phụ, nếu chưa bị xóa.” Hùng nói xong mới nhận ra mình vừa mở một cánh cửa. Anh nhìn Quân, hoảng. “Mày đừng bắt tao đăng nhập app.”
“Không đăng nhập app.” Quân kéo điện thoại phụ về phía mình. “Mày gửi email khiếu nại chính thức theo mẫu của mày, yêu cầu họ cấp lại toàn bộ ticket liên quan mã NL-17B-402 và đơn Minh Thịnh. Không nhận tội. Không giải thích dài. Chỉ yêu cầu đối chiếu log, người xử lý, thời điểm khóa và căn cứ khóa. Mày dùng email của mày, từ trình duyệt, không mở app. Tao chỉ đứng đây nhìn mày gửi.”
Hùng nhìn anh như nhìn một người vừa bảo đi bộ qua đường cao tốc nhưng nhớ đội mũ bảo hiểm. “Gửi xong chúng nó có mở khóa cho tao không?”
“Không chắc.” Quân nói thật. “Nhưng gửi xong thì nó khó biến mày thành một dòng lỗi hệ thống hơn. Có ngày giờ, có người nhận, có yêu cầu cụ thể. Ít nhất mày không tự chui vào cái bẫy thu vị trí của nó.”
Sự thật không làm Hùng yên tâm. Nó chỉ cho anh ta một việc cụ thể để làm trong lúc sợ. Và nhiều khi, với người sắp bị nghiền dưới bánh xe vô hình của thành phố, một việc cụ thể đã là thứ xa xỉ. Hùng mở trình duyệt, tay run đến mức gõ sai mật khẩu hai lần. Quân không nhìn nội dung riêng tư, chỉ nhìn tiêu đề thư, mã đơn, dòng yêu cầu. Mỗi chữ hiện lên chậm, nặng như đinh đóng vào một tấm ván mục: yêu cầu cung cấp căn cứ khóa tài khoản, yêu cầu bảo toàn log xử lý, yêu cầu xác nhận mọi liên hệ ngoài hệ thống không thuộc quy trình chính thức.
Khi Hùng bấm gửi, điện thoại của anh ta rung ngay. Không phải phản hồi email. Một số lạ hiện lên, không lưu tên, nhưng bốn số cuối làm Hùng tái mặt. Anh ta giật mình định tắt máy. Quân giữ cổ tay anh ta lại. “Đừng nghe. Đừng tắt. Để nó đổ hết chuông.”
Hai người ngồi bất động dưới mái tôn, nhìn màn hình sáng rồi tối, sáng rồi tối, như một con mắt kiên nhẫn. Cuộc gọi kết thúc. Ba giây sau, một tin nhắn đến: Anh Hùng nên về nhà. Đừng để chuyện nhỏ thành hồ sơ lớn.
Hùng thở ra một tiếng rỗng. Quân chụp lại màn hình bằng điện thoại phụ, không chạm vào máy Hùng lâu hơn cần thiết. “Bây giờ mày hiểu vì sao tao hỏi chưa?”
“Tao hiểu rồi thì sao?” Hùng nhìn tin nhắn, mặt xám đi. “Mày có bảo vệ được nhà tao không?”
Quân không trả lời ngay, vì anh ghét nhất kiểu dỗ người khác bằng thứ mình không có. Anh chỉ nói: “Tao không bảo mày đứng cạnh tao. Tao bảo mày đừng đứng trước họ. Tối nay về nhà, không cãi với vợ, không kể thêm cho ai trong nhóm. Nếu số này gọi lại, không nghe. Nếu có người đến tìm, mày ra chỗ đông người. Và gửi cho tao ảnh chụp mọi thứ qua email phụ, không qua app.”
Hùng nhìn anh, trong mắt còn giận nhưng đã có một vết nứt của tin. “Mày nói nghe như biết chắc tụi nó đang nhìn.”
Quân nhìn ra ngoài mưa. Ở phía bên kia sân sau, camera bệnh viện quay chậm trên trụ sắt. Cổng bãi xe có máy quét vé. Quầy nước có bảng mã thanh toán. Trên tay Hùng là chiếc điện thoại vừa phản bội anh bằng một cuộc gọi đúng lúc. Thành phố này không cần một kẻ theo đuôi mặc áo đen ở mọi góc đường. Nó có đủ mắt, đủ tai, đủ hóa đơn, đủ tài khoản để biến một người thành đường đi trên bản đồ. “Không chắc,” Quân nói. “Nhưng nếu họ không nhìn, họ đã không nhắn nhanh vậy.”
Điện thoại phụ trong túi Quân rung lên. Lần này là An Nhiên. Anh bắt máy, nghe tiếng cô rất thấp bên kia, phía sau có tiếng bà Mai ho một cơn ngắn. “Anh còn ở đó không?”
“Còn. Hùng vừa gửi email khiếu nại. Có số lạ cảnh báo ngay sau đó.”
An Nhiên im một nhịp. “Tôi vừa tra được Trịnh Khải từ ảnh sự kiện Minh Thịnh Plaza. Không phải ảnh cũ. Sáng mai hắn có mặt trong buổi tọa đàm về ‘quản trị khủng hoảng danh tiếng doanh nghiệp’. Người ngồi cùng phiên là Phan Duy Bách, giám đốc một công ty truyền thông tên Sạch Danh.”
Tên công ty làm Quân muốn bật cười, nhưng cổ họng anh khô đến mức tiếng cười chết trước khi thành hình. Sạch Danh. Người ta đúng là có tài đặt tên cho bóng tối bằng những chữ sáng sủa nhất. “Gửi ảnh cho tôi,” anh nói.
“Tôi gửi rồi. Nhưng Quân, nhìn kỹ hàng ghế sau.”
Anh mở ảnh. Trên poster sáng bóng, Trịnh Khải mặc sơ mi trắng, mỉm cười như người chuyên đi dọn rác cho danh dự người khác. Bên cạnh hắn là Phan Duy Bách, lịch thiệp, tay đặt trên micro, phía dưới ghi chức danh chuyên gia xử lý khủng hoảng truyền thông. Nhưng thứ khiến Quân lạnh gáy không phải hai cái tên đó. Ở hàng ghế sau của ảnh sự kiện, mờ vì bị bắt nét sai, có một người đàn ông đứng nghiêng bên cửa kính bãi xe. Áo khoác đen. Khẩu trang. Dáng vai giống hệt người Hùng vừa mô tả.
Hùng cúi xuống nhìn màn hình, môi mất màu. “Là nó.”
Ngay lúc đó, email phụ của Quân báo có thư mới. Không phải từ bộ phận hỗ trợ app. Không phải từ An Nhiên. Tiêu đề chỉ có một dòng: Nếu muốn mẹ anh an toàn, đừng đến tọa đàm sáng mai.
Quân nhìn dòng chữ ấy, rồi nhìn mưa ngoài mái tôn. Thành phố không ẩn danh. Nhưng lần đầu tiên trong đêm, anh hiểu điều đó cũng có nghĩa ngược lại: nếu họ để lại mắt ở khắp nơi, họ cũng để lại dấu chân ở khắp nơi.
