Bỏ qua nội dung

Em Gai Toi Khong Phai Mon Hang

Chương 5 - Chương 5: Điều Khoản Thứ Bảy

Chương 5: Điều Khoản Thứ Bảy

Câu hỏi của Kha khiến căn phòng đang treo đèn đỏ bỗng giống một cái hộp bị đóng nắp. Không ai đáp ngay. Ngọn quạt trần vẫn quay, kéo mấy dải ruy băng trên vách lay nhẹ, nhưng tiếng ly thủy tinh trong tủ chè vừa rung lên đã đủ làm An Nhi giật mình. Cô nhìn dòng tên của mình trên giấy, nhìn dấu vân tay đỏ bị lem, rồi cúi xuống như thể chỉ cần không nhìn nữa thì thứ đó sẽ biến mất khỏi đời cô.

Ông Hợi là người phản ứng trước. Ông hắng giọng, cái giọng của người quen dùng tiếng lớn để lấp chỗ rỗng. “Nó ký thì nó ký. Con bé hai mươi mốt tuổi rồi, có phải con nít đâu mà mày làm như ai bắt cóc nó lấy dấu tay.”

“Con hỏi ai bảo em ký.” Kha không nâng giọng, nhưng từng chữ rơi xuống rất rõ. “Không hỏi ba giải thích thay em.”

Mặt ông Hợi đỏ lên. Bà Thu ngồi bên cạnh đã tái đi từ lúc thấy Kha xoay trang giấy ra ánh đèn. Bàn tay bà đặt trên đầu gối cứ nắm vào rồi buông ra, móng tay cào nhẹ lên lớp vải quần cũ. Bà nhìn An Nhi, môi mấp máy, sau cùng lại quay sang Tấn như chờ ông ta cứu một câu.

Phạm Hoàng Tấn quả nhiên không để im lặng kéo dài quá lâu. Ông ta khép cặp da lại, chậm rãi như một người đang dạy cả phòng cách giữ thể diện. “Kha, cậu đang làm mọi chuyện nặng nề không cần thiết. Nhi ký xác nhận đã biết gia đình có khoản nợ và đồng ý để tôi hỗ trợ xử lý. Đó là thủ tục. Con bé sắp về làm vợ tôi, sau này chuyện trong nhà cũng là chuyện của nó.”

“Vợ ông, hay người bảo đảm?”

Nụ cười của Tấn dừng lại trên môi. Mấy người họ hàng ngồi sát cửa bắt đầu xì xào. Một bà cô bên nội kéo ghế dịch vào, vừa tò mò vừa khó chịu. “Thằng Kha nói gì kỳ vậy? Đám hỏi đang yên đang lành, có giấy tờ rõ ràng còn bắt bẻ. Người ta chịu bỏ tiền cứu nhà mình là phước rồi.”

Kha không nhìn bà. Anh đặt ngón tay lên phần tiêu đề nhỏ ở giữa trang ba. “Điều khoản thứ bảy.”

Duy lập tức nghiêng người tới. “Anh đọc vừa thôi. Giấy tờ của nhà này, anh đừng có làm như đang họp công ty.”

“Vậy càng nên đọc cho cả nhà nghe.” Kha lật tờ giấy, đưa phần điều khoản về phía ánh đèn. “Điều khoản này ghi: trong thời hạn kể từ ngày bên hỗ trợ thanh toán khoản nợ, bên được hỗ trợ và người liên quan có nghĩa vụ bảo đảm việc tổ chức hôn lễ, duy trì quan hệ vợ chồng sau hôn lễ, không đơn phương hủy bỏ, bỏ đi khỏi nơi cư trú hoặc có hành vi làm ảnh hưởng đến uy tín, quyền lợi của bên hỗ trợ. Nếu vi phạm, toàn bộ khoản hỗ trợ chuyển thành khoản phải hoàn trả ngay, kèm chi phí phát sinh, lãi phạt và tài sản bảo đảm theo phụ lục.”

Tiếng xì xào tắt đi. Không phải vì ai cũng hiểu hết mấy chữ vòng vèo kia, mà vì những chữ họ hiểu được quá dễ nghe: hoàn trả ngay, lãi phạt, tài sản bảo đảm. Bà Thu khẽ thở một tiếng. Duy cau mày, mắt liếc rất nhanh sang Tấn.

Tấn vẫn ngồi thẳng lưng. “Điều khoản bảo vệ quyền lợi là bình thường. Tôi bỏ ra hơn một tỷ, chẳng lẽ không được đảm bảo rằng nhà mình không trở mặt?”

“Nhà mình?” Kha hỏi lại, giọng rất khẽ. “Ông dùng từ nhanh thật.”

Ông Hợi đập tay xuống bàn, nhưng lần này âm thanh nghe yếu hơn lúc trước. “Mày đừng có bẻ chữ. Người ta bỏ tiền thì phải có cam kết. Không có cam kết, ai dám giúp?”

“Cam kết trả nợ là một chuyện. Cam kết một cô gái phải cưới, phải về ở, không được rời khỏi nơi cư trú là chuyện khác.” Kha nhìn sang An Nhi. “Em đọc đoạn này trước khi ký chưa?”

An Nhi cứng người. Mắt cô lướt qua mặt cha, mặt mẹ, rồi dừng ở mép bàn. “Em…”

“Nói thật.” Kha chậm lại. Anh biết chỉ cần anh ép thêm một chút, cả nhà sẽ quay sang dồn cô như dồn một người mắc lỗi. “Em không cần trả lời cho anh. Em trả lời cho chính em.”

Môi An Nhi run lên. Một lúc sau, cô nói rất nhỏ: “Mẹ nói ký để chú Tấn làm việc với bên chủ nợ. Mẹ nói nếu không ký, chiều nay họ kéo tới nhà. Em không đọc hết.”

Bà Thu nhắm mắt. Mấy chữ “không đọc hết” như một cái tát không phát ra tiếng. Duy lập tức chen vào, giọng gắt hơn cần thiết: “Nó không đọc thì do nó. Ai bảo nó không đọc? Với lại giấy này có gì đâu. Ký để người ta giúp nhà mình, sau này nó lấy anh Tấn rồi thì cũng là một nhà.”

Kha quay sang nhìn Duy. “Em vừa nói An Nhi không đọc là lỗi của nó?”

Duy nghẹn lại. “Ý em là… chuyện đã vậy rồi.”

“Chuyện chưa vậy.” Kha đặt xấp giấy xuống bàn, chỉnh lại cho các mép giấy thẳng hàng. Động tác ấy bình thường đến mức lạnh người. “Vì điều khoản thứ bảy biến một hôn sự thành khoản bảo đảm. Nếu An Nhi nói không, cả nhà lập tức nợ lại hơn một tỷ, thêm lãi phạt. Nếu An Nhi bỏ đi sau cưới, tài sản bảo đảm bị xử lý theo phụ lục mà ông Tấn không cho xem. Nếu ai trong nhà can thiệp làm hôn sự dừng lại, cũng có thể bị quy là vi phạm. Nói ngắn hơn, nhà này không đang gả con gái. Nhà này đang ký giấy để không cho con gái được quyền đổi ý.”

Không khí trong phòng đặc lại. Một ông chú họ vốn im lặng từ đầu bỗng nhổm lên. “Có nghiêm trọng vậy không? Chắc cậu Tấn chỉ viết cho chắc thôi.”

Kha nhìn ông ta. “Nếu chỉ cho chắc, sao phụ lục tài sản bảo đảm không nằm ở đây?”

Tấn bật cười một tiếng ngắn. “Cậu làm nghề kiểm soát rủi ro nên cái gì cũng nhìn thành bẫy. Tôi hiểu. Nhưng đây là chuyện gia đình. Tôi quý Nhi, tôi muốn cưới em ấy đàng hoàng. Việc cậu đọc giấy trước mặt họ hàng rồi biến tôi thành kẻ mua người, có công bằng với tôi không?”

Kha không đáp ngay. Anh nhìn áo dài đỏ của An Nhi, nhìn phần cổ tay bị lớp vải che kín, nhìn bàn tay cô đang bấu vào cạnh tủ chè đến trắng cả khớp. Trong khoảnh khắc ấy, anh chợt hiểu thứ đáng sợ nhất trong căn nhà này không phải tiếng mắng. Đáng sợ là mọi người đều đã học cách gọi sợi dây trói bằng những cái tên tử tế hơn: mối tốt, thiện chí, phước phần, biết điều.

“Công bằng?” Kha hỏi. “Ông đưa giấy cho một cô gái hai mươi mốt tuổi ký khi cả nhà đang bị dọa nợ kéo tới, rồi giấu điều khoản phạt trong hợp đồng, giấu phụ lục tài sản, giấu cả việc nếu cô ấy đổi ý thì cô ấy biến thành lý do để cả nhà mất nhà. Bây giờ ông hỏi tôi có công bằng với ông không?”

Mặt Tấn lạnh xuống. Lớp lịch sự trên người ông ta vẫn còn, nhưng đã mỏng như giấy bị thấm nước. “Cậu nên cân nhắc lời nói. Tôi đã thanh toán trước một phần. Nếu nhà cậu đơn phương phá cam kết, tôi có quyền yêu cầu hoàn trả. Lúc đó người chịu áp lực không chỉ là cha mẹ cậu.”

Bà Thu bật khóc. “Kha, mẹ xin con. Đừng làm lớn nữa. Nhà mình không còn đường đâu. Con thương em thì cũng thương ba mẹ, thương thằng Duy với. Con phá bây giờ, tiền đâu trả người ta?”

Kha thấy ngực mình nặng xuống. Lời mẹ vẫn giống ngày xưa: thương cả nhà bằng cách chọn một đứa chịu thiệt. Khi đó là anh. Bây giờ là An Nhi. Khác nhau chỉ là lần này cái giá được in thành điều khoản, kẹp ghim bạc, đặt ngay trên bàn trà.

Anh không nhìn bà Thu lâu, vì nếu nhìn lâu anh sợ mình sẽ nói ra những câu không thể thu lại. Anh chỉ kéo ghế đứng dậy. “Nếu không còn đường thì càng không được đẩy An Nhi vào một cái đường có khóa bên ngoài.”

Ông Hợi run lên vì giận. “Mày định làm gì? Mày trả nổi không? Mày có tiền thì đưa ra đây. Không có thì câm miệng.”

“Con sẽ kiểm khoản nợ.”

“Kiểm cái gì?” Duy bật lên. “Anh tưởng ai cũng rảnh chờ anh kiểm à? Chủ nợ người ta chờ anh chắc?”

“Không ai phải chờ tôi.” Kha cầm xấp giấy lên, nhưng không bỏ vào túi. Anh đặt nó lại ngay giữa bàn, như đặt một vật chứng mà ai cũng phải nhìn. “Nhưng từ giờ, bất kỳ giấy tờ nào có tên An Nhi, có dấu tay An Nhi, có điều khoản buộc An Nhi cưới để đổi nợ, đều phải dừng lại cho đến khi cô ấy được giải thích đầy đủ và tự quyết trong trạng thái không bị ép.”

Tấn đứng lên. Dáng ông ta vẫn điềm, nhưng gân ở cổ đã nổi rõ. “Cậu không có tư cách tuyên bố thay nhà này.”

Kha quay sang An Nhi. Cả phòng cũng nhìn theo. Cô đứng lọt thỏm giữa ánh đèn đỏ và tủ chè cũ, nhỏ đến mức dường như chỉ cần một câu mắng nữa là biến mất. Kha không hỏi cô có muốn anh phá hay không. Anh biết cô chưa thể trả lời. Anh cũng biết nếu ép cô đứng về phía mình ngay lúc này, anh sẽ chẳng khác gì những người đang ép cô đứng về phía món nợ.

Vì vậy, anh nhìn lại Tấn. “Tôi không tuyên bố thay An Nhi. Tôi tuyên bố phần của tôi: tôi không công nhận một hôn sự được dựng trên giấy nợ mập mờ và chữ ký không được đọc hiểu.”

Ngoài sân, ai đó vừa tới muộn dừng xe trước cổng, tiếng chống xe bật xuống khô khốc. Trong nhà, không ai nhúc nhích. Kha đặt tay lên điều khoản thứ bảy, từng chữ dưới đầu ngón tay anh như nóng lên dưới ánh đèn.

“Ngay từ giờ phút này,” anh nói, “hôn sự này tạm dừng.”