Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 78: Dụ Rắn Ra Khỏi Hang

Chương 78: Dụ Rắn Ra Khỏi Hang

Mảnh giấy trong tay tôi mỏng đến mức gần như bị hơi lạnh từ lòng bàn tay làm mềm ra. Bùi An Dã đã ngồi vào xe an toàn, cửa xe khép lại sau lưng anh ta bằng một tiếng rất nhẹ, nhưng câu nói cuối cùng của anh ta vẫn mắc trong tai tôi như tiếng băng từ bị kẹt: trong file ấy có giọng của mẹ tôi. Mưa rơi xuống mái hiên khu giao hàng, ánh đèn trắng phản chiếu trên nền gạch thành những vệt dài méo mó. Đời trước, mỗi lần nghe ai nhắc đến mẹ, tôi chỉ biết đau. Đời này, cái tên ấy còn trở thành một con đường, và đường càng sáng càng dễ bị đặt bẫy.

Tôi không mở mảnh giấy ngay trước cửa. Tô Mạn đã đi tới bên cạnh, áo khoác đen còn vương vài giọt nước, giọng cô bình tĩnh như đang kéo tôi trở lại khỏi một cơn sốt. “Muốn chạy đi tìm file ngay không?” Tôi nhìn nét bút nguệch ngoạc trên nếp gấp, rồi lắc đầu. Tôi muốn nghe ngay giọng mẹ, dù chỉ là một âm tiết bị nhiễu. Nhưng chính vì muốn như vậy, tôi càng không thể đi. Họ vừa dùng mẹ Bùi để ép anh ta phá chuỗi bảo vệ; nếu tôi chạy theo chữ “mẹ” trên mảnh giấy này, tôi cũng chỉ tự đưa cổ vào lưỡi dao.

Hạ Trầm Chu đứng cách tôi hai bước. Anh không hỏi tôi có ổn không, bởi câu hỏi ấy lúc này không có đáp án thật. Anh chỉ đưa cho tôi một túi niêm phong nhỏ. “Em tự bỏ vào.” Tôi đặt mảnh giấy vào trong túi, ký tên lên mép niêm phong theo hướng dẫn của Tô Mạn, rồi nhìn dải keo trong suốt dính chặt xuống. Một ký hiệu bóng đèn méo mó, vài chữ OLD-LAMP-C4, TAKE-RAW, AUDIO-CHK, tất cả bị khóa lại trong một lớp nhựa mỏng. Hạ Trầm Chu không chạm vào túi ấy, chỉ đứng dưới ánh đèn hành lang, lặng lẽ giữ đúng khoảng cách.

Chúng tôi không đưa Bùi đến phòng giám định ngay. Xe an toàn chạy theo tuyến vòng đã được đổi ba lần, còn Bùi được đưa tới một căn hộ pháp lý tạm thời do Tô Mạn đứng tên làm điểm bảo vệ nhân chứng. Mẹ anh ta đã được lực lượng địa phương kiểm tra với lý do có người quấy rối trước cửa; bà không biết toàn bộ chuyện, nhưng đã được chuyển sang ở cùng một người họ hàng trong đêm. Khi nhận được xác nhận ấy, Bùi cúi đầu rất lâu, hai tay ôm mặt, vai run nhưng không phát ra tiếng. Sợ hãi không làm anh ta vô tội, nhưng lần này anh ta đã chọn không bỏ chạy. Với một người từng sống bằng cách lẩn trốn, một chữ ký run rẩy cũng là bước đầu tiên ra ánh sáng.

Trong phòng họp nhỏ cạnh văn phòng của Tô Mạn, chúng tôi mở lại toàn bộ tình thế trên một bảng trắng. Mẫu mười bảy giây đang được niêm phong, bản đầy đủ chưa biết vị trí thật, đoạn ghi âm của mẹ tôi chỉ tồn tại như một câu nói từ miệng Bùi, còn ngoài kia tin ẩn danh về “nhân chứng bán dữ liệu” vẫn đang lan bằng tốc độ rất khó chịu: chưa nổ lớn, nhưng đủ để chuẩn bị một đợt công kích sau. Tô Mạn dùng bút đỏ khoanh ba chữ “file hậu kỳ”. “Nếu đi tìm ngay, chúng ta sẽ để lại dấu. Nếu công khai có bằng chứng, họ sẽ nói cô dựng giọng mẹ để tẩy trắng. Nếu im hoàn toàn, họ sẽ tiếp tục bôi bẩn Bùi và làm mẫu này mất giá trị. Vậy chỉ còn một cách.”

“Để họ tự tìm đến,” tôi nói.

Tô Mạn nhìn tôi, khóe môi gần như không động nhưng ánh mắt có một tia sắc lên. “Dụ rắn ra khỏi hang. Nhưng nói trước, tôi không cho phép dùng chứng cứ giả nộp vào quy trình pháp lý. Chúng ta có thể dùng thông tin mồi, tài liệu mồi, lộ tuyến mồi. Không ai được giả mạo bằng chứng, không ai được tạo bản ghi âm giả của mẹ cô, càng không được dùng thứ đó lừa cơ quan giám định.” Tôi gật đầu. Có những ranh giới đời trước không ai giữ cho tôi. Đời này tôi càng phải giữ, vì nếu để mình trở thành loại người giống họ, cho dù thắng, tôi cũng chỉ đổi một cái lồng tối hơn để sống.

Hạ Trầm Chu đặt một tập giấy lên bàn. “Tôi có thể bố trí đường vận chuyển giả, nhưng người của tôi chỉ làm phần logistics và ghi nhận hiện trường hợp pháp. Mỗi điểm đều có camera công khai của tòa nhà, không theo dõi riêng tư, không tiếp cận trái phép.” Tô Mạn lấy tập giấy, đọc rất nhanh. “Tuyến mồi đi từ văn phòng tôi tới một kho lưu trữ phim cũ ở quận Nam, sau đó vòng về phòng công chứng số. Ai muốn cướp dữ liệu sẽ không tìm thấy gì ngoài một ổ rỗng có mã canary. Vấn đề là phải để họ biết đúng thứ cần biết, nhưng không biết chúng ta muốn họ biết.”

Tôi nhìn lên bảng trắng. Lương Hách là cái tên nằm ở góc dưới, bị gạch một đường nghiêng từ chương trước nhưng chưa hoàn toàn biến mất. Hắn từng là kẻ săn tin bẩn, từng kiếm tiền bằng cách xé danh dự người khác thành từng miếng nhỏ. Sau khi tài khoản Hắc Kính đổi chủ, hắn từ người cầm dao thành người bị dao dí sau lưng. Một kẻ như vậy không đáng tin, nhưng rất đáng để theo dõi. Tôi nói: “Cho hắn một lý do để bán tin.” Hạ Trầm Chu nhìn sang tôi. Tôi tiếp tục, giọng mình bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ. “Không gửi bằng chứng. Chỉ gửi một câu có dấu riêng: ‘OLD-LAMP-C4 có audio, đường âm số chín vẫn sạch.’ Câu này không có nghĩa thật. Nếu vài giờ tới nó xuất hiện trong miệng blogger hoặc truyền về Vân Đỉnh, chúng ta biết ai đang nghe.”

Tô Mạn suy nghĩ ba giây rồi gật đầu. “Được. Câu mồi không phải bằng chứng, không vu cáo ai. Tôi sẽ để trợ lý gửi nó trong một bản dự thảo bảo toàn nguồn tin cho phía Hắc Kính cũ. Mỗi bản gửi ra có một chi tiết khác nhau. Nếu rò, chúng ta biết rò từ đâu.” Cô quay sang Hạ Trầm Chu. “Còn anh, đừng để người của anh diễn quá giỏi. Rắn thật không cắn miếng thịt đặt giữa đường quá sạch.”

Hạ Trầm Chu chỉ đáp một chữ: “Được.”

Tôi bật điện thoại dự phòng, nhìn màn hình tối phản chiếu gương mặt mình. Gương mặt ấy từng xuất hiện trong hàng nghìn ảnh chụp bị cắt ghép, bị người ta phóng to từng biểu cảm để kết tội. Bây giờ, tôi tự viết một câu mồi cho bầy người đã từng dùng chữ nghĩa để giết tôi. Cảm giác ấy không sảng khoái. Nó lạnh, sắc và mệt. Nhưng khi ngón tay tôi gõ đến chữ AUDIO-CHK, một cơn đau rất nhỏ bỗng lan ra ở ngực. Nếu giọng mẹ thật sự ở trong file ấy, bà có biết nhiều năm sau con gái mình sẽ phải dùng dấu vết của bà để kéo một con rắn ra khỏi bóng tối không? Tôi không có câu trả lời. Tôi chỉ biết, bà sẽ không muốn tôi vì đau mà cầm nhầm công tắc.

Một giờ sau, mồi được thả. Một ổ đĩa rỗng gắn mã C4-09 được niêm phong trước camera, đưa vào túi chuyển phát nội bộ có logo phòng công chứng số, rồi được một nhân viên vận chuyển đi theo tuyến đã công khai trong lịch đặt xe của tòa nhà. Cùng lúc đó, bản dự thảo thông báo bảo toàn nguồn tin được gửi tới ba kênh khác nhau, mỗi kênh có một cụm sai lệch rất nhỏ. Kênh gửi tới dấu vết của Hắc Kính cũ có đúng cụm “đường âm số chín vẫn sạch”. Chúng tôi không nói nhiều trong lúc chờ. Đời trước, tôi chờ công ty lên tiếng, chờ người yêu giải thích, chờ một người nào đó nói họ tin tôi. Đời này, tôi vẫn chờ, nhưng lần này sự im lặng có tay cầm.

Phút thứ bốn mươi bảy, tài khoản phụ của một blogger nhỏ đăng một dòng mơ hồ: “Nghe nói ekip LTM đã tìm được audio của người mẹ quá cố, đường âm số chín vẫn sạch, chuẩn bị bán thảm lớn?” Bài đăng chỉ tồn tại chưa đầy hai phút rồi bị xóa, nhưng ảnh chụp màn hình đã nằm trong máy của Tô Mạn. Cô đặt điện thoại xuống bàn, ánh mắt lạnh như lưỡi dao. “Cắn rồi.” Hạ Trầm Chu nhận một cuộc gọi, chỉ nghe không nói. Tôi thấy đường quai hàm anh căng nhẹ. Khi anh tắt máy, giọng anh vẫn thấp, nhưng căn phòng lập tức nặng xuống. “Không chỉ blogger. Có hai xe bám theo tuyến vận chuyển mồi. Một xe bỏ cuộc khi thấy điểm đến là kho lưu trữ. Xe còn lại không đi theo ổ đĩa nữa.”

“Đi đâu?” tôi hỏi.

Hạ Trầm Chu nhìn tôi. “Tới chỗ Lương Hách.”

Trong nháy mắt, tôi hiểu vì sao. Ổ đĩa rỗng chỉ là miếng mồi đặt ngoài cửa hang; kẻ trong hang đủ thận trọng nên chọn cắn người đã ngửi thấy mồi trước. Nếu Lương Hách từng nghe đến file hậu kỳ cũ của mẹ tôi, hắn chính là cái miệng cần bị bịt lại trước khi chúng tôi chạm tới bản gốc. Tôi đứng dậy, nhưng Hạ Trầm Chu đã nói trước khi tôi kịp bước. “Không đến đó một mình. Và không đuổi theo bằng cảm xúc.”

Tôi nhìn anh. Lần này, câu nói ấy không giống mệnh lệnh. Nó giống một sợi dây được đặt xuống trước vực, còn việc có nắm hay không vẫn do tôi. Tôi hít một hơi thật chậm. “Gọi Tô Mạn lập biên bản theo dõi phản ứng sau mồi. Báo bảo vệ tòa nhà giữ toàn bộ camera khu vực của Lương Hách. Nếu hắn bị ép đi, chúng ta cần chứng minh đó không phải hắn tự nguyện biến mất.” Tô Mạn đã mở máy tính trước khi tôi nói hết câu.

Đúng lúc ấy, màn hình của Hạ Trầm Chu hiện lên một đoạn video từ camera bãi xe. Lương Hách đội mũ lưỡi trai đi ra khỏi thang máy, tay còn cầm điện thoại. Hai người mặc vest xám tiến đến, không kéo, không đánh, không làm gì đủ để gọi là bắt cóc trước ống kính. Một người đưa ra danh thiếp, người kia nghiêng người nói gì đó. Lương Hách tái mặt, rồi tự bước lên chiếc xe màu đen đang chờ. Cửa xe đóng lại. Điện thoại của hắn sáng lên lần cuối, rơi vào trạng thái mất tín hiệu.

Tôi nhìn chiếc xe biến mất khỏi khung hình, lòng bàn tay chậm rãi siết lại. Rắn đã cắn câu, nhưng thứ nó cắn không phải ổ đĩa rỗng. Nó cắn người có thể chỉ đường đến bản thật. Hạ Trầm Chu nhìn tôi qua ánh sáng xanh của màn hình, giọng trầm xuống. “Lương Hách bị đưa đi rồi.”

Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi. Lần này, tiếng mưa không giống tiếng bao vây nữa. Nó giống tiếng đồng hồ bắt đầu đếm ngược.