Chương 75: Bản Sao Bị Mất
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 75: Bản Sao Bị Mất
Tin nhắn thoại của Hạ Trầm Chu kết thúc đúng lúc xe rẽ khỏi đường phụ. Trong tai nghe chỉ còn tiếng mưa bị nén thành một lớp rè mỏng. Tôi không nghe lại lần thứ hai. Có vài câu nếu nghe nhiều quá sẽ biến thành điểm tựa, mà đêm nay tôi chưa cho phép mình đứng dựa vào bất kỳ thứ gì ngoài kế hoạch. Điện thoại dự phòng nằm úp trên đầu gối, màn hình đếm ngược còn 60:57:02. Sáu mươi giờ nữa, hoặc tôi kéo được những kẻ núp sau Vân Lam ra ánh đèn, hoặc im lặng của tôi sẽ bị viết thành lời thú tội hoàn chỉnh.
Điểm trú tạm thời không phải khách sạn. Tô Mạn không chọn nơi có sảnh lớn, thang máy kính hay lễ tân thích nhìn nghệ sĩ như nhìn tin tức sống. Xe đưa chúng tôi vào tầng hầm của một tòa văn phòng cũ ở khu tài chính, vòng qua lối giao hàng rồi dừng trước cửa kho hồ sơ đã nghỉ làm từ chiều. Bên trong có phòng họp nhỏ, hai lớp rèm kéo kín và camera nội bộ chỉ lưu về máy của Tô Mạn. Cô ấy đặt túi hồ sơ lên bàn, nói: “Từ giờ đến sáng, đây là nơi em biến mất.” Đời trước, biến mất là bị xóa. Đời này, tôi còn biết mình biến mất để chuẩn bị xuất hiện đúng lúc.
Trợ lý pháp lý mở ba màn hình. Một màn hình là hot search, nơi tên Hạ Trầm Chu bị ghép với những chữ dễ bán: bao che, bịt miệng, tư bản, người tình. Một màn hình là thư mục chứng cứ căn hộ. Màn hình cuối cùng là kênh liên lạc mã hóa với nhóm kỹ thuật đang xử lý ổ cứng của Lương Hách. Tô Mạn chỉ liếc hot search như đọc thời tiết xấu, rồi kéo ghế ngồi trước màn hình thứ ba. “Ổ cứng đó là lợi thế lớn nhất hiện tại,” cô nói. “Người như Lương Hách không lưu đạo đức, nhưng hắn lưu hóa đơn của tội ác.”
Ổ cứng ấy là thứ Lương Hách dùng để mặc cả: dữ liệu đơn đặt hàng Hắc Kính, bảng giá hot search, tài khoản dẫn chuyện và một phần dữ liệu nguồn của đêm Vân Lam. Hắn không đưa ngay vì sợ hết giá trị. Tô Mạn cũng không tin hắn đến mức để hắn chạm vào bản gốc lần nữa, nên hai bên thống nhất lấy ổ từ tủ gửi cũ dưới giám sát từ xa, niêm phong rồi chuyển thẳng cho kỹ thuật. Mọi bước đều có video, có sự cẩn thận của những người từng thua vì bằng chứng đến muộn.
Cửa sổ cuộc gọi bật sáng. Trên màn hình, Đỗ Kiêu, kỹ thuật viên giám định dữ liệu của Tô Mạn, bên một bàn kim loại. Anh ta không chào hỏi dài. “Luật sư Tô, tình hình xấu hơn dự tính.” Tô Mạn hơi khựng đầu ngón tay trên bàn phím. “Nói thẳng.” Anh xoay camera xuống. Tem niêm phong bên ngoài còn nguyên, chữ ký của người lấy ổ vẫn rõ, nhưng cạnh vỏ ổ có một đường xước rất mảnh. “Vỏ bị mở bằng dụng cụ chuyên dụng trước khi vào tủ gửi. Không phải trong quá trình vận chuyển.”
Không khí trong phòng họp như bị rút mất một nửa. Anh tháo phần vỏ đã bị mở sẵn, camera giữ đủ gần để mọi thứ lọt vào bản ghi. Bo mạch bên trong có dấu cháy ở cổng tiếp xúc, mặt đĩa qua thiết bị soi hiện hai vệt xước song song, đều và lạnh như nét dao trên da. “Dữ liệu không chỉ hỏng do sốc điện,” anh nói. “Có người cố tình phá khả năng phục hồi vật lý. Tôi có thể thử cứu phần header, nhưng nội dung chính gần như không đọc được.” Tô Mạn hỏi: “Có dấu tráo ổ không?” “Không. Chính là ổ đó. Chỉ là nó đã chết từ trước khi chúng ta chạm vào.”
Từ chết làm tôi lạnh đến tận gáy. Đời trước, tôi từng chờ một file chứng minh mình đã rời khách sạn trước khi đạo diễn bước vào. Thanh tải chạy đến chín mươi chín phần trăm rồi đứng im. Sau đó người gửi biến mất, đường link hết hạn, file mở ra chỉ còn một màn hình đen. Khi đó tôi đã tin trời cũng ghét mình. Đời này, tôi biết trời không rảnh làm những việc tinh vi như cắt hai đường xước song song trên mặt đĩa. Có người đã tính trước đến cả khoảnh khắc chúng tôi tưởng mình sắp nắm được lợi thế.
Tô Mạn không chửi. Cô ấy chỉ lấy bút đỏ khoanh vào ảnh ổ cứng trong hồ sơ. “Cứu được gì?” Đỗ Kiêu chuyển sang một cửa sổ khác. Trên màn hình là chuỗi ký tự được trích từ vùng header còn đọc được: HK-VL-17-B/2F-aux. Bên dưới là vài đoạn checksum không hoàn chỉnh, một mốc thời gian năm năm trước và ký hiệu thư mục phụ. “Chỉ còn mã phụ,” anh nói. “Nó không mở được dữ liệu, cũng không chứng minh nội dung là gì. Nhưng nó cho thấy từng tồn tại một nhánh sao lưu hoặc một gói đồng bộ khác.”
Chỉ còn mã phụ. Năm chữ ấy rơi xuống giữa bàn như một mẩu chìa khóa gãy. Không đủ mở cửa, nhưng đủ chứng minh từng có một cánh cửa. Tôi nhìn chuỗi VL-17, cổ họng khô lại. Vân Lam. Mã mười bảy. Nghệ sĩ số 17. Những con số cũ cứ quấn vào nhau như dây điện dưới nước. Trên hot search, họ vẫn đang bàn xem tôi và Hạ Trầm Chu có quan hệ gì. Ở đây, thứ quan trọng hơn tình yêu rất nhiều vừa bị khoét ruột trước mắt tôi.
Lương Hách nghe máy ở lần gọi thứ ba. Giọng hắn khàn, nền âm có tiếng quạt máy. “Không thể nào,” hắn nói ngay khi Tô Mạn đọc số seri. “Tôi giấu ổ đó bốn năm. Không ai biết tủ gửi ngoài tôi.” Tô Mạn lạnh giọng: “Có người biết trước khi anh giấu.” Đầu dây bên kia im. Sự im lặng ấy không giống sợ hãi vô tội. Tôi bật ghi âm dự phòng, hỏi: “Lương Hách, ngoài anh ra, ai từng chạm vào dữ liệu gốc Vân Lam?” Hắn cười khan. “Cô nghĩ tôi ngu đến mức giao kho cho người khác à?” Tôi đáp: “Nếu anh đủ khôn, ổ cứng đã không chết trước chúng tôi.”
Câu đó khiến hắn thở dốc. Một lúc sau, hắn hạ giọng: “Dữ liệu Vân Lam ban đầu không nằm ở Hắc Kính. Tôi chỉ mua lại nhánh đã cắt. Người bán không đưa bản đầy đủ, chỉ đưa đoạn đủ giết cô và vài log để tôi tin là hàng thật. Tôi lưu lại vì thấy ánh sáng trong video lệch. Còn mã phụ… mã phụ không phải của tôi.” Tô Mạn nghiêng người về phía micro. “Của ai?” Lương Hách im thêm một nhịp. “Năm đó có một thằng làm hậu kỳ tạm thời ở Vân Lam, chuyên gom file camera trước khi chuyển lên hệ thống. Nó nhát như chuột. Tôi chỉ nhớ nó dùng tên Bùi gì đó.”
Bùi. Cái tên ấy không cần nói hết cũng đủ làm ngón tay tôi siết lại. Bùi An Dã từng nhắn cho tôi một dòng không đầu không cuối ở những ngày đầu scandal: đừng đi lối chính. Anh ta từng ám chỉ tên file camera, từng hẹn gặp rồi biến mất, giống một chiếc bóng luôn đứng ở mép ánh đèn nhưng chưa bao giờ dám bước vào. Đời trước, tôi đã chờ rất nhiều người như vậy. Chờ nhân viên khách sạn, chờ bạn cũ trong đoàn, chờ người từng nói tin tôi. Cuối cùng, ai cũng có lý do để im lặng.
Tô Mạn ép Lương Hách lặp lại từng chi tiết có thể dùng được: thời điểm mua dữ liệu, cách nhận file, biệt danh của người trung gian, ký hiệu thư mục phụ, câu hắn nhớ lờ mờ về “bản khóa chết” và “bản chạy ngoài”. Mỗi câu đều được ghi lại, nhưng vẫn mỏng như sợi tóc. Khi màn hình tắt, trợ lý pháp lý hỏi rất khẽ: “Chúng ta có phải đổi kế hoạch 72 giờ không?” Tô Mạn nhìn tôi. Câu hỏi thật ra dành cho người đang im lặng ngoài kia, người nếu bước sai một bước sẽ bị cả mạng xé thành chứng cứ sống cho câu chuyện của phản diện.
Tôi mở điện thoại. Hạ Trầm Chu gửi một tin nhắn mới cách đây bốn phút: Kính Hải chịu được áp lực hiện tại. Ưu tiên giữ chuỗi chứng cứ, đừng vì tôi mà đổi thời điểm. Anh không hỏi tôi có ổn không, cũng không nói anh sẽ xử lý giúp. Tin nhắn ấy giống bàn tay mở ra trong hầm xe: để gần, nhưng không nắm thay. Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn đồng hồ đếm ngược còn 60:31:18, rồi nói: “Không đổi.” Tô Mạn nhướng mắt. Tôi tiếp tục: “Nếu ổ cứng đã bị phá từ trước, nghĩa là họ biết chúng ta sẽ tìm đến nó. Từ giờ, mã phụ là mồi nhử, không phải lối thoát.”
Nói xong, tôi mới nhận ra lòng bàn tay mình ướt lạnh. Tuyệt vọng không còn là tiếng khóc hay gào thét. Nó là cảm giác vừa nhìn thấy con đường trước mặt sụp xuống, nhưng phía sau cũng đã cháy. Tô Mạn gật đầu rất chậm. “Vậy chúng ta làm theo hai tuyến. Một, giữ báo cáo ổ cứng bị phá để chứng minh đối phương có hành vi tiêu hủy chứng cứ. Hai, tìm thiết bị tạo mã phụ. Nhưng em phải hiểu, nếu không có bản sao khác, 72 giờ tới sẽ rất khó.” Tôi nhìn chuỗi VL-17 trên màn hình. “Khó không có nghĩa là thua.”
Đúng lúc đó, bộ đàm nội bộ của trợ lý vang lên một tiếng rè. Bảo vệ tầng hầm nói có một người đàn ông trẻ đứng ở cửa giao hàng, không chịu lên sảnh. Anh ta không xưng đầy đủ, chỉ đưa ra một thẻ nhân viên cũ của đoàn hậu kỳ và nói muốn gặp Lạc Tinh Miên. Trợ lý nhìn Tô Mạn. Tô Mạn nhìn tôi. Tôi đã biết câu tiếp theo trước khi bảo vệ đọc lên, nhưng khi cái tên ấy thật sự vang trong phòng họp kín, tim tôi vẫn rơi xuống như chạm đáy thang máy. “Anh ta nói anh ta tên Bùi An Dã.”
Tô Mạn lập tức tắt màn hình hot search, kéo camera phụ ở cửa giao hàng lên. Hình ảnh hơi nhiễu vì mưa, nhưng tôi vẫn nhìn thấy người đàn ông đứng dưới bóng đèn vàng cũ, vai áo ướt sẫm, mũ lưỡi trai kéo thấp, hai tay ôm chặt một chiếc ba lô bạc màu trước ngực. Anh ta ngẩng đầu đúng lúc camera phụ quét qua. Môi anh ta mấp máy. Không có âm thanh truyền vào, nhưng tôi đọc được khẩu hình rất rõ. Đừng dùng mã phụ. Họ đang chờ cô lần theo nó.
Trong phòng, không ai nói gì. Ngoài kia, mưa vẫn rơi, hot search vẫn cháy, ổ cứng của Lương Hách đã chết trên bàn giám định lạnh trắng. Bản sao mà chúng tôi tưởng sắp nắm được đã biến mất. Nhưng người từng trốn khỏi tất cả những ánh đèn ấy cuối cùng lại đứng trước cửa, ướt sũng và mang theo một chiếc ba lô cũ. Tôi nhìn Tô Mạn. Cô ấy chỉ hỏi một câu: “Gặp không?” Tôi đứng dậy, nghe xương sống mình lạnh nhưng thẳng. “Gặp.”
