Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 82: Bài Phát Biểu Không Có Trong Kịch Bản

Chương 82: Bài Phát Biểu Không Có Trong Kịch Bản

Ánh đèn rơi xuống người tôi quá đột ngột. Khi tên “Lạc Tinh Miên” vang lên, cả khán phòng như bị ai nhấn nút tạm dừng. Tiếng vỗ tay đến muộn nửa nhịp, rời rạc, cẩn trọng, giống như mỗi bàn tay đều chờ xem bàn tay bên cạnh có dám chạm vào nhau trước hay không. Trên màn hình lớn, khuôn mặt tôi trong phim Không Tắt vẫn còn ướt mưa. Bên cạnh tôi ngoài đời thật, chiếc ghế trống buộc ruy băng trắng lặng im, bông hoa nhỏ nằm trên cuốn chương trình như một dấu chấm trắng đặt vào câu chuyện chưa từng được nói hết.

Tôi không lập tức đứng dậy. Không phải vì sợ, mà vì tôi cần một giây để phân biệt tiếng xôn xao trước mặt với tiếng mưa ký ức. Đời trước, cũng trong một khán phòng sáng như vậy, tên tôi từng bị đọc lên không phải để trao giải mà để thông báo đoàn phim thay diễn viên vì “lý do hình ảnh”. Khi đó, tôi ngồi ở hàng cuối cùng, không ai quay máy về phía tôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy mình bị lột da trước hàng nghìn người. Đời này, máy quay tìm thấy tôi. Ánh đèn tìm thấy tôi. Và điều khiến tôi nghẹn nhất không phải là chúng đang nhìn tôi, mà là lần đầu tiên, mẹ tôi cũng được đặt cạnh tôi dưới ánh đèn ấy.

MC tiếp tục đọc những đề cử còn lại. Mỗi đoạn clip kéo theo một tràng vỗ tay đo được, đẹp đẽ, an toàn, nhưng tôi biết sự an toàn đó chỉ nằm trên mặt ghế nhung và những nụ cười đã luyện trước gương. Ở hàng danh dự, Ôn Thừa Quân đã vỗ tay trở lại, nhịp tay đều đến mức gần như dịu dàng. Kỷ Tu Dương quay nửa mặt về phía tôi, nụ cười dịu dàng vừa đủ cho máy quay. Người không biết sẽ tưởng anh ta đang thương cho tôi. Người từng chết vì thứ thương hại đó như tôi thì chỉ thấy anh ta đang chọn góc diễn đẹp nhất.

Phong bì trao giải được đưa lên sân khấu trong tiếng nhạc dâng cao. Người công bố giải là một ảnh hậu gạo cội. Bà nhìn xuống tấm thẻ, rồi dừng lại rất khẽ. Tiếng thì thầm dưới sân khấu lan ra như sóng. Tôi nghe một nhân viên ban tổ chức nói rất thấp vào bộ đàm: “Xác nhận lại tín hiệu sân khấu chính.” Và tôi thấy Cố Nghiên đứng dậy trước cả khi cái tên được đọc ra.

“Người chiến thắng hạng mục Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất tại Kim Tượng Minh Hải năm nay là…” Ảnh hậu ngẩng lên. Ánh mắt bà rơi về phía tôi, không thương hại, cũng không né tránh. “Lạc Tinh Miên, phim Không Tắt.”

Tiếng vỗ tay lần này nổ ra không đều. Một nửa khán phòng phản ứng theo bản năng của lễ trao giải, một nửa chậm hơn vì phải suy nghĩ xem vỗ tay cho tôi có đồng nghĩa với đứng về phía tôi không. Cố Nghiên vỗ tay rất mạnh. Tô Mạn ở dãy ghế bên phải không cười, chỉ khẽ gật đầu, như nhắc tôi rằng cúp có thể là vinh dự, nhưng sân khấu lúc này trước hết là hồ sơ công khai. Nhan Sơ ngồi gần lối thoát hiểm, mặt trắng bệch. Cô ta nhìn tôi, rồi nhìn Kỷ Tu Dương. Lần đầu tiên, trong ánh mắt cô ta không còn câu hỏi “ai sẽ cứu tôi”, mà là “tôi còn kịp tự cứu mình không”.

Hạ Trầm Chu đứng dậy khi tôi quay sang. Anh không đưa tay kéo tôi, không nói câu gì có thể bị máy quay đọc thành kịch bản tình cảm. Anh chỉ nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng rất thấp: “Đi đi. Anh giữ đường phía sau.” Tôi nhìn anh nửa giây. Ở đời trước, tôi từng chờ một người đứng trước mình. Đời này, điều khiến tôi có thể bước về phía sân khấu lại là vì người đó chịu đứng phía sau.

Tôi chạm nhẹ vào lưng chiếc ghế trống trước khi đi. Đầu ngón tay lướt qua dải ruy băng trắng, lạnh và mảnh. “Mẹ,” tôi nói trong lòng, “lần này con sẽ không để người khác đọc thay lời kết.”

Con đường từ hàng ghế đến sân khấu không dài, nhưng mỗi bước đều giống đi qua một đời khác. Đèn follow rọi xuống váy đen, khiến bóng tôi đổ dài trên thảm đỏ giữa lối đi. Khi lên bậc cuối cùng, MC nghiêng người đưa micro. Ảnh hậu trao cúp cho tôi bằng hai tay. Chiếc cúp lạnh và nặng, không giống phần thưởng mà giống một vật chứng khác được đặt vào tay tôi trước mặt tất cả mọi người.

Trên máy nhắc chữ phía trước sân khấu, dòng phát biểu mẫu hiện lên: “Cảm ơn ban tổ chức, cảm ơn các tiền bối, cảm ơn nhà tài trợ…” Tôi nhìn những chữ trắng chạy chậm trên nền đen, bỗng muốn cười. Họ chuẩn bị cho tôi một lối đi an toàn: cảm ơn, rơi vài giọt nước mắt vừa đủ, cúi đầu rời sân khấu. Một người bị kết án chỉ được phép cảm động khi nhận chút khoan dung, không được phép hỏi vì sao trước đó mình bị đẩy xuống vực.

Tôi đặt chiếc cúp lên bục phát biểu, chỉnh micro thấp xuống một chút. Tiếng ồn dần lắng. Logo Vân Đỉnh ở góc màn hình phụ vẫn sáng sạch sẽ. Ôn Thừa Quân ngồi thẳng lưng, nụ cười rất nhạt. Kỷ Tu Dương hơi nghiêng người về phía trước. Hạ Trầm Chu ở rìa ánh sáng, bàn tay đặt trên điện thoại, ánh mắt không rời khu kỹ thuật bên trái sân khấu.

“Cảm ơn Kim Tượng Minh Hải đã trao giải này cho Không Tắt,” tôi nói. Giọng tôi qua loa phóng thanh bình tĩnh hơn chính tôi tưởng. “Cảm ơn đạo diễn Cố Nghiên, cảm ơn đoàn phim, cảm ơn những người đã tin rằng một câu chuyện về người bị giết bằng lời nói vẫn xứng đáng được quay, được chiếu và được lắng nghe.”

Tiếng vỗ tay vang lên, lần này nhẹ hơn, như mọi người chưa biết đoạn cảm ơn đã kết thúc hay chưa. Tôi nhìn xuống hàng ghế trống cạnh chỗ mình, rồi nói tiếp: “Tôi cũng muốn cảm ơn một người không có tên trên bảng đề cử tối nay. Bà từng làm hậu kỳ, từng sửa ánh sáng cho rất nhiều diễn viên được đẹp hơn trước ống kính, nhưng khi bà rời khỏi thế giới này, tên bà chỉ còn trong vài dòng hồ sơ bị phủ bụi. Chiếc ghế trống dưới kia là của mẹ tôi. Vì vậy, những lời tiếp theo không chỉ dành cho tôi.”

Nụ cười của MC bên cạnh tôi cứng lại. Từ góc sân khấu, một nhân viên giơ bảng nhắc “rút ngắn”. Tôi không nhìn bảng đó. Tôi nhìn vào ống kính trung tâm.

“Ba ngày qua, rất nhiều người hỏi vì sao tôi im lặng. Có người nói im lặng là thừa nhận. Có người nói một diễn viên vướng scandal thì nên biến mất trước khi làm bẩn ánh đèn này. Có người thậm chí thay tôi viết sẵn bản án, rồi yêu cầu tôi quỳ xuống cảm ơn vì họ đã ném đá đúng nhịp.” Tôi dừng một chút. Khán phòng yên đến mức tiếng máy quay đổi góc cũng nghe rất rõ. “Tôi đứng ở đây không phải để xin mọi người lập tức tin tôi. Tôi càng không đứng ở đây để kêu gọi bất kỳ ai quay sang tấn công một cái tên khác. Bạo lực dư luận không trở thành công lý chỉ vì mục tiêu bị đổi từ tôi sang người khác.”

Một tiếng rè rất nhỏ vang lên trong micro. Dòng chữ trên máy nhắc chữ biến mất, thay bằng logo lễ trao giải. MC bước lên nửa bước. “Tinh Miên, cảm ơn phần chia sẻ rất chân thành của cô, chúng ta—”

“Tôi chưa nói xong.” Tôi quay sang bà ấy, giọng vẫn thấp. Không gay gắt. Không cầu xin. MC khựng lại, ánh mắt lướt rất nhanh về phía dưới sân khấu. Ở hàng danh dự, Ôn Thừa Quân vẫn mỉm cười, nhưng ngón tay ông ta gõ nhẹ lên tay vịn ghế. Cùng lúc đó, âm lượng micro của tôi giảm xuống một nấc, như có ai ở phòng điều khiển vừa thử chạm vào công tắc.

Tô Mạn đã đứng dậy. Hạ Trầm Chu không bước lên sân khấu, nhưng anh ngẩng đầu nhìn thẳng về buồng kỹ thuật, nói gì đó rất ngắn vào điện thoại. Một giây sau, màn hình phụ bên trái lóe lên một vạch tín hiệu khác. Gần như không ai để ý, nhưng tôi biết đó là đường phát dự phòng anh đã nói trong phòng B-3.

Tôi nhìn lại ống kính. “Tất cả tài liệu tôi nhắc đến tối nay đều đã được sao lưu, niêm phong hoặc chuyển cho luật sư theo đúng quy trình. Bao gồm dữ liệu camera gốc liên quan đến scandal khách sạn đầu tiên, log hệ thống, bản ghi hành lang tối nay và một phần lời khai đang được bảo vệ pháp lý. Những thứ đó sẽ không được tung lên mạng như một món hàng để mọi người xâu xé. Chúng sẽ đi qua luật sư, cơ quan có thẩm quyền và những bên phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.”

Lần này, tiếng ồn dưới sân khấu không còn giấu được nữa. Có người bật điện thoại lên quay. Có nghệ sĩ nhìn về phía Đường Vệ Minh. Có nhà sản xuất cúi đầu nhắn tin liên tục. Kỷ Tu Dương cuối cùng cũng không giữ nổi góc cười hoàn hảo. Anh ta đứng dậy nửa chừng, như muốn bước ra hoặc muốn ngăn điều gì đó, nhưng ánh mắt của Tô Mạn quét qua khiến anh ta dừng lại rất khó coi.

Tôi biết chỉ cần nói thêm một cái tên, khán phòng này sẽ nổ tung. Tôi cũng biết nếu để cơn giận dẫn đường, tôi có thể biến mình thành một phiên bản khác của những kẻ từng giết tôi bằng lời nói. Tôi siết nhẹ tay trên mép bục, để móng tay nhắc mình tỉnh táo.

“Công lý không bắt đầu bằng việc đám đông tìm một người mới để nguyền rủa,” tôi nói. “Công lý bắt đầu từ việc một đoạn video bị cắt phải được trả lại phần thiếu. Một lời khai bị ép phải được đặt cạnh bằng chứng. Một người bị kết án phải có quyền tự nói tên mình trước khi thế giới quyết định cô ấy đáng bị chôn vùi.”

Đèn sân khấu chớp nhẹ. Màn hình lớn sau lưng tôi tối sầm trong nửa giây. Tiếng nhạc nền trao giải bị đẩy lên rồi tắt phụt. Tôi nghe rõ giọng một người đàn ông trong loa kỹ thuật lọt ra ngoài: “Cắt màn hình chính.”

Nhưng màn hình chính không tắt.

Một khung hình trắng xanh đột ngột sáng lên sau lưng tôi. Cả khán phòng đồng loạt ngẩng đầu. Trên đó không còn logo nhà tài trợ, không còn hình ảnh váy áo lễ trao giải, cũng không còn khuôn mặt tôi trong phim. Chỉ có một hành lang khách sạn lạnh màu, một góc camera cố định, và dòng thời gian hiện rõ ở mép dưới.

Khách sạn Vân Lam. Ba ngày trước hot search đầu tiên. 23:17:42.

Tôi không quay đầu ngay. Tôi chỉ nhìn xuống dưới sân khấu, nhìn nụ cười cuối cùng trên mặt Ôn Thừa Quân chậm rãi biến mất.