Chương 41: Mật Khẩu Của Cha
Chương 41: Mật Khẩu Của Cha
Ô nhập mật khẩu nằm giữa màn hình như một cái miệng im lặng. Mưa vẫn rơi ngoài mái tôn, tiếng xe trên cầu vượt nghiền qua đêm thành từng lớp âm thanh thấp và dài. Quân nhìn con trỏ nhấp nháy, tay còn giữ nửa thân thẻ trong đầu đọc, cảm giác lớp nhựa cũ nóng lên dưới ngón cái dù nó lạnh ngắt vì nước mưa. Một đời cha anh bị nhét vào ba mục hồ sơ khóa kín, còn thứ đứng chắn trước mặt chỉ là một dòng trống và nút xác nhận màu xanh nhạt. Đời đôi khi cũng biết cà khịa. Nó không đưa ra cánh cửa thép, không đưa ra ổ khóa to bằng nắm tay, chỉ hỏi một mật khẩu mà anh không biết, như hỏi một đứa con đã quen né tránh quá khứ rằng: mày thật sự nhớ cha mình được bao nhiêu.
Vy không giục. Cô chỉ kéo điện thoại sạch dịch vào giữa bàn thêm một chút để An Nhiên có góc nhìn rõ hơn. Hùng ngồi nghiêng người, mắt vẫn canh người áo xám ngoài tiệm thuốc. Lâm đang gọi điện, vai quay về phía quán, thỉnh thoảng nhìn qua cửa kính ướt nước. Cách hắn đứng khiến Quân nghĩ đến mấy nhân viên bảo vệ ở chung cư cao cấp: không cần quát, chỉ cần hiện diện đúng chỗ để người khác tự thấy mình là kẻ thừa. An Nhiên hạ giọng: “Đừng thử bừa. Hệ thống cũ thường có giới hạn lần nhập.” Vy gật đầu ngay. “Ba lần. Sai ba lần thì cache khóa mười lăm phút, có thể sinh log. Tôi đã chặn mạng nhưng không biết lần sau mở lại nó có đẩy log đi không.” Hùng chửi rất nhỏ: “Cái thứ mười hai năm trước mà cũng thù dai.” Quân cười không ra tiếng. “Giống nợ thôi. Cũ mấy vẫn tính lãi.”
Anh buộc mình rút tay khỏi nút xác nhận. Nếu là trước đây, có lẽ anh đã nhập đại một dãy số, rồi tự mắng mình xui khi nó sai. Nhưng tối nay bên cạnh anh có người đang bị công ty giữ cổ mẹ bằng giấy bảo lãnh, có người từng giao sim rác vì cần tiền sửa xe, có người đã đặt điện thoại xuống bàn như đặt danh dự nghề nghiệp của mình vào một lần quay video. Quân không được phép biến ba lần thử thành trò xúc xắc. Anh nhắm mắt, cố kéo khuôn mặt cha ra khỏi lớp bụi ký ức. Phạm Văn Đạt. Kỹ thuật viên công trình. Hay cười khi mẹ than tiền điện tăng. Có thói quen ghi mọi thứ bằng bút bi xanh lên mặt sau hóa đơn. Không thích số đẹp, vì ông bảo số đẹp thường đắt. Thứ ông thích là thứ dễ nhớ, ít tốn tiền, và nếu lỡ quên thì còn có người trong nhà nhắc được.
“Ngày sinh của bác?” An Nhiên hỏi, như đọc được hướng suy nghĩ của anh. Quân mở mắt. “Hai mươi ba tháng tám.” Vy lập tức nói: “Có thể nhập dạng 2308, 23081976, hoặc có ký tự tên.” Hùng liếc ra ngoài rồi quay vào. “Chọn cái ít làm lộ thông tin nhất trước đi. Nếu sai còn đường.” Quân nhìn hắn một cái. Hùng nhún vai, giọng khàn nhưng thật: “Tôi từng dùng sinh nhật con bé làm mã thẻ ATM. Ngu lắm, nhưng nghèo hay dùng thứ mình sợ mất nhất để khóa tiền.” Câu ấy đánh vào Quân nhẹ mà đau. Anh đặt ngón tay lên màn hình, nhập 2308. Bốn con số hiện thành bốn chấm đen. Anh bấm xác nhận.
Màn hình đứng im hai giây. Hai giây ấy dài hơn cả đoạn dốc lên cầu vượt lúc xe hết xăng. Rồi dòng chữ đỏ hiện ra: INVALID PASSCODE. 2 ATTEMPTS REMAINING. Không ai nói gì. Bà chủ quán ở xa hỏi vọng có cần thêm canh không, giọng rất đời, rất không biết rằng trên một bàn cơm mười lăm nghìn đang có người thử mở lại một cái chết. Quân nuốt xuống vị kim loại trong cổ. Không phải. Cha anh không dùng ngày sinh ngắn. Hoặc nếu có dùng, hệ thống không nhận kiểu đó. Anh nghe tiếng Lâm cười khẽ ngoài vỉa hè, không rõ vì cuộc gọi hay vì nhìn thấy vai Vy vừa giật lên.
“Dài hơn,” Vy nói. “Nhưng đừng nhập ngày sinh đầy đủ nếu không chắc. Mấy hệ thống nội bộ đời cũ đôi khi bắt sáu đến tám ký tự, có chữ.” An Nhiên giữ điện thoại của cô ở chế độ quay màn hình, nhưng đặt tay còn lại lên mép bàn, gần cổ tay Quân mà không chạm. Một khoảng cách rất nhỏ, đủ để anh biết cô đang ở đó, cũng đủ để không làm anh thấy mình bị dắt. Anh nhớ cha từng ký tên rất gọn: P.V.Đạt. Nhớ cái mũ bảo hộ nứt nằm trong túi nylon ở đáy tủ, thứ anh đã giữ nhưng rất ít khi dám nhìn. Nhớ mẹ từng nói cha không dùng năm sinh của mình cho bất cứ thứ gì vì “đến cái tuổi còn phải nhớ để già đi thì buồn”. Một câu đùa nhạt kiểu đàn ông lao động, vậy mà giờ thành manh mối nghiêm túc đến tức cười.
Quân thử ngày sinh của mẹ. Không phải vì anh nghĩ cha sẽ lấy mẹ làm mật khẩu cho hồ sơ công trình, mà vì trong nhà, những thứ quan trọng thường vòng về mẹ. Tiền lương đưa mẹ giữ. Chìa khóa nhà mẹ buộc vào dây thun. Giấy tờ bồi thường mẹ ký trong run rẩy và giấu mười hai năm. Anh nhập 1705, rồi dừng lại trước khi bấm. An Nhiên nghiêng đầu rất nhẹ. “Anh chắc không?” Quân nhìn bốn chấm đen, thấy chúng ngu ngốc đến mức đáng thương. “Không.” Anh xóa. Hùng thở ra như vừa thấy ai tránh được một ổ gà lúc lao xe trong mưa. Quân nhập lại dạng có tên cha: DAT2308. Ngón tay anh bấm từng chữ chậm, giống gõ lên nắp quan tài không muốn mở. Xác nhận.
INVALID PASSCODE. 1 ATTEMPT REMAINING. Lần này Vy đưa tay che miệng. Hùng đứng bật dậy, đi ra quầy mua thêm bốn chai nước như thể có thể lấy việc tiêu tiền lẻ để dằn bớt cơn tức. Quân ngồi yên. Cơn giận không bùng lên ngay. Nó lùi xuống dưới, đặc và đen, như nước cống sau mưa. Anh giận Minh Thịnh vì khóa cha anh sau một mật khẩu. Giận chính mình vì mười hai năm qua chỉ nhớ ngày giỗ rõ hơn nhớ những điều cha từng nói. Giận cả cái nghèo đã dạy anh cất quá khứ vào góc tủ để còn chỗ tính tiền nợ tháng sau. Một người chết oan đã khó thở. Một người chết oan bị con mình không mở được hồ sơ còn khó thở hơn.
An Nhiên lúc này mới nói, rất thấp: “Dừng được. Không ai bắt anh dùng lần cuối ở đây.” Quân quay sang cô. Dưới ánh đèn tuýp, mặt An Nhiên trắng đi vì lạnh và vì căng, nhưng mắt cô không tránh. Cô không nói kiểu phóng viên muốn tin nóng, cũng không nói kiểu người ngoài bảo anh bình tĩnh cho đẹp. Cô để quyền quyết định ở tay anh. Điều đó làm Quân thấy cổ họng mình dịu xuống một chút. Anh nhìn Vy. “Nếu khóa mười lăm phút thì sao?” “Ở đây vẫn được,” Vy đáp. “Nhưng nếu lần cuối sai, chúng ta mất nhịp. Lâm sẽ gọi người đến nhanh hơn, và tôi không chắc máy sạch có giữ cache lâu nếu phải tắt đột ngột.” Hùng đặt nước xuống bàn, nói chen vào: “Tóm lại là còn một viên đạn. Bắn trượt thì chạy. Nghe rất hợp đời shipper, mỗi tội không có thưởng chuyến.”
Quân cầm chai nước nhưng không mở. Anh nhìn qua màn mưa, thấy bóng Lâm hơi cúi xuống, chắc đang nghe lệnh. Chiếc sedan dưới dạ cầu bật đèn trong khoang một cái rồi tắt. Vòng ngoài đang hẹp lại. Mật khẩu không thể là ngày sinh ngắn. Cũng không phải tên cha ghép ngày sinh. Vậy cha anh sẽ dùng gì? Một kỹ thuật viên công trình biết hệ thống nội bộ, biết hồ sơ này nguy hiểm, nếu muốn để lại đường cho người nhà thì sẽ dùng thứ người nhà nhớ. Không phải thứ người ngoài dễ đoán từ căn cước. Không phải ngày sinh. Không phải tên. Thứ đó phải nằm giữa trí nhớ gia đình và bản đồ thành phố. Quân nghĩ đến căn nhà cũ trong hẻm 17, nơi mái tôn dột đúng trên bàn học, nơi cha từng sơn số nhà bằng màu xanh vì sơn dư ở công trình, nơi mẹ bán đi sau tang lễ để trả nợ và chuyển sang phòng trọ ẩm thấp. Anh đã tự hứa mua lại căn nhà ấy nhiều lần đến mức lời hứa mòn như lốp xe.
“Nhà cũ,” anh nói. Cả bàn nhìn anh. Quân chưa nhập. Anh chỉ nói hai chữ ấy, và hai chữ ấy rơi xuống bàn nặng hơn cả thẻ công trình. “Cha tôi hay dùng số nhà để nhớ đồ. Hồi tôi nhỏ, mật khẩu cái hộp sắt đựng giấy tờ là số nhà cộng ngày mẹ đi chợ phiên đầu tiên. Tôi tưởng ông đùa.” Hùng cau mày. “Cậu nhớ số nhà không?” Quân cười khan. “Nhớ chứ. Đời tôi có mấy cái đích đâu. Một cái là trả nợ. Một cái là mua lại nó.” Vy nhìn màn hình, do dự rồi chạm vào một biểu tượng nhỏ ở góc ô nhập. “Khoan. Có phần gợi ý khôi phục, nhưng tôi chưa mở vì sợ nó kích hoạt log.” An Nhiên lập tức hỏi: “Mở gợi ý có gửi đi không?” “Nếu máy vẫn offline thì không. Nhưng gợi ý có thể được lưu trong cache.” Vy cắn môi. “Nó không mở file, chỉ đọc metadata.”
Quân gật. “Mở.” Vy bấm. Màn hình chớp một cái, hiện dòng chữ tiếng Anh cũ kỹ lẫn ký tự lỗi font: OWNER HINT: NO BIRTHDAY. OLD ADDRESS. BLUE NUMBER. Hùng đọc chậm, rồi ngẩng lên. “Không phải ngày sinh. Địa chỉ cũ. Số màu xanh.” Quân không cần ai dịch. Tim anh đã đập mạnh đến mức nghe rõ hơn mưa. Số nhà màu xanh. Cha anh sơn bằng lon sơn dư, mẹ mắng vì nhìn như biển quảng cáo tiệm sửa xe, còn cha cười nói màu xanh dễ tìm trong mưa. Đó không phải may mắn. Đó là thứ anh đã đi qua cả tuổi thơ mà không biết một ngày nó sẽ đứng giữa mình và sự thật.
Ngoài vỉa hè, Lâm đột ngột cúp máy và bước ra khỏi mái hiên tiệm thuốc. Chiếc sedan đen dưới dạ cầu nổ máy. Vy tắt ngay màn hình gợi ý, tay run đến mức đầu đọc thẻ va nhẹ vào bát canh. An Nhiên gom điện thoại, giọng sắc lại: “Rời bàn. Không nhập lần cuối ở đây.” Quân rút thẻ khỏi đầu đọc, nhét vào túi áo trong. Trước khi đứng dậy, anh nhìn ô mật khẩu trống một lần nữa. Lần này nó không còn giống cái miệng im lặng. Nó giống địa chỉ nhà cũ đang chờ người quay về. Và khi Hùng kéo cửa sau quán mở ra, gió mưa tạt vào lạnh buốt, Quân nghe Vy nói sau lưng, nhỏ đến mức gần như bị tiếng cầu vượt nuốt mất: “Nếu mật khẩu là số nhà cũ, anh Quân, thì người mua lại căn nhà đó có thể cũng không phải tình cờ.”
