Chương 13: Kẻ Khiêu Khích
Ảnh scan nằm trên màn hình điện thoại của Kha Minh như một mảnh giấy ướt vừa được nhặt lên từ đáy hồ sơ cũ. Chữ ký Trần Vũ ở góc dưới không rõ nét, nhưng đủ quen để khiến những đường mưa ngoài cửa kho B7 bỗng lạnh hơn. Dòng ghi chú mờ bên cạnh, ‘Đã xác nhận: không dùng còi’, không chỉ nối với lời Chu Diệp. Nó giống một ngón tay đặt thẳng vào ký ức mà Minh đã cố khóa bằng mười năm làm đúng quy trình.
Minh không mở rộng ảnh bằng thói quen thường ngày. Cô tắt toàn bộ kết nối không cần thiết, đưa điện thoại cho Tống Nghi bằng một túi chống tĩnh điện lấy từ hộp vật chứng số. ‘Máy này từ giờ đi theo biên bản. Trích xuất trong môi trường sạch. Không chuyển vào mạng nội bộ.’ Tống Nghi nhìn cô, nét mặt mất hẳn vẻ nhanh miệng. ‘Đội trưởng, số lạ vừa gửi thẳng vào máy chị. Nếu bên kia biết số cá nhân…’ ‘Thì họ muốn tôi biết rằng họ biết.’ Minh cài lại găng tay. ‘Đừng thưởng cho họ bằng việc hoảng.’
Lâm Từ đứng cách cô nửa bước, không nhìn vào màn hình lâu hơn mức cần thiết. ‘Đây là kiểu khiêu khích có kiểm soát. Người gửi không đưa chứng cứ hoàn chỉnh, chỉ đưa một mảnh đủ làm chị tự đi tìm phần còn lại.’ Minh hỏi: ‘Cô nghĩ họ là hung thủ?’ ‘Tôi nghĩ họ hiểu cách chị phản ứng với hồ sơ cũ.’ Từ dừng một nhịp, mắt vẫn bình tĩnh. ‘Hung thủ, người trong ngành, hoặc một nhân chứng sợ xuất hiện đều có thể làm vậy. Khác nhau nằm ở việc mảnh này dẫn chị tới sự thật hay tới bẫy.’
Câu trả lời ấy giữ Minh lại đúng lúc bàn tay cô siết quanh mép túi hồ sơ. Cô ghét cảm giác bị đọc trước, nhưng còn ghét hơn việc bị đẩy chạy theo nhịp của kẻ khác. Kho B7 phía sau vẫn đang được niêm phong lần hai, xe cứu thương tư nhân trong dữ liệu vẫn chưa có biển số rõ, Chu Diệp còn chưa đủ sức lấy lời khai. Một trang biên bản cũ, dù có chữ ký của Trần Vũ, vẫn chưa thể đứng một mình trước bất kỳ phòng họp nào. Minh biết điều đó. Vấn đề là người gửi cũng biết.
Tống Nghi dựng máy phân tích tại xe kỹ thuật lưu động. Cậu không cắm điện thoại của Minh vào máy của đội mà dùng thiết bị trung gian niêm phong, sao chụp một bản ảnh theo chuẩn đọc một chiều. Trong lúc chờ hash hoàn tất, Phạm Kiều gọi từ bệnh viện. Giọng chị khàn hơn trước, phía sau có tiếng cửa tự động mở đóng liên tục. ‘Chu Diệp tỉnh ngắn một lần. Chị không hỏi sâu. Cô ấy nghe thấy tiếng đẩy xe thì co người, nói một câu rất nhỏ: vòng trắng không có tên.’ Minh lập tức ghi lại. ‘Cổ tay C-17?’ ‘Ừ. Chị cho người giữ vòng nhựa và mẫu băng truyền. Có thêm dấu keo cũ ở cổ tay kia, nghĩa là vòng từng bị tháo rồi thay. Ai đó không chỉ vận chuyển cô ấy, mà còn đổi danh tính tạm trên đường.’
Minh nhìn sang Lâm Từ. Từ không nói ‘tôi đã bảo’, cũng không dùng ánh mắt thắng một giả thuyết. Cô chỉ hỏi vào điện thoại: ‘Khi nghe tiếng đẩy xe, phản ứng của Chu Diệp là tránh âm thanh hay tránh người?’ Phạm Kiều im vài giây, có lẽ đang nhớ lại. ‘Tránh âm thanh trước. Sau đó mới nhìn cửa.’ Lâm Từ khẽ gật. ‘Vậy ký ức của cô ấy bám vào quy trình di chuyển, không chỉ vào mặt người bắt.’ Minh tiếp lời: ‘Xe, vòng, băng truyền, không còi. Chúng ta truy đường vận chuyển thay vì ép cô ấy nhớ mặt.’ Đầu dây bên kia, Phạm Kiều thở ra. ‘Cuối cùng cũng có người nói câu tôi thích nghe.’
Hash hoàn tất. Tống Nghi phóng ảnh scan lên màn hình nhỏ, tách từng lớp nhiễu. Mặt giấy trong ảnh không giống bản chụp mới. Có một bóng gấp ở mép trái, vệt xám kéo ngang như giấy từng bị kẹp trong tập hồ sơ dày. Cậu lọc vùng ghi chú, rồi cau mày. ‘Dòng không dùng còi được viết bằng bút mực, nhưng chữ ký có dấu scan. Hai lớp này không cùng thời điểm. Có người in lại biên bản có chữ ký scan, sau đó viết thêm ghi chú lên bản in, rồi chụp gửi cho chị.’ Minh hỏi: ‘Tức là bản gốc có thể không có dòng ghi chú?’ ‘Có thể. Hoặc bản gốc có, nhưng thứ chúng ta nhận được là bản dựng lại để dẫn hướng.’
Lâm Từ tiến lại gần màn hình, chỉ vào góc trên bị cắt mất. ‘Ở đây có bóng của vật khác đè lên giấy.’ Tống Nghi tăng tương phản. Một đường cong nhỏ hiện ra, xanh xám và đứt đoạn. Ban đầu nó giống vết bẩn do mưa, nhưng khi cậu xoay ảnh theo mép giấy, đường cong biến thành nửa dấu in của một vé xe cũ. Không có tuyến đầy đủ, chỉ còn hai chữ cuối: Nam Thành. Trong xe kỹ thuật, không ai nói gì trong vài giây. Vé xe cũ từng là chi tiết đời thường trong túi nạn nhân. Bây giờ nó xuất hiện như một cái móc, kéo hiện tại về đúng hầm sâu của hồ sơ mười năm trước.
Minh chống hai tay lên mép bàn kim loại. Cô nghe trong đầu tiếng máy photocopy cũ, tiếng giấy nóng trượt ra, và giọng Trần Vũ năm đó bảo cô về nghỉ vì phần còn lại đã có người lớn hơn xử lý. Ký ức ấy vẫn thiếu mặt, thiếu thời điểm, thiếu tất cả những thứ một điều tra viên có thể ký tên vào. Nhưng lần này cô không đẩy nó đi. Cô để nó đứng yên trong đầu như một nhân chứng chưa đủ điều kiện lấy lời khai. ‘Tống Nghi, truy nguồn vé xe trong ảnh. Không cần tuyến hoàn chỉnh, truy mẫu in, màu mực, nhà xe còn dùng phông chữ này mười năm trước. Lâm Từ, cô đi với tôi tới phòng lưu trữ phụ. Chúng ta không mở hồ sơ gốc bằng lệnh miệng.’
Tống Nghi ngẩng phắt lên. ‘Bây giờ về sở? Nếu Trần Vũ đang chờ log…’ Minh khóa túi vật chứng. ‘Chính vì vậy mới phải về bằng lối sáng. Mọi thứ ký nhận, mọi camera hành lang còn hoạt động đều phải nhìn thấy chúng ta.’ Lâm Từ nhìn cô một thoáng, khóe miệng không cười nhưng giọng mềm hơn nửa độ. ‘Chọn chỗ có ánh sáng để đi qua là một cách rất cảnh sát.’ Minh đáp, mắt không rời danh sách niêm phong: ‘Chọn chỗ tối mới là cách người gửi muốn.’
Họ rời kho B7 khi trời gần sáng. Thành Nam chưa tỉnh hẳn, đường gom phía tây phủ nước, đèn đỏ phản chiếu thành những vệt dài như vết mực bị kéo trên giấy. Trong xe, Minh nhận cuộc gọi của Trần Vũ. Ông không hỏi cô có mệt không như mọi lần. Ông hỏi thẳng: ‘Tôi nghe nói cô giữ dữ liệu ngoài phòng chung.’ Minh bật loa, đặt máy giữa xe. ‘Tôi giữ theo đường niêm phong vì vụ án có dấu can thiệp chứng cứ.’ Đầu dây bên kia yên tĩnh quá mức. Rồi Trần Vũ nói: ‘Minh, cô đang biến một vụ cứu nạn thành nghi án nội bộ. Đừng để Lâm Từ kéo cô đi quá xa.’
Cái tên của Từ trong câu đó làm nhiệt độ trong xe hạ xuống. Minh nhìn qua kính chiếu hậu. Lâm Từ ngồi phía sau, mặt nghiêng về cửa kính, không phản ứng. Chính sự không phản ứng ấy khiến Minh thấy rõ cú đẩy của Trần Vũ. Nếu cô bênh Từ, cuộc nói chuyện lệch sang cảm xúc. Nếu cô im, ông sẽ đặt Từ vào vị trí người ngoài gây rối. Minh giữ giọng ngang. ‘Người kéo tôi đi là chứng cứ. Nếu anh cần truy cập, gửi văn bản. Tôi sẽ trả lời bằng biên bản.’ Trần Vũ im một nhịp. Khi ông nói lại, giọng vẫn ôn hòa, nhưng lớp ấm cũ đã mỏng đi. ‘Cô vẫn luôn cứng như vậy. Tôi chỉ mong cô nhớ, không phải thứ gì được gửi đến đúng lúc cũng là sự thật.’ Minh đáp: ‘Tôi nhớ. Nên tôi mới kiểm chứng.’
Cuộc gọi kết thúc trước cổng sở. Tống Nghi nhắn tới cùng lúc: ảnh scan không có dữ liệu định vị, nhưng số gửi dùng cổng ẩn danh qua nhiều lớp. Điểm đáng lạ nằm ở thời gian: tệp được tạo trước khi họ phát hiện mẩu giấy ẩm sau tủ sắt đúng mười một phút. Không phải sau khi tin tức rò ra. Trước. Người gửi biết họ sẽ tìm thấy chữ ký scan, hoặc muốn họ tin như vậy. Minh đọc dòng tin hai lần. Mười một phút là một con số không đủ tròn để vô tình, cũng không đủ đẹp để làm biểu tượng. Nó giống thời gian chậm trong hồ sơ cũ, thứ luôn xuất hiện ở mép biên bản như lỗi đánh máy.
Phòng lưu trữ phụ nằm ở tầng dưới, ít người dùng vì hệ thống số hóa đã thay phần lớn hồ sơ giấy. Camera hành lang còn hoạt động, đèn trắng hơi nhấp nháy. Minh ký sổ vào phòng, ghi rõ lý do kiểm tra đối chiếu bản scan chưa xác thực. Cán bộ trực đêm nhìn tên hồ sơ rồi nhìn cô, ngập ngừng. ‘Đội trưởng, hồ sơ này sáng nay có người đã yêu cầu đóng thùng chuyển lên phòng chung.’ Minh dừng bút. ‘Ai ký?’ Cán bộ lật sổ, đưa ngón tay xuống dòng mới nhất. Chữ ký không phải Trần Vũ. Người ký là một mã nhân viên hành chính đã nghỉ việc ba năm, nhưng lệnh chuyển lại được nhập lúc 04:17 sáng nay.
Lâm Từ đứng sau vai Minh, giọng rất khẽ: ‘Kẻ khiêu khích không chỉ gửi ảnh. Họ đang buộc chị chọn giữa đuổi theo họ và giữ hồ sơ khỏi biến mất.’ Minh nhìn cánh cửa lưu trữ. Bên trong là những hộp giấy cũ có thể đã bị sắp đặt, bị rút ruột hoặc bị để nguyên như một cái bẫy hợp pháp. Bên ngoài, trời sáng dần, và ánh sáng ấy không làm mọi thứ bớt nguy hiểm hơn. Minh yêu cầu niêm phong ngay tủ hồ sơ liên quan, gọi thêm hai nhân chứng độc lập từ thanh tra nội bộ, rồi mới mở cửa. Khi lớp khóa thứ hai vừa bật ra, điện thoại của cán bộ trực rung lên vì một bản tin nháp gửi từ nhóm báo chí địa phương: ‘Sáng nay: nghi vấn đội hình sự Thành Nam che giấu biên bản có chữ ký lãnh đạo trong vụ mất tích Chu Diệp.’
Minh nhìn dòng chữ trên màn hình. Người gửi ảnh scan đã đi trước cô thêm một bước, vừa đặt mồi trong hồ sơ, vừa đặt lửa ngoài phố. Lần này, kẻ khiêu khích không cần còi. Cả thành phố sắp tự làm tiếng ồn cho hắn.
