Chương 83: Video Gốc
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 83: Video Gốc
Tôi không quay đầu lại ngay. Trong nửa giây màn hình sau lưng sáng lên, bản năng của một diễn viên khiến tôi vẫn nhìn thẳng xuống khán phòng, nhìn từng gương mặt đang bị ánh sáng trắng xanh phủ lên. Khi một đoạn video thật sự xuất hiện, phản ứng đầu tiên của con người không phải phẫn nộ hay tin tưởng, mà là im lặng. Im lặng vì họ cần một khoảnh khắc để nhận ra thứ từng được nhai lại trên mạng ba ngày qua có thể không phải sự thật, và chính họ có thể từng là một bàn tay trong đám đông đẩy tôi xuống.
Trên màn hình lớn, hành lang khách sạn Vân Lam hiện ra từ góc camera cố định. Dòng thời gian ở mép dưới chạy rất rõ: 23:17:42. Tôi xuất hiện trong khung hình, mặc chiếc áo khoác xám mà cả mạng từng dùng để nhận diện tôi. Đoạn video lan truyền trước đó bắt đầu từ khoảnh khắc tôi bước vào phòng, rồi cắt ngay sang hình ảnh một người đàn ông trung niên đi đến trước cửa, tạo cảm giác giữa chúng tôi chỉ cách nhau vài giây và cùng ở trong một căn phòng. Nhưng trên màn hình lúc này, thời gian không nhảy. Nó cứ lạnh lùng chạy tiếp.
Tôi đứng trước cửa phòng 2306 chưa đến hai mươi giây. Cửa mở hé, bên trong có tiếng nói rất nhỏ không thu rõ, rồi tôi lùi ra ngoài. Tôi cúi xuống nhặt thứ gì đó dưới đất, không bước hẳn vào phòng, càng không đóng cửa lại như đoạn video cắt ghép đã ám chỉ. Một nhân viên phục vụ đi ngang qua đầu hành lang, quay đầu nhìn tôi một lần.
23:19:06. Tôi rời khỏi cửa phòng, đi về phía thang máy.
Khán phòng bắt đầu xôn xao. Tiếng xôn xao ấy nặng hơn tiếng bàn tán trước khi trao giải, như những viên gạch đầu tiên rơi khỏi một bức tường mà rất nhiều người đã cùng xây. Một blogger ở khu truyền thông đưa máy quay lên cao hơn, bàn tay run nhẹ. MC muốn bước lên, rồi lại dừng, vì mọi ống kính đã không còn thuộc về bà nữa.
Video tiếp tục chạy. 23:22:31, tôi xuất hiện ở cửa thang máy tầng hai mươi ba, đi xuống sảnh. 23:24:08, màn hình chia đôi: bên trái là camera thang máy, bên phải là camera cửa sau khách sạn. Tôi bước ra khỏi cửa sau, gọi điện thoại, đứng dưới mái hiên gần ba phút rồi lên một chiếc xe đã đặt trước. Biển số xe được che một phần theo quy định pháp lý, nhưng thời gian và tuyến đường trên ứng dụng gọi xe hiện bên dưới màn hình. Đó không phải kiểu bằng chứng khiến tất cả lập tức yêu thương tôi, nhưng đủ để buộc họ nhìn lại một câu hỏi: nếu tôi đã rời khách sạn lúc 23:27, người bước vào căn phòng đó lúc 23:41 đã gặp ai?
Câu hỏi ấy vừa xuất hiện trong đầu tôi, màn hình lớn đã chuyển sang lớp dữ liệu thứ hai. “Bản đối chiếu log hệ thống khách sạn Vân Lam,” một dòng chữ trắng hiện lên trên nền đen. Bên dưới là chuỗi thời gian được sắp theo từng mốc: 23:16:58, thẻ nhân viên tầng mở khóa kỹ thuật; 23:18:12, camera hành lang 23 được truy xuất lần đầu; 23:19:06, đối tượng Lạc Tinh Miên rời khu vực phòng 2306; 23:40:37, khách nam được dùng trong đoạn video lan truyền xuất hiện trước cửa phòng; 00:13:22, tài khoản td_media_07 tải bản cắt từ máy chủ phụ; 00:18:49, file được đổi tên thành “LAM_2306_short”.
Tôi đặt tay lên chiếc cúp trên bục phát biểu. Kim loại lạnh làm lòng bàn tay tôi đau. Đời trước, tôi từng xem đoạn video chín giây ấy lặp đi lặp lại trên điện thoại, từng tự hỏi vì sao không ai chịu chờ thêm vài giây. Đời này, màn hình đã chịu chạy tiếp. Nhưng điều khiến cổ họng tôi nghẹn lại không phải cảm giác được thắng, mà là nhận ra thứ đơn giản như “chạy tiếp” từng xa xỉ đến mức nào.
“Đây là dữ liệu bị chỉnh sửa!” Kỷ Tu Dương đột ngột lên tiếng.
Anh ta không hét. Anh ta đứng ở hàng ghế danh dự, áo vest thẳng thớm, gương mặt vẫn giữ được vẻ đau lòng vừa đủ. “Một đoạn video xuất hiện đột ngột trên sân khấu, không qua xác nhận của ban tổ chức, không rõ nguồn phát. Tinh Miên, anh hiểu em chịu nhiều áp lực, nhưng dùng cách này chỉ khiến sự việc phức tạp hơn.”
Cái tên “Tinh Miên” được anh ta nói rất dịu. Đời trước, anh ta cũng từng dùng giọng ấy bảo tôi im lặng. Có những người không sợ sự thật, họ chỉ sợ sự thật không chịu quỳ xuống nói chuyện lịch sự với hình tượng của họ.
“Tôi đồng ý một phần,” tôi nói vào micro. “Mọi người không nên bị cảm xúc dẫn dắt. Vì vậy đoạn video này không yêu cầu mọi người lập tức đứng về phía tôi. Nó chỉ yêu cầu mọi người nhìn đủ thời gian đã bị cắt đi.”
Âm lượng micro lại dao động. Lần này, tiếng rè kéo dài hơn. Trên màn hình phụ cạnh sân khấu, tín hiệu livestream hiện một hàng cảnh báo màu đỏ rồi lập tức ổn định trở lại. Tôi không cần quay xuống cũng biết Hạ Trầm Chu vẫn đang đứng ở rìa ánh sáng. Anh không nói thay tôi, chỉ giữ cho đường phía sau không đứt.
Đường Vệ Minh cũng đứng dậy. Ông ta không nhìn tôi trước, mà nhìn về phía khu ghế của ban tổ chức, giọng nén xuống vẫn đủ để micro khu khán giả bắt được: “Đây là hành vi nghiêm trọng. Lễ trao giải không phải nơi công bố tài liệu chưa kiểm định, càng không thể phát tán hình ảnh riêng tư của khách sạn. Tinh Diệu sẽ truy cứu trách nhiệm đối với mọi cá nhân và tổ chức tham gia dàn dựng màn này.”
Tô Mạn bước ra khỏi hàng ghế. Gót giày của chị gõ lên nền sàn, bình tĩnh đến mức cắt ngang toàn bộ tiếng ồn. “Tôi là luật sư đại diện của Lạc Tinh Miên,” chị nói. “Bản đang phát trên màn hình là bản sao trình chiếu đã làm mờ thông tin riêng tư, không phải bản niêm phong. Bản niêm phong cùng mã kiểm định, biên bản giao nhận và báo cáo giám định sơ bộ đã được chuyển cho cơ quan có thẩm quyền trước khi lễ trao giải bắt đầu. Các bên nghi ngờ tính xác thực có thể đưa ra phản biện bằng quy trình pháp lý, không phải bằng cách cắt tín hiệu sân khấu.”
Câu cuối của chị làm khán phòng im đi một nhịp. Trên màn hình lớn, lớp log hệ thống chuyển sang bảng đối chiếu thứ ba: bản video lan truyền dài chín giây, bản trích camera gốc dài hai mươi ba phút mười bảy giây, thời điểm bị cắt, điểm khung hình bị nối và dấu vết đổi tên file. Không có câu nào mắng chửi. Chỉ có dữ liệu đặt cạnh dữ liệu, để sự giả dối tự xấu hổ trước khoảng trống của nó.
Tôi nhìn về phía Nhan Sơ. Cô ta ngồi rất thẳng, hai tay siết chặt túi xách nhỏ trên đầu gối. Khi màn hình chạy đến mốc 23:25:13, một bóng người mặc váy trắng lướt qua góc thang máy phụ. Gương mặt không rõ hoàn toàn, nhưng dáng đi và chiếc kẹp tóc ngọc trai đủ khiến những người từng xem hàng trăm bức ảnh của cô ta trên mạng nhận ra. Nhan Sơ lập tức cúi đầu, mái tóc rơi xuống che nửa mặt. Tôi không gọi tên cô ta. Chưa đến lúc. Một lời khai bị ép cần chỗ đứng trong hồ sơ trước khi bị ném vào đám đông.
Ở hàng đầu, Ôn Thừa Quân cuối cùng cũng nâng mắt nhìn tôi. Ông ta chỉnh lại cổ tay áo, nụ cười đã quay về, thậm chí còn ôn hòa hơn lúc trước. “Cô Lạc,” ông ta nói, giọng không lớn nhưng cả khu vực danh dự đều yên xuống, “tôi thông cảm với mong muốn tự bảo vệ mình của cô. Nhưng một nghệ sĩ vừa nhận giải nên hiểu sức nặng của sân khấu. Nếu ai cũng đem tranh chấp cá nhân lên lễ trao giải, ngành này sẽ còn lại gì?”
Tôi nhìn ông ta và bỗng nhớ mẹ tôi từng sửa từng khung hình để người khác đẹp hơn, nhưng khi bà cần một nơi để nói sự thật, không ai cho bà micro.
“Còn lại sự thật,” tôi nói. “Nếu một ngành chỉ có thể tồn tại bằng cách cắt bỏ phần thời gian bất lợi, thì thứ cần được giữ lại không phải là thể diện của ngành đó.”
Có tiếng vỗ tay rất nhỏ vang lên từ phía đoàn phim Không Tắt, ban đầu chỉ một hai người, sau đó lan ra thành một tràng không đồng đều nhưng rõ ràng. Nó chưa phải thắng lợi. Nhưng trong tiếng vỗ tay ấy, tôi nghe thấy một điều mình từng không dám mong: có người đã chịu nhìn hết đoạn video.
Trên màn hình phụ dành cho truyền thông, bình luận livestream trôi nhanh đến mức không đọc kịp. Có người hỏi vì sao bản lan truyền thiếu đoạn rời khỏi phòng. Có người vẫn mắng tôi lợi dụng lễ trao giải. Rồi một câu lướt qua: “Chín giây không thể giết một người.” Tôi không cần tất cả đều xin lỗi. Tôi chỉ cần có một khe hở để sự thật không bị bóp chết ngay khi vừa mở miệng.
Video dừng ở khung hình cuối: cửa phòng 2306 lúc 23:41:02. Người đàn ông trong scandal bước đến, gõ cửa. Bên trong có người mở cửa cho ông ta. Người đó không phải tôi. Camera hành lang không ghi được mặt người bên trong, chỉ ghi được một bàn tay thò ra, trên cổ tay có một chiếc vòng bạc mảnh. Khán phòng lại ồ lên. Tôi nhìn thấy Đường Vệ Minh quay phắt sang phía Nhan Sơ. Kỷ Tu Dương cũng nhìn cô ta, lần này không còn chút dịu dàng diễn sẵn nào trong mắt.
Tôi cầm micro lên lần cuối, từng chữ chậm và rõ: “Tôi đã nói, đây không phải lời kêu gọi mọi người đổi mục tiêu tấn công. Người mở cửa là ai, ai cắt video, ai đặt lệnh hot search, ai hưởng lợi từ việc tôi bị kết án — tất cả sẽ được trả lời bằng hồ sơ, không phải bằng suy đoán. Tối nay, tôi chỉ muốn trả lại cho mọi người phần thời gian đã bị đánh cắp khỏi đoạn video ấy.”
Ngay khi tôi nói xong, màn hình lớn đột nhiên tối đi. Không phải bị cắt, mà là chuyển nguồn. Một khung cửa sổ livestream nhỏ hiện lên ở góc phải, tín hiệu hơi rung, ánh sáng trong phòng người quay rất yếu. Người trong khung hình mặc áo khoác đen, đội mũ lưỡi trai, khẩu trang che gần hết mặt. Nhưng sau lưng người đó, tôi nhìn thấy logo cũ của khách sạn Vân Lam in trên thẻ nhân viên đã hết hạn.
Người ấy cúi đầu trước ống kính. Giọng qua bộ đổi âm khàn và thấp, nhưng từng chữ rơi xuống khán phòng như một chiếc chìa khóa chạm vào ổ khóa đã gỉ nhiều năm. “Tôi là nhân viên trực tầng hai mươi ba của khách sạn Vân Lam đêm đó,” người ấy nói. “Tôi có thể chứng minh ai đã yêu cầu tôi đổi ca và ai đã bảo tôi xóa mười một phút camera.”
