Bỏ qua nội dung

Em Gai Toi Khong Phai Mon Hang

Chương 24 - Chương 24: Cái Giá Của Anh Trai

Tin nhắn nằm trên màn hình Duy như một vết mực vừa loang vào nước. Không ai trong phòng khách nói gì ngay. Ngay cả tiếng khóc của mẹ cũng nghẹn lại giữa cổ, như bà sợ chỉ cần thở mạnh hơn một chút, dòng chữ kia sẽ biến thành sự thật hoàn chỉnh. Duy úp vội điện thoại xuống, nhưng quá muộn. Tôi đã đọc, An Nhi đã đọc, và sắc mặt của em tôi trắng đến mức không còn giống một người vừa tức giận nữa, mà giống một người cuối cùng cũng hiểu vì sao cái ghế mình ngồi bấy lâu luôn lạnh.

Tôi nhìn Duy. “Người ký gốc là ai?”

“Không có gì đâu,” Duy nói rất nhanh. “Tấn dọa vậy thôi. Mấy người đó nhắn linh tinh để ép tiền.”

“Anh vừa khai app vay đứng tên An Nhi, tiền về chỗ anh. Bây giờ Tấn nhắn đừng để An Nhi biết người ký gốc. Cậu vẫn muốn gọi tất cả là linh tinh?” Tôi hỏi, giọng mình bình tĩnh đến mức chính tôi cũng nghe ra mùi sắt trong đó. Tôi không chạm vào điện thoại của Duy. Tôi chỉ đặt máy mình lên bàn, mở lại màn hình ghi âm mới. “Từ giờ ai nói gì, nói rõ.”

Ông Hợi đập tay xuống bàn. “Mày định biến cái nhà này thành đồn công an à?”

An Nhi bỗng lên tiếng: “Nếu không có gì sai, sao ba sợ ghi âm?”

Câu ấy làm ông khựng lại. Mẹ quay sang nhìn em, môi run run, ánh mắt vừa thương vừa trách, thứ ánh mắt đã dùng quá nhiều năm để khiến em tự thấy mình có lỗi trước cả khi được phép hỏi. Nhưng lần này An Nhi không cúi đầu. Em cầm điện thoại của tôi bằng hai tay, bản ghi của chương trước vẫn nằm trong máy, và ngón tay em siết đến trắng bệch.

Chưa đến chín giờ, Tấn đã tới.

Ông ta không đi một mình. Người đàn ông mặc sơ mi xám đứng phía sau ôm một cặp tài liệu mỏng, không giới thiệu tên, chỉ cúi đầu rất nhẹ như nhân viên đã quen làm chứng cho những chuyện không nên gọi tên. Tấn bước vào nhà với nụ cười lịch sự, nhìn qua tất cả chúng tôi, rồi dừng ở An Nhi lâu hơn mức cần thiết.

“Cả nhà đông đủ quá,” ông ta nói. “Vậy càng tốt. Tôi cũng không muốn làm khó ai. Chuyện nợ nần, nói rõ một lần cho xong.”

Tôi đứng chắn nửa bước trước An Nhi. Không đủ để che em, chỉ đủ để Tấn hiểu ông ta không thể đi thẳng vào vùng sợ hãi của em như trước. “Ông mang giấy gì tới?”

Tấn cười. “Kha, cậu thông minh thì nên biết, không phải giấy nào cũng có lợi khi bị lôi ra. Tôi tới để cho nhà mình một đường lui.”

“Đường lui cho ai?” An Nhi hỏi.

Nụ cười của Tấn nhạt đi một chút. Có lẽ ông ta không ngờ người hỏi là em. Ông ta ra hiệu cho người phía sau mở cặp. Trên bàn lập tức xuất hiện vài tờ photo, một bảng kê nợ, vài biên nhận chuyển khoản, và một tờ có tiêu đề về khoản hỗ trợ mở điểm kinh doanh. Tôi chưa kịp chạm vào, Tấn đã đặt ngón tay lên góc giấy.

“Đừng xé, đừng giật. Tôi có bản gốc.”

“Tôi không có thói quen xé chứng cứ,” tôi đáp.

Duy nhìn xấp giấy như nhìn thấy cái hố dưới chân mình. Mẹ thì bật khóc ngay khi thấy dòng chữ ký phía cuối. Không cần ai giải thích, tôi cũng nhận ra tên bà ở đó: Lê Thị Thu. Chữ ký run, nét cuối bị kéo lệch, như người ký vừa ký vừa muốn rút tay lại. Bên cạnh là chữ ký của Duy ở một mục khác, gọn hơn, tham hơn, nằm dưới dòng xác nhận đã nhận một phần tiền để chuẩn bị cửa hàng.

An Nhi bước tới. “Mẹ ký cái gì?”

Mẹ lắc đầu, nước mắt rơi xuống mu bàn tay. “Mẹ tưởng chỉ là giấy xin giãn nợ. Mẹ tưởng ký để người ta không gọi đến chỗ con làm nữa.”

“Còn dòng này?” Tôi chỉ vào mục chuyển khoản. “Một trăm tám mươi triệu hỗ trợ mặt bằng và đặt cọc cửa hàng. Người nhận Nguyễn Duy.”

Duy khàn giọng: “Em định làm ăn thật. Em chỉ cần mở được cửa hàng là xoay được tiền. Tấn nói nếu đám cưới xong, khoản này tính vào phần hỗ trợ nhà vợ, không ai đòi nữa.”

Không khí trong phòng như bị ai khóa kín. An Nhi nhìn anh trai mình rất lâu. “Nghĩa là em cưới ông ấy, thì cửa hàng của anh được giữ?”

Duy không trả lời. Cổ anh ta giật giật. Tấn thay anh ta trả lời bằng giọng ôn hòa đến độc ác: “Đừng nói khó nghe vậy. Nhà ai cũng có lúc phải hy sinh cho nhau. An Nhi về với tôi, nợ được khoanh, Duy có cơ hội làm lại, ba mẹ em giữ được nhà. Một mình em yên ổn thì cả nhà yên ổn.”

Tôi nghe tiếng thở của An Nhi vỡ ra rất khẽ. Không phải tiếng khóc. Là âm thanh của một thứ bên trong em bị đặt lên cân lần cuối, rồi phát hiện cả nhà đã quen với con số đó từ lâu.

“Tôi không đồng ý,” tôi nói.

Tấn quay sang tôi. “Cậu không đồng ý thì trả tiền. Toàn bộ. Cả gốc, lãi, phí phạt, khoản Duy nhận, khoản app vay đã kéo về. Trước trưa mai. Cậu làm được không?”

Tôi nhìn bảng kê. Những con số chồng lên nhau, lãi mẹ đẻ lãi con, có khoản thật, có khoản bẩn, có khoản chỉ cần nhìn cách ghi cũng biết được viết ra để dọa người không hiểu luật. Tôi có thể trả một phần. Tôi cũng có thể vay để trả thêm. Nhưng nếu tôi trả ngay lúc này, tất cả những người trong căn nhà này sẽ học được đúng một điều: An Nhi bị đem ra làm giá, Duy khai ra một nửa, ba mẹ im lặng, cuối cùng vẫn có người dọn sạch.

Tôi gọi Linh Chi. Lần này tôi bật loa trước mặt mọi người.

Cô nghe tôi tóm tắt rất ngắn, im hai giây rồi nói: “Không ký thêm. Không chuyển tiền ngay. Chụp lại bảng kê nếu họ cho, ghi nhận họ tự mang tới. Nếu họ không cho chụp, đọc rõ các mục trong ghi âm. Anh Tấn, nếu anh đang nghe, tôi khuyên anh ngừng dùng hồ sơ cá nhân của một người không vay để ép hôn. Việc thương lượng nợ và việc kết hôn là hai chuyện khác nhau.”

Tấn cười khẩy. “Luật sư à? Tốt. Vậy cô cũng nói cho cậu Kha biết, nhà này đã ký nhận nợ. Muốn làm căng, tôi làm đúng giấy.”

Linh Chi đáp không cao giọng: “Giấy đúng hay không phải xem hoàn cảnh ký, mục đích khoản vay, dòng tiền, và việc có gắn điều kiện hôn nhân vào nghĩa vụ trả nợ hay không. Anh cứ giữ bản gốc cẩn thận. Sau này cần đối chiếu.”

Người đàn ông áo xám phía sau Tấn khẽ đổi sắc. Tấn thu giấy lại, nhưng không còn vẻ ung dung như lúc bước vào. Trước khi đi, ông ta nhìn An Nhi. “Tối nay suy nghĩ kỹ. Có những cái giá, để anh trai em trả thì không đáng đâu.”

Cửa khép lại. Căn nhà không nhẹ đi, chỉ trống hơn.

Duy ngồi sụp xuống ghế. “Anh xin lỗi,” anh ta nói, mắt đỏ lên. “Anh thật sự không nghĩ nó thành ra vậy. Anh chỉ muốn có một cơ hội. Cả đời này anh chưa làm được cái gì ra hồn. Anh nghĩ nếu cửa hàng mở được, anh sẽ trả hết, rồi bù cho em.”

An Nhi nhìn anh. “Anh định bù bằng gì?”

Duy há miệng, không có câu nào bước ra nổi.

Mẹ lao tới nắm tay An Nhi. “Con ơi, mẹ sai. Nhưng nhà mình lúc đó rối quá. Anh con bị người ta dí nợ, ba con bệnh, mẹ không biết bấu vào đâu. Mẹ nghĩ… mẹ nghĩ Tấn có tiền, ít ra con không khổ.”

An Nhi rút tay lại. Không mạnh, nhưng dứt khoát. “Con không khổ, hay mọi người đỡ khổ vì con không được phép kêu?”

Mẹ như bị tát. Bà ngồi thụp xuống nền, khóc thành tiếng. Ông Hợi chửi Duy, chửi Tấn, chửi cả tôi, nhưng không chửi được chính mình. Tôi đứng giữa phòng, nhìn từng người, cảm giác tám năm trước và hiện tại chồng lên nhau. Ngày đó, cái giá để Duy được học tiếp là tôi rời khỏi nhà. Hôm nay, cái giá để Duy có cửa hàng là An Nhi phải bước vào một cuộc hôn nhân như cái lồng được dán chữ yên ổn.

Buổi chiều trôi qua trong những cuộc gọi bị tắt, tin nhắn đòi nợ bị lưu lại, và những khoảng im lặng dài đến mức nghe được tiếng đồng hồ treo tường chạy sai nhịp. Linh Chi nhắn danh sách việc cần làm: sao lưu ghi âm, ghi lại thời gian Tấn đến, không để An Nhi ở một mình, ngày mai cô sẽ xuống trực tiếp. Tôi đọc dòng cuối rất lâu, rồi nhìn sang An Nhi. Em ngồi bên cửa sổ, lưng thẳng, mắt khô, như đã khóc hết trong một nơi không ai nhìn thấy.

Tối xuống, mẹ lại khóc trong bếp. Tôi vào lấy nước thì nghe bà nói sau lưng: “Nếu mày không về, mọi chuyện đã không bung ra thế này.”

Tôi dừng lại. “Nếu con không về, mẹ định để An Nhi cưới Tấn thật à?”

“Mẹ còn cách nào?” bà bật lên. “Một bên là nợ, một bên là cả nhà bị người ta kéo đến tận cửa. Mày giỏi thì mày trả đi. Mày bỏ nhà tám năm, bây giờ về nói đạo lý thì dễ lắm.”

Tôi quay lại nhìn mẹ. Cơn giận trong tôi không còn bùng, nó lạnh hơn. “Con đã trả bằng tám năm của con rồi. Mẹ vẫn thấy chưa đủ, nên bây giờ tới lượt An Nhi phải trả bằng đời nó?”

Ngoài cửa bếp, có tiếng dép rất khẽ.

Khi tôi bước ra, hành lang trống. Phòng An Nhi khép hờ. Trên bàn học cũ, điện thoại của tôi được đặt ngay ngắn, bên cạnh là bản ghi âm đã được sao lưu vào một chiếc USB nhỏ. Còn điện thoại của em tắt máy, áo khoác mỏng biến mất khỏi móc treo.

Dưới chiếc ly thủy tinh, An Nhi để lại một mảnh giấy xé từ quyển sổ cũ. Chữ em nghiêng nghiêng, nét cuối run nhưng không nhòe.

“Anh đừng trả giá thay em nữa.”

Tôi cầm mảnh giấy, nghe trong sân tiếng cổng sắt vừa khép lại từ bao giờ. Đêm ngoài hẻm tối và sâu, còn căn nhà sau lưng tôi lần đầu tiên im lặng như đã thật sự mất một người.