Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 12: Câu Hỏi Của Lâm Từ

Chương 12: Câu Hỏi Của Lâm Từ

Tiếng bánh cáng vừa khuất khỏi cửa kho B7 thì mưa ngoài mái tôn như đổ nặng hơn. Kha Minh đứng ở mép cửa phòng phụ, găng tay còn dính hơi lạnh từ cổ tay Chu Diệp, mắt nhìn theo vệt nước bánh xe cấp cứu để lại trên nền xi măng. Đội y tế đã đưa nạn nhân lên xe theo tuyến bảo mật Phạm Kiều sắp xếp, không còi, không đèn ưu tiên lộ liễu, chỉ có hai xe cảnh sát dân sự kèm trước sau. Đó là lựa chọn đúng quy trình trong một vụ có dấu theo dõi nội bộ, nhưng khi chữ không còi bật lại trong đầu, Minh bỗng thấy quyết định ấy không còn là một chi tiết y tế nữa. Nó giống một câu trả lời đã được đặt sẵn trước khi cô kịp hỏi.

Lâm Từ đứng bên cạnh camera mini trên tường, không chạm vào nó, chỉ nghiêng đầu nhìn góc quay. Cô hỏi rất khẽ: ‘Nếu Chu Diệp không tỉnh hẳn, vì sao cô ấy không nói cứu tôi, không nói tên người bắt, mà lại nói không còi?’ Tống Nghi đang sao lưu đầu ghi trung tâm ngẩng lên. ‘Có thể lúc bị chuyển đi cô ấy nghe thấy xe cấp cứu?’ Lâm Từ lắc đầu. ‘Một người thiếu oxy thường bám vào kích thích mạnh nhất. Còi xe là âm thanh gây chú ý, nhưng cô ấy phủ định nó trước. Không có còi nghĩa là thứ đáng ra phải có còi đã không có, hoặc hung thủ cố tình làm cô ấy nhớ rằng không được có còi.’ Minh nhìn cô. ‘Cô đang nói xe dùng để chuyển Chu Diệp không phải xe tải Thành An?’ ‘Tôi đang hỏi liệu chúng ta có đang nhìn đúng phương tiện cuối cùng không.’

Câu hỏi ấy làm không khí trong kho đổi hướng. Minh không thích những giả thuyết khiến hiện trường vừa tìm được lập tức trở nên không đủ, nhưng cô càng không thích bỏ qua một câu hỏi có thể kiểm chứng. Cô ra hiệu cho tổ kỹ thuật giữ nguyên phạm vi niêm phong, yêu cầu trích xuất âm thanh từ tất cả camera còn dữ liệu quanh bến xe trong khung 23:04 đến 23:25, kể cả camera không quay vào kho. Tiếng còi, tiếng động cơ, tiếng thắng xe, tiếng cửa thùng, tất cả đều có thể thành dấu vết nếu biết nghe đúng chỗ. Lâm Từ không chen vào lệnh. Cô đứng sau vạch vàng, hai tay đút trong túi áo khoác, vẻ bình tĩnh đến mức gần lạnh. Nhưng Minh nhìn thấy ngón cái của cô đang miết lên cạnh móng tay, rất nhẹ, như một thói quen giữ mình khỏi bước quá sâu vào cảm xúc của nạn nhân.

Tống Nghi kéo ba cửa sổ dữ liệu lên cùng lúc. Một là camera cổng phụ, một là camera cây xăng đối diện bến, một là camera hành lang kho mà thẻ nhớ đã bị tháo nhưng còn log cấp nguồn. Hình ảnh đứt đoạn, méo bởi mưa và nhiễu ánh đèn, nhưng âm thanh nền vẫn giữ được một lớp tần số thấp. Cậu đeo tai nghe, nghe đi nghe lại, rồi tháo một bên ra, mặt khó coi. ‘Không có còi. Có tiếng động cơ diesel của xe tải Thành An lúc 23:12, có tiếng cửa thùng đóng lúc 23:14. Sau đó, trong đúng đoạn giữ khung bảy phút, micro camera cổng vẫn ghi được âm rất nhỏ. Không phải xe tải. Giống xe cứu thương loại cũ, nhưng tắt còi và tắt đèn ưu tiên.’ Minh hỏi: ‘Xe cứu thương tư nhân?’ Tống Nghi nuốt khan. ‘Hoặc xe được cải tạo giống xe cấp cứu. Em cần đối chiếu đăng kiểm.’

Minh quay về phía cửa kho. Mưa rơi qua vùng đèn vàng, làm những vệt nước trên nền giống các đường kẻ đang bị xóa. Nếu Chu Diệp được đưa đến kho bằng xe tải để đánh lạc hướng, rồi được chuyển khỏi kho hoặc chuyển quanh bến bằng một xe giả cấp cứu, thì đoạn camera mất bảy phút không chỉ che người bắt cóc. Nó che một phương tiện có quyền đi qua thành phố mà ít ai hỏi. Minh nhớ hồ sơ mười năm trước: một nạn nhân biến mất sau tiếng còi xe cứu thương ở khu bệnh viện cũ, rồi biên bản lại ghi thời điểm camera mất hình muộn hơn bảy phút so với cuộc gọi đầu tiên. Khi ấy, cô đã tin đó là sai số thiết bị. Đêm nay, sai số ấy đang đứng trước mặt cô, ướt mưa và không còn chịu nằm yên trong giấy.

Điện thoại của Minh sáng lên lần nữa. Trần Vũ không gọi lại, nhưng gửi một tin nhắn ngắn: ‘Nghe báo cáo nói tìm được người. Đưa dữ liệu đầu ghi về phòng chung, tôi xử lý hướng truyền thông.’ Minh nhìn dòng chữ trong vài giây rồi khóa màn hình. Tống Nghi liếc qua, giọng nhỏ đi: ‘Đội trưởng, phòng chung có quyền truy cập tự động vào bản sao log.’ ‘Vậy không đưa.’ ‘Nhưng lệnh cấp trên…’ Minh ngắt lời, không cao giọng: ‘Chúng ta đang bảo vệ chứng cứ trong vụ có dấu can thiệp cấp chỉ huy. Ai cần dữ liệu sẽ ký nhận theo đường niêm phong. Kể cả cấp trên.’ Câu cuối khiến mấy điều tra viên gần đó im hẳn. Không ai phản đối. Có những giới hạn, khi được nói ra, không làm đội yếu đi; nó chỉ cho họ biết mình còn đứng ở bên nào.

Lâm Từ lúc này mới hỏi câu thứ hai: ‘Ai biết chúng ta sẽ chọn không còi khi đưa Chu Diệp đi?’ Minh quay sang. Câu hỏi này không còn là phân tích hiện trường, mà chạm thẳng vào người bên trong hệ thống. Phạm Kiều biết vì chị trực tiếp sắp xếp tuyến nhận. Minh biết. Tống Nghi biết sau khi lệnh được phát. Một tổ y tế rất hẹp biết. Và người đứng sau, nếu theo dõi camera mini trong phòng phụ, cũng có thể đoán được. Nhưng Chu Diệp đã nói không còi trước khi họ đưa cô ấy đi. Nghĩa là cụm từ ấy không nói về cuộc cứu nạn của Minh. Nó nói về một lần vận chuyển trước đó. Minh chậm rãi đáp: ‘Người dùng xe giả cấp cứu. Hoặc người từng yêu cầu một xe thật không bật còi.’ Lâm Từ gật đầu. ‘Và người đó đủ hiểu quy trình để biết khi nào im lặng hữu ích hơn ồn ào.’

Kỹ thuật hiện trường tìm thấy vật chứng tiếp theo sau tủ sắt chắn cửa phòng phụ. Đó là một mẩu giấy dán ẩm, nhỏ đến mức nếu không kéo tủ ra lần hai sẽ bị bỏ qua. Trên giấy có nửa vệt mực xanh, một mã ca trực đã nhòe và phần cuối của một chữ ký. Tống Nghi chụp phóng đại rồi đưa lên màn hình. ‘Nét ký này lạ. Mép mực không thấm vào giấy, giống in ra hơn là ký trực tiếp.’ Minh cầm bản chụp, tim cô trượt xuống một nhịp rất nhỏ. Chữ ký bị scan. Trong dàn chi tiết của hồ sơ lạnh, nó từng nằm ở một trang biên bản phụ, không đủ quan trọng để mở lại kết luận, nhưng đủ làm cô mất ngủ nhiều năm sau. Lâm Từ nhìn sắc mặt Minh, không hỏi ngay. Cô chỉ nói: ‘Nếu hung thủ để lại chữ ký bị scan, đó không phải lỗi. Đó là một câu nhắc.’

Minh yêu cầu đóng gói mẩu giấy riêng, niêm phong theo mẫu vật chứng giấy ẩm, đồng thời gọi Phạm Kiều xác nhận tình trạng Chu Diệp. Đầu dây bên kia ồn tiếng bánh xe và cửa tự động bệnh viện. Phạm Kiều nói Chu Diệp đã qua bước cấp cứu ban đầu, còn yếu, chưa lấy lời khai, trên người có dấu thuốc an thần nhẹ và vết băng truyền không khớp với loại dây trong kho. ‘Minh, có chuyện nữa. Trên cổ tay cô ấy có vết hằn vòng nhựa, thường dùng trong cơ sở y tế tư nhân để đánh số bệnh nhân tạm. Không có tên, chỉ có mã.’ Minh hỏi: ‘Mã gì?’ Phạm Kiều im một nhịp, rồi đọc: ‘C-17. Và đừng hỏi chị vì sao chị không thích chữ C. Chị không thích từ lúc mấy người nhặt được giấy Bãi trung chuyển C rồi.’

Tống Nghi lập tức đối chiếu mã C-17 với dữ liệu bãi trung chuyển, lịch xe cấp cứu tư nhân, cơ sở y tế quanh bến xe và các tuyến ra vào ca đêm. Kết quả đầu chưa đủ để bắt người, nhưng đủ để làm mọi thứ lạnh đi: trong đêm Chu Diệp bị đưa vào kho B7, có một xe cứu thương tư nhân biển số mờ đi qua đường gom phía tây, không bật còi, không đăng ký chuyến cấp cứu, và sau đó biến mất khỏi camera ở đoạn đường dẫn tới Bãi trung chuyển C. Chủ phương tiện là một công ty dịch vụ y tế đã ngừng hoạt động hai năm trước. Hồ sơ pháp nhân vẫn treo trên hệ thống, người đại diện đã chết, nhưng chữ ký ủy quyền gần nhất trong bản scan lại được cập nhật cách đây ba tháng. Người ký không rõ mặt, chỉ có một chữ ‘V’ cuối tên bị nhòe.

Minh nhìn chữ V ấy lâu hơn mức cần thiết. Trong trí nhớ của cô, hành lang phòng lưu trữ mười năm trước bỗng bật lên bằng thứ ánh sáng trắng lạnh: máy photocopy chạy rè rè, giấy nóng trượt ra, một bàn tay đàn ông đặt xuống mép hồ sơ và giọng Trần Vũ khi đó vẫn ôn hòa như đêm nay. Cô không đủ chắc để biến ký ức thành chứng cứ, càng không cho phép mình dùng một chữ cái nhòe để kết luận về một con người. Nhưng cô cũng không còn có thể tự ru mình rằng mọi thứ chỉ là trùng hợp. Lâm Từ đứng bên cạnh, không nhìn màn hình nữa mà nhìn cô. ‘Câu hỏi của tôi không phải ai ký,’ cô nói. ‘Câu hỏi là: vì sao người đó cần một chữ ký không phải chữ ký thật, trong cả hồ sơ cũ lẫn đường vận chuyển Chu Diệp?’

Không ai trả lời ngay. Mưa vẫn rơi, nhưng kho B7 không còn là điểm kết thúc của cuộc cứu nạn nữa. Nó là nơi một người còn sống được đặt lại vào tay cảnh sát, cùng một câu hỏi đủ sắc để cắt qua nhiều lớp giấy tờ đã từng được niêm phong. Minh cất bản chụp vào túi hồ sơ chống ẩm, yêu cầu lập tổ riêng truy xe cứu thương tư nhân và không đưa mã C-17 lên nhóm chung. Khi cô bước ra khỏi kho, điện thoại nhận thêm một tệp đính kèm từ số lạ. Không có lời nhắn. Chỉ là ảnh scan một trang biên bản cũ, góc dưới có chữ ký của Trần Vũ, và bên cạnh chữ ký ấy là một dòng ghi chú mờ: ‘Đã xác nhận: không dùng còi.’