Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 11: Nạn Nhân Còn Thở

Bản đồ bến xe cũ hiện lên trên màn hình máy tính bảng với những khối nhà kho xám đặc, đường gom ngoằn ngoèo và mấy điểm camera bị đánh dấu đỏ. Kha Minh ngồi ở ghế phụ, áo khoác còn ướt nước mưa, mắt không rời chấm xanh đang dịch chuyển theo tín hiệu thẻ ra vào vừa được khôi phục. Xe tải Thành An đã quét thẻ lúc 23:04 ở cổng phụ phía bắc, nhưng camera cổng chỉ ghi được nửa khung hình rồi tối đen đúng bốn mươi ba giây. Bốn mươi ba giây không đủ để xóa một người khỏi đời, nhưng đủ để một hệ thống bị can thiệp giả vờ rằng mình chỉ gặp lỗi điện. Minh đặt ngón tay lên đoạn đường dẫn vào kho B7. ‘Tống Nghi, kiểm nguồn camera cổng. Nếu nó mất điện thật, tất cả camera cùng mạch phải tắt. Nếu chỉ một mắt tắt, có người chạm vào dữ liệu.’

Tống Nghi đang ngồi ghế sau, máy tính đặt trên đầu gối, vừa run vì lạnh vừa gõ như muốn bù lại bằng tốc độ. ‘Camera cổng phụ mất bốn mươi ba giây, camera bãi xe mất bảy phút lẻ ba giây. Em không thích con số này.’ Lâm Từ nhìn qua vai cậu. ‘Hung thủ cũng muốn chúng ta không thích nó. Lặp lại một con số cũ không phải để che đường đi, mà để kéo Minh nhìn về hồ sơ lạnh.’ Trong xe im một nhịp. Minh nghe tiếng cần gạt nước quét qua kính, nghe cả câu nói ấy đập vào một nơi cô vẫn cố khóa. Mười năm trước cũng có một đoạn camera được ghi là hỏng do mưa. Mười năm trước, cô đã ký vào biên bản nói rằng không đủ căn cứ chứng minh có can thiệp. Đêm nay, cô không ký thêm một sự im lặng nào nữa.

Đội cơ động vào bến xe bằng hai hướng. Minh chọn cổng phụ, nơi thẻ ra vào của Thành An vừa để lại dấu; tổ hai vòng qua dãy sửa chữa cũ, tổ ba chặn đường ra kho lạnh ven sông. Bến xe sau nửa đêm giống một cơ thể đã ngừng hoạt động nhưng chưa chết hẳn: đèn vàng nhấp nháy, mái tôn rỉ nước, mùi dầu máy và rác ẩm lẫn trong gió. Trên nền xi măng gần cổng có hai vệt bánh xe mới, một rộng, một hẹp, cắt qua lớp bùn rồi biến mất ở đoạn bị nước xối. Minh cúi xuống, chiếu đèn ngang mặt đất. Hạt cát đen bám ở mép rãnh thoát nước, cùng loại dính trên băng y tế trong phòng khám. ‘Xe từng dừng ở đây. Không lâu.’

Lâm Từ không bước vào vạch kiểm tra, chỉ đứng bên ngoài, mắt quét từ camera trên cột đèn đến cửa kho B7 đang đóng hờ. ‘Nếu họ cần nạn nhân còn thở, họ sẽ không đưa cô ấy vào nơi quá lạnh hoặc quá nóng. Kho trống, có điện dự phòng, đường thoát ra sông. Đây là điểm chờ, không phải điểm giấu lâu.’ Minh hỏi: ‘Cô đang nói họ sẽ chuyển tiếp?’ ‘Tôi đang nói thời gian của cô ấy ngắn hơn chúng ta nghĩ.’ Câu ấy không có vẻ kích động, nhưng lại làm Minh thấy cổ tay mình căng lên. Cô ra hiệu cho đội dàn hai bên cửa. Không ai đá cửa ngay. Camera thân người bật, pháp lý ghi đủ, kỹ thuật chụp ổ khóa. Quy trình lần này không đứng trước họ; nó chạy cùng nhịp thở của từng người.

Ổ khóa kho B7 không bị phá. Nó được mở bằng chìa đúng loại, rồi cài lại hờ như thể người rời đi không sợ ai phát hiện, chỉ sợ phát hiện quá sớm. Bên trong tối và sâu, mùi sát trùng nhạt còn bám dưới mùi cao su cũ. Đèn pin của Minh lướt qua những pallet rỗng, thùng nhựa có logo khử khuẩn, một tấm bạt xám bị vứt ở góc và vệt kéo dài trên nền bụi. Không có Chu Diệp. Không có người. Chỉ có một chiếc máy phát điện nhỏ đang tắt, dây nối bị rút, và trên tường phía đông là camera nội bộ chúc xuống nền như một con mắt bị ép cúi đầu. Tống Nghi kiểm tra rất nhanh rồi chửi thầm: ‘Thẻ nhớ bị lấy. Nhưng dây mạng còn tín hiệu. Có thể dữ liệu đẩy về đầu ghi trung tâm.’

Minh nhìn tấm bạt xám. Mép bạt còn dính một sợi tóc dài, ẩm, được đặt vào túi vật chứng trong im lặng. Phạm Kiều qua tai nghe yêu cầu không mở rộng giả thuyết trước xét nghiệm, nhưng giọng chị thấp hơn thường lệ. ‘Tìm nơi có thể giữ nhiệt cơ thể. Nếu cô ấy được theo dõi SpO2, họ biết cô ấy yếu. Người bắt cóc không muốn cô ấy chết tại đây, ít nhất là chưa.’ Chữ chưa làm Minh thấy khó chịu hơn chữ chết. Nó cho thấy có người đang tính toán bằng sinh hiệu của một con người. Cô đi theo vệt kéo đến cửa phụ phía sau kho. Nơi đó có một mảnh giấy nhỏ bị nước làm mềm, chỉ còn nửa dòng in: Bãi trung chuyển C – ca đêm.

Cao trào đến không phải từ tiếng súng hay tiếng hét, mà từ một âm thanh rất nhỏ sau bức tường tôn. Tít. Tít. Tít. Một nhịp điện tử yếu, cách nhau không đều, gần giống âm báo của thiết bị y tế sắp hết pin. Minh giơ tay, cả đội đứng khựng lại. Tống Nghi nhìn cô, mặt trắng bệch. ‘Không phải máy phát.’ Minh áp tai vào vách tôn, nghe âm thanh đó rung lên từ phía kho phụ liền kề, nơi bản đồ cũ ghi là phòng nghỉ tài xế đã bỏ. Cửa thông bị chặn bằng tủ sắt, nhưng phía dưới khe cửa có một vệt sáng mỏng và mùi nước muối sinh lý rất nhạt. Minh không đợi ai nói câu nghi thức thứ hai. ‘Mở.’

Tủ sắt được kéo ra trong tiếng kim loại nghiến nền xi măng. Cánh cửa phòng phụ bật mở, hơi lạnh cũ tràn ra cùng mùi thuốc và mồ hôi ẩm. Chu Diệp nằm trên một tấm đệm mỏng sát tường, áo khoác be bị cắt một bên tay, cổ tay có vết băng y tế mới tháo. Miệng cô bị dán băng, mắt nhắm, mặt trắng đến gần như hòa vào ánh đèn pin. Trên ngón tay trỏ là một kẹp SpO2 khác, loại rẻ tiền, màn hình chớp số không ổn định. Một túi nước muối treo trên móc áo, dây truyền bị gập. Không ai thở mạnh. Minh quỳ xuống, kiểm mạch cảnh bằng hai ngón tay đã được đeo găng, rồi nói rất thấp nhưng rõ: ‘Còn mạch. Gọi cấp cứu bảo mật. Phạm Kiều, cần người của chị ở tuyến nhận, không để truyền thông biết.’

Lâm Từ bước vào sau cùng, ánh mắt dừng ở cổ tay Chu Diệp rồi chuyển sang bức tường đối diện. Ở đó có một camera mini bị dán băng đen che nửa ống kính, dây nguồn vẫn cắm vào ổ điện dự phòng. Nó không quay nạn nhân từ đầu giường, mà quay cửa phòng, quay khoảnh khắc cảnh sát bước vào. Từ nói khẽ: ‘Họ để cô ấy sống để chúng ta tìm thấy. Nhưng họ cũng muốn thấy ai đến trước.’ Minh không trả lời ngay. Cô cắt băng trên miệng Chu Diệp theo hướng Phạm Kiều hướng dẫn, giữ đường thở, nghe tiếng cô gái rít vào một hơi rất mỏng. Chu Diệp không tỉnh hẳn. Môi cô run, chỉ bật ra được hai tiếng đứt đoạn: ‘Không… còi…’

Minh cúi thấp hơn. ‘Chu Diệp, tôi là Kha Minh, cảnh sát hình sự. Cô an toàn tạm thời. Đừng cố nói.’ Nhưng người trên đệm vẫn níu lấy âm thanh trong đầu mình như níu một tấm ván. ‘Camera… tắt… người đó…’ Hơi thở của cô đứt, máy SpO2 chớp loạn rồi tối phụt. Tống Nghi lập tức bật đèn điện thoại hỗ trợ nhân viên y tế đang chạy vào. Minh giữ tay Chu Diệp qua lớp găng, bàn tay nạn nhân lạnh và nhẹ đến mức cảm giác như chỉ cần buông ra, cô ấy sẽ rơi khỏi đêm mưa này. Lâm Từ không chen lời, chỉ nhìn camera mini trên tường, rồi nhìn Minh. Cả hai đều hiểu: người gửi tin không chỉ biết họ đang tới. Người đó đã chuẩn bị một đoạn ghi hình mới cho cảnh sát.

Khi cáng cấp cứu được đưa vào, tín hiệu từ đầu ghi trung tâm bến xe cuối cùng cũng được Tống Nghi kéo về. Màn hình hiện lên kho B7 lúc 23:12. Xe tải Thành An mở cửa thùng, hai người đưa Chu Diệp vào kho, rồi khung hình bỗng mất màu, đứng lại ở một ảnh duy nhất: bàn tay Chu Diệp buông khỏi mép cáng. Sau đúng bảy phút, hình ảnh trở lại. Người và xe đều biến mất khỏi góc quay, chỉ còn cửa kho đóng hờ. Nhưng ở mép kính phản chiếu của cabin xe tải trước khi đoạn hình đứng lại, có một bóng người mặc áo mưa sẫm đứng ngoài vùng đèn. Không thấy mặt. Chỉ thấy bàn tay người đó đeo một chiếc nhẫn trơn màu bạc, đang nâng điện thoại lên như gọi cho ai.

Điện thoại của Minh rung lần nữa. Không phải số ẩn. Lần này là Trần Vũ. Cô nhìn tên ông trên màn hình trong khi nhân viên y tế đưa Chu Diệp ra khỏi phòng phụ, oxy úp lên mặt cô gái trẻ, tiếng bánh cáng lăn qua nền kho lạnh buốt. Minh không bắt máy ngay. Từ phía sau, Tống Nghi nói rất nhỏ: ‘Đội trưởng, đoạn camera mất bảy phút không phải lỗi. Có người phát lệnh giữ khung từ đầu ghi trung tâm. Quyền truy cập… là quyền cấp chỉ huy.’ Minh nhấn từ chối cuộc gọi. Mưa ngoài mái tôn đổ xuống dày hơn. Cô nhìn bóng người có nhẫn bạc trên màn hình, rồi nói: ‘Sao lưu ba bản, khóa log truy cập, không gửi qua nhóm chung. Chương này chưa kết thúc ở Chu Diệp còn thở. Nó bắt đầu từ người muốn biết ai đến cứu cô ấy trước.’