Em Gai Toi Khong Phai Mon Hang
Chương 34 - Chương 34: Kẻ Bỏ Nhà
Chương 34: Kẻ Bỏ Nhà
Kha xem khung hình cuối của đoạn video thêm một lần nữa, rồi đặt điện thoại xuống mặt bàn như đặt một vật nóng. Căn phòng tạm của Linh Chi vẫn sáng đèn, bên ngoài cửa kính là con đường thị trấn đã thưa xe, nhưng trên màn hình laptop, gương mặt An Nhi bị đóng băng ở khoảnh khắc ngẩng lên nhìn camera. Video không có tiếng. Chính sự im lặng ấy mới khiến Kha nghe rõ hơn tất cả: nghe tiếng bút cào lên giấy, tiếng người nhà tắt cuộc gọi, tiếng một cô gái hai mươi mốt tuổi bị bắt phải tự chứng minh rằng mình đang tự nguyện. Linh Chi kéo thanh thời gian lùi lại, phóng lớn phần miệng An Nhi, rồi ghi chú từng giây vào một file mới. Cô không nói câu an ủi nào; ở thời điểm này, an ủi chỉ làm khói trong ngực dày hơn.
“Bản gốc camera nằm ở chỗ hắn,” Linh Chi nói, mắt không rời màn hình. “Muốn lấy được phải có căn cứ yêu cầu trích xuất, hoặc phải tìm người từng chạm vào hệ thống.” Kha gật đầu. Anh đã gọi cho Duy ba lần, tất cả đều bị từ chối. Tin nhắn cuối cùng của Duy vẫn nằm đó: đừng đến nữa, Tấn nói anh bị cấm gặp Nhi một mình. Kha đọc dòng ấy đến mức từng chữ trở nên phẳng lì, không còn đau nhói mà biến thành một thứ lạnh. “Nhà hàng tiệc cưới của Tấn dùng camera nội bộ hay thuê ngoài?” anh hỏi. Linh Chi liếc anh một cái. “Anh hỏi câu này nghĩa là anh vẫn còn não. Tốt, tôi tưởng nó đã bị họ hàng anh livestream đem luộc rồi.” Câu đùa khô khốc rơi xuống, không làm ai cười, nhưng giữ anh khỏi đứng dậy quá nhanh.
Điện thoại của Kha rung đúng lúc đó. Người gọi là Minh Quân. Vừa bắt máy, giọng Quân đã xộc tới như mở loa ngoài giữa chợ. “Cậu đang ở đâu? Đừng bảo tôi cậu đang trên đường về nhà đập cổng. Mặt cậu lúc này mà lên hình thì bên kiểm soát rủi ro nên tự kiểm soát cậu trước.” Kha nhắm mắt một giây. “Có chuyện gì?” Quân im nửa nhịp, rồi hạ giọng. “Livestream. Họ hàng nhà cậu đang tố cậu trên mạng. Có người tag cả công ty cậu vào. Tôi gửi link rồi.” Linh Chi đã mở link trước khi Quân nói hết câu. Màn hình chuyển sang một buổi phát trực tiếp rung nhẹ, góc quay từ sân nhà cũ. Bóng đèn trước hiên sáng vàng, bà Thu ngồi trên ghế nhựa, bên cạnh là Duy cúi mặt, còn mấy cô bác họ hàng đứng vòng quanh như một phiên tòa tự phát.
Người phụ nữ cầm micro mini không xuất hiện trọn mặt, chỉ có bàn tay sơn móng đỏ và giọng nói lanh lảnh dẫn từng câu hỏi. “Cô Thu, cô nói thật đi, thằng Kha bỏ nhà tám năm, giờ về có đưa đồng nào trả nợ không, hay chỉ phá hạnh phúc của em gái?” Bà Thu đưa khăn lên mắt. Kha nhìn động tác ấy, và điều làm anh đau không phải là nước mắt, mà là sự thuần thục. Mẹ anh khóc không sai, nhưng có người đã biết đặt cái khóc ấy đúng chỗ có đèn, có mạng. Duy ngồi bên cạnh, giọng nhỏ nhưng đủ lọt vào máy: “Anh ấy cứ nghĩ mình giỏi hơn mọi người. Nhà em nợ, em gái em cũng đã đồng ý rồi, mà anh ấy vẫn ép nó bỏ đi. Tụi em chỉ muốn yên.” Một bác họ xa chen vào, mặt đỏ vì tức hoặc vì được nhìn thấy mình trên màn hình: “Nó là kẻ bỏ nhà. Bỏ cha mẹ, bỏ em út, giờ quay về làm anh hùng cái gì?”
Hai chữ “kẻ bỏ nhà” đi qua loa điện thoại, đập vào Kha không ồn ào. Nó giống một cánh cửa cũ mở ra trong người anh. Năm đó anh rời khỏi nhà với một túi quần áo mỏng, hai trăm nghìn trong ví và câu của cha ném sau lưng: đi thì đừng về xin. Tám năm sau, câu chuyện được kể lại gọn hơn nhiều: nó bỏ nhà. Không có chuyện bị ép nghỉ học, làm thêm trả nợ, gửi tiền qua bà Bảy Lan rồi dặn đừng nói tên. Một đời người có thể bị cắt âm thanh giống đoạn video của An Nhi, chỉ còn hình ảnh một đứa con quay lưng đi khỏi cổng. Kha đứng im trước bàn, bàn tay đặt lên cạnh gỗ. Linh Chi quay sang nhìn anh, nhưng không chạm vào. Cô biết có những vết thương nếu chạm sai, người ta gãy vào trong.
“Ghi lại toàn bộ,” Kha nói. Giọng anh thấp, đều, đến mức Quân bên kia đầu dây cũng im bặt. Linh Chi lập tức bật phần mềm quay màn hình, lưu link, chụp bình luận, ghi thời điểm từng lời cáo buộc. “Họ đang cố dẫn anh phản ứng,” cô nói. “Nếu anh nhảy vào bình luận hoặc về đó, livestream này thắng.” Kha nhìn màn hình. Người phụ nữ cầm micro lại hỏi: “Gia đình có đề nghị cơ quan của Kha xem xét đạo đức nhân viên không?” Duy ngẩng lên rất nhanh, như đã được dặn nhưng vẫn sợ câu chữ quá nặng. “Em chỉ mong công ty anh ấy hiểu. Một người làm kiểm soát rủi ro mà không kiểm soát được cách đối xử với mẹ và em gái thì…” Anh ta bỏ lửng, phần còn lại đã được hàng trăm bình luận viết giúp. Linh Chi nghiến nhẹ răng. “Câu này không phải Duy tự nghĩ ra.”
Kha không đáp. Anh phóng lớn góc trái màn hình, nơi bóng người quay livestream phản chiếu lên tủ kính cũ ngoài hiên. Trong vệt phản chiếu méo mó ấy có một mảng áo đồng phục màu xám, trên ngực in logo Hoàng Tấn Wedding bằng chữ trắng. Người quay hơi nghiêng máy, để lộ dây đeo thẻ nhân viên lắc qua một nhịp rồi biến mất. Kha chỉ vào màn hình. “Chỗ này.” Linh Chi dừng video, chụp lại, phóng lớn đến khi hình vỡ thành từng ô vuông. “Nhân viên của Tấn,” cô nói. “Hắn để họ hàng nói, còn người của hắn cầm máy. Sạch tay, nhưng bẩn.” Quân thở ra trong điện thoại. “Tôi kéo bản phát trực tiếp về ngay. Cậu đừng động, để tôi động phần kỹ thuật. Cuối cùng cũng có lúc nghề nhiều chuyện của tôi được nâng cấp thành nghiệp vụ.” Linh Chi cười rất nhạt. Kha thì nhìn logo kia như nhìn vết mực lộ trên tay người vừa giả vờ không cầm bút.
Livestream kéo dài hai mươi ba phút. Trong hai mươi ba phút ấy, An Nhi không xuất hiện. Điều đó giúp Kha còn thở được bình thường. Nhưng tên cô bị gọi liên tục: đứa con gái đã tự nguyện, đứa em gái bị anh cả xúi giục, cô dâu hiền lành chỉ muốn nhà yên. Mỗi lần họ nói “nhà yên”, Kha lại nghĩ đến căn phòng trắng của Tấn, xấp giấy dày hơn bản cũ, và ánh mắt An Nhi nhìn lên camera như ném một sợi dây qua khe cửa. Anh không thể kéo sợi dây đó bằng cách lao đến. Anh phải giữ nó nguyên, tìm đầu còn lại, rồi kéo đúng lúc. Nhưng hiểu được điều ấy không làm cơn tức bớt đi. Nó chỉ biến cơn tức thành thứ có cạnh, có thể cầm mà chưa cắt vào tay ngay.
Gần mười một giờ, điện thoại công việc của Kha reo. Tên trưởng phòng nhân sự hiện trên màn hình. Anh nghe máy, bật loa ngoài sau khi báo trước với bên kia. Giọng chị Hạnh ở đầu dây giữ sự lịch sự mệt mỏi. “Kha, công ty vừa nhận nhiều tin nhắn và tag liên quan đến chuyện gia đình của em. Ban giám đốc chưa kết luận gì, nhưng vì em đang ở vị trí kiểm soát rủi ro và hình ảnh công ty bị nhắc trực tiếp, công ty cần em tạm thời bàn giao công việc trong vài ngày để xác minh.” Linh Chi nhắm mắt một cái. Quân chửi rất nhỏ ở đầu dây còn lại. Kha chỉ hỏi: “Quyết định bằng văn bản gửi khi nào?” Chị Hạnh khựng lại. Có lẽ chị đã chuẩn bị cho một lời giải thích hoặc một cơn giận. Nhưng Kha chỉ xin văn bản. “Sáng mai. Đây là đình chỉ tạm thời có lương, không phải kỷ luật.” “Tôi hiểu,” Kha nói. “Tôi sẽ bàn giao đúng quy trình và gửi biên bản.”
Cuộc gọi kết thúc. Căn phòng im đi trong vài giây. Linh Chi đặt tay lên tập giấy trước mặt, giọng chậm hơn thường ngày. “Tấn vừa cắt anh khỏi công ty trong vài ngày, cắt anh khỏi An Nhi bằng thỏa thuận, cắt anh khỏi gia đình bằng livestream. Hắn đang cô lập anh.” Kha nhìn màn hình đen của điện thoại. “Không phải lần đầu tôi bị cắt khỏi nhà.” Câu nói bật ra rất nhẹ, nhưng sau khi nói xong, chính anh cũng thấy trong ngực mình có gì đó sụp xuống. Linh Chi nhìn anh lâu hơn một nhịp. “Khác,” cô đáp. “Lần này anh biết vì sao mình ở lại.” Kha ngẩng lên. Ánh mắt cô không dịu, cũng không thương hại. “Và lần này, nếu anh muốn cứu An Nhi, anh phải sống sót qua đoạn bị bôi bẩn này trước.”
Kha gật đầu. Anh mở một thư mục mới, đặt tên bằng thời gian và hai chữ “livestream”. File ghi màn hình, ảnh chụp bình luận và đoạn phản chiếu logo được đưa vào đó. Linh Chi soạn nhanh một bản ghi nhận sự việc, đánh dấu các câu có dấu hiệu vu khống, xúc phạm danh dự, can thiệp nơi làm việc. Quân gửi bản tải về của livestream kèm một tin nhắn: “Tôi bắt được ID trang phát ban đầu. Không phải tài khoản họ hàng. Là page phụ của bên dịch vụ cưới, đổi tên hai lần trong tháng này.” Linh Chi đọc xong, đôi mắt sáng lên một chút. “Page phụ của Tấn. Được. Hắn để lại dấu chân.” Kha chưa kịp trả lời thì chuông cửa văn phòng vang lên, khô khốc giữa đêm như một dấu chấm sai chỗ.
Người giao giấy đứng ngoài, đội mũ bảo hiểm, tay cầm một phong bì chuyển phát hỏa tốc. Người nhận là Nguyễn Kha; người gửi là một văn phòng luật sư đại diện Phạm Hoàng Tấn. Linh Chi ký nhận thay, rồi đặt phong bì lên bàn. Lớp giấy trắng phẳng phiu đến khó chịu. Kha mở ra. Bên trong là thư yêu cầu chấm dứt hành vi quấy rối, xúc phạm danh dự, can thiệp trái phép vào đời sống riêng của vị hôn thê Phạm Hoàng Tấn; kèm bản sao thỏa thuận có chữ ký của An Nhi và một dòng được in đậm: mọi nỗ lực tiếp cận, dụ dỗ, thu thập dữ liệu camera hoặc liên hệ riêng với Nguyễn An Nhi sẽ được xem là hành vi xâm phạm quyền riêng tư và gây rối trật tự. Ở trang cuối, dưới dấu đỏ, có một câu ngắn: nếu ông Nguyễn Kha tiếp tục, chúng tôi sẽ gửi hồ sơ đến cơ quan công an và đơn vị công tác của ông. Kha đọc đến đó thì dừng lại. Ngoài trời, xe giao giấy đã đi khuất. Trong phòng, thư luật sư nằm mở ra như một lời tuyên chiến được đóng dấu tử tế.
