Chương 21: Đội Trưởng Im Lặng
Chương 21: Đội Trưởng Im Lặng
Dòng “…Vũ” nằm ở cuối màn hình giống một mẩu xương trắng lộ ra khỏi lớp đất cũ. Không đủ để gọi tên ai, nhưng đủ khiến tất cả những người đang đứng trong cầu thang hiểu vì sao Trần Vũ gọi xuống đúng lúc. Minh không nhìn lâu hơn mức cần thiết. Cô tắt màn hình máy tính bảng, ra hiệu cho Hà tiếp tục chụp ảnh hiện trường, rồi nói vào kênh riêng: “Tống Nghi, sao lưu log ở ba nơi. Một bản chỉ đọc, một bản hash, một bản gửi thẳng vào hồ sơ vật chứng số. Không ghi nhận suy đoán về tên tài khoản. Chỉ ghi ký tự còn lại.”
“Rõ.” Tống Nghi đáp, giọng nhỏ hơn thường ngày. Bình thường cậu sẽ đùa một câu về việc cột tài khoản năm cũ còn biết giữ bí mật hơn người sống, nhưng đêm nay cậu không đùa. Tin rò rỉ ngoài kia đã biến tên Lâm Từ thành mồi câu. Một câu nói thừa trong kênh nội bộ cũng có thể trở thành lưỡi dao quay ngược lại đội.
Minh đưa túi găng cho Lâm Từ, nhưng không để cô bước thêm xuống. “Cô lên phòng họp trước. Phạm Kiều đi cùng. Hà ở lại với tôi. Từ giờ đến khi có biên bản xung đột lợi ích, cô không đọc thêm file nào có chữ ký của cha cô.”
Lâm Từ nhìn cô. Ánh đèn cầu thang làm mặt cô nhợt đi, nhưng giọng vẫn giữ được độ phẳng nghề nghiệp. “Nếu tôi không đọc, đội trưởng có thể bỏ qua một dấu hiệu hành vi trên bản thay thế.”
“Tôi có thể bỏ qua nhiều thứ,” Minh nói. “Nhưng tôi sẽ không bỏ qua quy trình để lấy một nhận định đúng.”
Hai người nhìn nhau trong tiếng máy ảnh của Hà. Phạm Kiều hơi nhướng mắt, như thể đã chờ câu đó từ mười phút trước. Lâm Từ im lặng lâu hơn một nhịp. Với người khác, đó có thể là tự ái. Với cô, Minh biết, đó là lúc cô đang buộc bản năng phân tích lùi lại phía sau trách nhiệm. Cuối cùng Lâm Từ gật đầu. “Vậy tôi chỉ đề xuất hướng kiểm chứng, không kết luận. So chữ ký trong phụ lục với các văn bản cha tôi ký cùng giai đoạn. Kiểm tra lớp nén ảnh của vùng chữ ký. Và đối chiếu danh mục vật chứng gốc xem phụ lục nhân chứng tạm có kèm vật chứng cá nhân hay không.”
“Ghi vào biên bản đề xuất,” Minh nói. “Không ghi thành nhận định của cô.”
Họ lên phòng họp bằng lối sau. Hành lang sở lúc gần nửa đêm sáng trắng và trống, nhưng Minh vẫn cảm thấy có mắt nhìn từ mọi ô kính tối. Bài báo địa phương đã được chia sẻ hơn ba trăm lượt. Tiêu đề đặt Lâm Từ vào đúng vị trí người ta muốn: không còn là chuyên gia hỗ trợ điều tra, mà là con gái của một cái tên có thể khiến hồ sơ cũ bẩn đi. Minh đi trước, không nói với phóng viên đang bị chặn ở sảnh qua camera an ninh, không trả lời tin nhắn của tổ truyền thông, cũng không gọi lại cho Trần Vũ. Sự im lặng của cô không phải né tránh. Nó là cách không để người khác chọn nhịp cho mình.
Phòng họp có mùi cà phê nguội và giấy in mới. Phạm Kiều đặt điện thoại của Lâm Từ vào túi niêm phong tạm, ghi rõ tự nguyện giao để tránh liên lạc ngoài trong thời gian lập biên bản. Lâm Từ ký, nét bút không run. Chỉ đến khi bút dừng ở ô quan hệ gia đình, ngón tay cô mới khựng lại nửa giây. Minh nhìn thấy, nhưng không nhìn lâu. Có những vết nứt nếu bị soi kỹ sẽ biến thành vết thương.
“Cố vấn Lâm Duy Thành,” Minh đọc từ bản scan Tống Nghi gửi lên màn hình lớn. “Vai trò: hỗ trợ phân loại lời khai nhân chứng tạm. Quan hệ với cố vấn hiện tại: cha ruột. Thời điểm tự khai: hai mươi ba giờ bốn mươi mốt, tại khu cầu thang đông, trước camera công vụ. Phạm Kiều, chị xác nhận?”
“Xác nhận.” Phạm Kiều đáp. “Tôi cũng xác nhận từ thời điểm này, Lâm Từ không tham gia phân tích nội dung liên quan trực tiếp đến Lâm Duy Thành. Nếu cần dùng chuyên môn tâm lý, đội phải mời người thứ ba hoặc chuyển phần đó cho tổ độc lập.”
Lâm Từ ngẩng lên. “Nếu chuyển tổ độc lập trong sở, Trần Vũ có quyền đọc trước.”
Không khí khựng xuống. Câu đó đúng, và chính vì đúng nên nguy hiểm. Minh gõ đầu bút lên mép bàn một cái rất nhẹ. “Cô đang đưa ra nguy cơ quy trình hay suy đoán cá nhân?”
“Nguy cơ quy trình.” Lâm Từ đáp ngay. “Người yêu cầu tạm dừng mở rộng hiện trường cũng là người có tên trên giấy bàn giao phòng hồ sơ tạm. Nếu cùng người đó được quyền điều phối tổ độc lập, xung đột không chỉ nằm ở tôi.”
Phạm Kiều nhìn Minh. Hà ở góc phòng ngừng lật sổ. Trong khoảnh khắc ấy, Minh hiểu vì sao chương này, nếu được ghi lại trong hồ sơ, có thể chỉ còn một dòng lạnh: đội trưởng Kha Minh im lặng. Người ngoài sẽ tưởng im lặng là không có gì để nói. Thật ra cô đang cân từng chữ với sức nặng của kỷ luật, truyền thông và một cấp trên biết cách dùng sự ôn hòa để đóng cửa mọi hành lang.
“Ghi nhận nguy cơ,” Minh nói sau cùng. “Nhưng không ghi tên Trần Vũ vào phần nghi vấn vận hành tài khoản khi chưa xác minh. Tống Nghi sẽ truy theo mã thiết bị, không truy theo tên người. Phạm Kiều, chị đề xuất danh sách chuyên gia ngoài sở, ưu tiên người từng giám định tài liệu scan. Hà, lấy lệnh bảo toàn bản gốc kho lưu, nhưng không chuyển vật ra khỏi kho nếu chưa có camera kép.”
Cửa phòng họp mở đúng lúc cô nói xong. Trần Vũ đứng ngoài, áo khoác còn dính mưa mỏng ở vai, vẻ mặt mệt nhưng ôn hòa. Ông ta không bước vào ngay, như một người tôn trọng cuộc họp của cấp dưới. “Kha Minh, tôi cần trao đổi riêng.”
“Biên bản đang lập,” Minh nói. “Mọi trao đổi liên quan vụ án ghi vào hồ sơ.”
Trần Vũ thở ra, gần như bất lực. “Em đang để một bài báo làm mình căng quá mức. Tôi không yêu cầu loại Lâm Từ để hại cô ấy. Tôi yêu cầu bảo vệ em, bảo vệ đội và bảo vệ chứng cứ.”
“Vậy anh ký xác nhận yêu cầu bằng văn bản.”
Nét ôn hòa trên mặt Trần Vũ không mất đi, chỉ mỏng xuống. “Có những việc không cần đưa lên giấy ngay lúc này.”
Minh đặt bút xuống. Tiếng kim loại chạm mặt bàn rất khẽ, nhưng trong phòng họp ai cũng nghe. “Vậy tôi không thực hiện.”
Không ai nói tiếp. Ngay cả Lâm Từ cũng không nhìn Trần Vũ, mà nhìn vào bàn tay Minh đang đặt trên hồ sơ. Bàn tay ấy nắm lại rất ngắn rồi buông ra, nhanh đến mức nếu không chú ý sẽ bỏ qua. Minh biết mình vừa chạm vào vùng cũ: hành lang đêm mười năm trước, tiếng máy photocopy, một bóng người lướt qua cửa kính. Ký ức không đủ làm chứng cứ. Nó chỉ đủ làm cô không còn muốn ngoan ngoãn tin vào khoảng trắng.
Trần Vũ nhìn quanh phòng, cuối cùng mỉm cười. “Được. Làm đúng quy trình.” Ông ta lùi một bước. “Nhưng khi thanh tra hỏi vì sao cô giữ một cố vấn có xung đột lợi ích trong phạm vi đội, cô phải tự trả lời.”
“Tôi đã trả lời trong biên bản.” Minh nói.
Cửa đóng lại. Lần này, tiếng im lặng trong phòng không còn là khoảng trống. Nó giống một vạch phấn trắng vừa được kẻ giữa hai phía.
Tống Nghi gọi đến năm phút sau. Màn hình phụ bật lên hình cậu dưới ánh đèn xanh của phòng dữ liệu, mắt thâm nhưng sáng. “Đội trưởng, em chưa xác định được tài khoản ‘…Vũ’. Nhưng khi em kéo metadata của bản thay thế 21:23, có một thumbnail bị sót trong cache máy quét. Nó không nằm trong bản PDF hiện tại.”
“Ảnh gì?” Minh hỏi.
Tống Nghi đưa lên màn hình. Hình rất mờ, chỉ bằng nửa lòng bàn tay, nhưng vẫn thấy được mép giấy mềm đã nhàu, một dãy số in nhạt và góc đóng dấu kiểm soát tuyến. Phạm Kiều cúi gần hơn. “Vé xe?”
“Vé xe buýt tuyến 17B, ngày mười hai tháng chín của mười năm trước,” Tống Nghi nói. “Trong danh mục vật chứng hiện tại không có. Nhưng ở bản scan trước khi tạo thay thế, nó nằm kẹp cùng phụ lục nhân chứng tạm của Hạ Uyên.”
Minh nhìn dãy số bị vỡ nét. Tuyến 17B đi qua bệnh viện cũ, bến ven sông và khu hầm gửi xe phía đông. Ba điểm ấy từng xuất hiện rời rạc trong hồ sơ lạnh, mỗi nơi một dòng chú thích vô hại. Khi đặt cạnh nhau, chúng không còn vô hại nữa.
“Còn một thứ,” Tống Nghi nói nhỏ. “Mặt sau vé có nét bút. Em tăng tương phản được hai chữ cuối. Không chắc là tên người hay địa điểm.”
Ảnh chuyển sang mặt sau. Trên nền giấy xám, hai chữ hiện ra đứt đoạn, nghiêng và gấp: “…Phúc”.
Minh không chớp mắt. Trong phòng, Lâm Từ ngồi rất thẳng, như thể chỉ cần cô nghiêng đi một chút, cả cấu trúc vừa được giữ bằng quy trình sẽ đổ xuống. Phạm Kiều khép sổ lại. Hà nhìn Minh chờ lệnh.
Minh im lặng thêm ba giây. Rồi cô nói: “Tìm Đặng Phúc. Nhưng chưa gọi anh ta là nghi phạm.”
