Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 76: Bùi An Dã Trở Lại

Chương 76: Bùi An Dã Trở Lại

Cửa giao hàng cách phòng họp chưa đầy ba mươi mét, nhưng lúc tôi đi qua hành lang hẹp ấy, mỗi bóng đèn trên trần đều giống một ống kính đang cúi xuống. Tô Mạn đi bên cạnh tôi, tay cầm điện thoại đã chuyển sang chế độ ghi âm nội bộ. Hai trợ lý pháp lý theo sau, một người mang túi chống nhiễu, một người cầm máy quét kim loại cỡ nhỏ. Không ai hỏi tôi có chắc muốn gặp không nữa. Trong những ngày này, hành động mới là thứ có thể kéo người ta khỏi bùn.

Bùi An Dã đứng sau lớp cửa thép xám. Vai áo anh ta ướt sẫm, mũ lưỡi trai kéo thấp, chiếc ba lô bạc màu bị ôm sát trước ngực như ôm một thứ dễ vỡ hoặc một quả bom đã rút chốt. Bảo vệ mở cửa phụ. Gió mưa tạt vào, mang theo mùi kim loại ẩm. Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, môi trắng bệch. “Lạc tiểu thư.” Tôi từng nghe giọng anh ta qua điện thoại, qua một tin nhắn bị cắt mất nửa câu. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Vào trong nói.” Anh ta không bước ngay, chỉ liếc về góc camera. “Không ở chỗ có camera nối mạng.”

Tô Mạn không tranh cãi. Cô cho tắt camera hành lang, khóa cổng mạng phụ rồi đưa anh ta vào căn phòng hồ sơ nhỏ phía sau phòng họp. Theo yêu cầu của Tô Mạn, Bùi An Dã lấy hết đồ trong túi áo: một điện thoại cũ đã tháo sim, hai thẻ nhớ trống, thẻ nhân viên Vân Lam hết hạn, một USB vỏ nhựa nứt và một xấp giấy bọc trong túi zip. Máy quét không báo vật lạ. Nhưng lúc trợ lý định chạm vào ba lô, anh ta giật tay giữ lại. Tô Mạn lạnh giọng: “Nếu muốn được tin, đừng diễn trò.” Bùi An Dã cười khô. “Tôi không có bản lĩnh diễn. Nếu biết diễn, tôi đã không trốn lâu như vậy.”

Tôi kéo ghế ngồi xuống trước mặt anh ta. Đồng hồ đếm ngược trên điện thoại dự phòng còn 59:48:33. Một giờ trước, ổ cứng của Lương Hách chết trên bàn giám định. Bây giờ, người có thể biết bản sao cuối cùng đang ngồi đối diện tôi, run đến mức đầu ngón tay không giấu được. Tôi hỏi: “Anh nói mã phụ là bẫy. Bẫy kiểu gì?”

Bùi An Dã nuốt khan, đẩy một tờ giấy trong túi zip về phía Tô Mạn. Trên đó là chuỗi thư mục, mốc thời gian và sơ đồ luồng dữ liệu vẽ bằng bút xanh. “HK-VL-17-B/2F-aux không phải đường đến bản sao. Nó là móc câu. Năm đó hệ thống camera Vân Lam có nhánh đồng bộ phụ cho hậu kỳ kiểm tra ánh sáng hành lang. Sau khi dữ liệu bị cắt, có người cố ý để lại mã phụ trong phần header. Ai lần theo nó sẽ chạm vào một máy chủ trung gian đã gắn log giả. Chỉ cần bên cô truy cập sai cách, họ sẽ nói cô xâm nhập trái phép, ngụy tạo chứng cứ hoặc mua dữ liệu bẩn.”

Tô Mạn cầm giấy lên. “Anh biết rõ như vậy, vì sao trước đây chỉ nhắn một câu rồi biến mất?” Bùi An Dã mở chiếc điện thoại cũ, không kết nối mạng, chỉ bật thư mục ảnh. Trên màn hình là một tiêu đề bài viết chưa đăng, ảnh anh ta bị khoanh đỏ, bên cạnh là những chữ đủ để giết một người làm hậu kỳ: bán dữ liệu phòng riêng của nữ nghệ sĩ, dựng clip tống tiền, nhận tiền hai đầu. Ảnh có vẻ giả, nhưng giả đến mức công chúng sẽ không cần phân biệt. “Họ gửi cho tôi bản nháp này vào đúng ngày tôi hẹn gặp cô. Kèm địa chỉ nhà mẹ tôi.”

Trong căn phòng không ai lên tiếng. Đời trước, rất nhiều người từng chọn im lặng vì sợ bị kéo vào bùn. Tôi đã hận họ. Nhưng khi thật sự ngồi trước một người đang bị nỗi sợ gặm đến trơ xương, tôi lại nhận ra hèn yếu cũng có nhiều loại. Có người im lặng để hưởng lợi. Có người im lặng vì chỉ cần mở miệng, cả nhà họ sẽ bị ném vào máy nghiền dư luận. Vết thương của tôi không nhẹ hơn, nhưng phán xét của tôi chậm lại một nhịp.

“Anh vẫn chưa trả lời trọng điểm.” Giọng tôi bình tĩnh hơn tôi tưởng. “Anh có bản sao camera gốc không?” Bùi An Dã cúi đầu. Hai tay anh ta đặt trên chiếc ba lô, ngón cái chà mạnh lên đường chỉ đã sờn. Một lúc rất lâu sau, anh ta nói: “Có.” Chỉ một chữ, nhưng cả căn phòng như bị kéo thẳng sống lưng. Tô Mạn đặt tờ giấy xuống. Trợ lý pháp lý ngẩng đầu khỏi máy ghi âm. Còn tôi nghe thấy một cánh cửa cũ trong ký ức đời trước mở ra rồi khép lại. Năm đó tôi cũng từng đợi một chữ như thế.

Bùi An Dã nói tiếp rất nhanh, như sợ nếu ngừng lại sẽ mất hết dũng khí. “Không phải bản trên hệ thống Vân Lam. Bản đó đã bị sửa. Bản tôi giữ là bản chạy ngoài từ thiết bị kiểm tra màu của xe hậu kỳ. Nó ghi lại hành lang phụ, thang máy dịch vụ và một đoạn trước cửa phòng 1706. Đủ thấy cô rời khỏi tầng đó trước khi đạo diễn Cung xuất hiện. Đủ thấy người vào sau không phải cô. Đủ thấy đồng hồ video bị kéo lệch. Nhưng nếu đưa ra sai cách, họ sẽ nói tôi cắt ghép, nói cô mua chuộc tôi, rồi dùng chính việc tôi từng trốn để biến bản sao thành rác.”

Tô Mạn hỏi: “Bản sao đang ở đâu?” Bùi An Dã lập tức im bặt. Anh ta mở ba lô nhưng chỉ kéo khóa một nửa. Bên trong không có ổ cứng lớn như tôi tưởng, chỉ có một hộp nhựa đựng thẻ, vài tờ hóa đơn cũ và một cuốn sổ nhỏ bìa đen. Anh ta lấy ra một thẻ nhớ dán băng keo vàng. “Đây là mẫu mười bảy giây, đủ để người của cô kiểm tra timecode, góc ánh sáng và checksum. Bản đầy đủ không ở đây.” Tô Mạn nheo mắt. “Anh vẫn muốn mặc cả?” Bùi An Dã nhìn cô ấy, lần này không né tránh. “Tôi muốn sống.”

Ba chữ ấy rơi xuống bàn còn nặng hơn câu thừa nhận có bản sao. Anh ta quay sang tôi, mắt đầy đường máu mảnh. “Lạc Tinh Miên, tôi không phải người tốt. Năm đó tôi nhìn thấy file bị sửa, tôi biết cô bị hại, nhưng tôi chỉ dám gửi một câu cảnh báo. Tôi nghĩ chỉ cần cô tránh lối chính, mọi chuyện sẽ khác. Sau đó cô vẫn bị kéo lên hot search, còn tôi thì trốn. Tôi không đáng để cô tin ngay. Nhưng bản sao là thật.” Tôi nhìn thẻ nhớ trong tay anh ta. Nó nhỏ đến mức có thể bị một giọt nước làm hỏng, nhưng giống một mảnh xương còn sót lại của sự thật.

“Vì sao bây giờ anh quay lại?” tôi hỏi. Bùi An Dã cúi mắt. “Vì ổ cứng của Lương Hách bị phá. Người phá nó tưởng chỉ cần bẻ gãy đường đó, cô sẽ buộc phải lần theo mã phụ. Nếu cô chạm vào bẫy, mọi chứng cứ sau này đều bị bôi bẩn. Cô im lặng bảy mươi hai giờ không phải vì hết cách, đúng không? Cô đang chờ họ tự tung hết bài.” Anh ta dừng lại, giọng thấp hơn. “Và vì mẹ cô từng cứu tôi một lần.” Tim tôi khựng xuống. “Anh biết mẹ tôi?”

Bùi An Dã siết quai ba lô. “Tôi biết rất ít. Nhưng nếu không có bà ấy, năm đó người bị đổ lỗi trong một tai nạn hậu kỳ không chỉ mất việc. Tôi có thể đã bị cả ngành đóng dấu là kẻ hại người.” Tô Mạn lập tức bắt lấy điểm ấy: “Tai nạn nào? Hồ sơ ở đâu?” Anh ta lắc đầu. “Không phải đêm nay. Đêm nay nói nhiều hơn, người chết trước sẽ là tôi.” Câu ấy kéo hy vọng vừa ló lên trong tôi trở lại mặt đất. Không có bằng chứng nào tự đi đến ánh sáng. Nó phải đi qua tay người, qua nỗi sợ và qua những cuộc đời có thể bị hủy chỉ trong một bản nháp chưa đăng.

Tôi nhìn Tô Mạn. Cô ấy hiểu ý tôi, đặt bút lên tập giấy trắng. “Điều kiện của anh.” Bùi An Dã hít sâu. “Tôi cần văn bản bảo vệ nhân chứng, cần nơi ở không gắn với địa chỉ hiện tại, cần người giám định dữ liệu độc lập chứng kiến từ lúc lấy bản đầy đủ. Và tôi cần Hạ Trầm Chu biết chuyện này.” Tô Mạn hỏi: “Vì sao phải là Hạ Trầm Chu?” Bùi An Dã nhìn xuống thẻ nhân viên Vân Lam đã hết hạn. “Trước đây người của anh ấy từng tìm đến tôi để lấy video gốc. Tôi đã hẹn giao. Nhưng trước điểm hẹn, bản nháp kia được gửi tới. Tôi đổi số, rời Minh Hải. Tôi không biết anh ấy có tin cô không, nhưng tôi biết anh ấy từng muốn cứu cô. Chỉ là lúc đó tôi không đủ can đảm để làm phần của mình.”

Tôi lấy điện thoại dự phòng, nhắn cho Hạ Trầm Chu một dòng rất ngắn: Bùi An Dã ở đây. Có mẫu dữ liệu. Cần bảo vệ nhân chứng. Tin nhắn gửi đi chưa đầy mười giây đã hiện đã đọc. Anh trả lời: Đừng mở file trên thiết bị nối mạng. Tôi xử lý đường an toàn. Em quyết định có tin anh ta hay không. Anh vẫn không nói thay tôi. Tôi đặt điện thoại úp xuống, đẩy thẻ nhớ về phía Tô Mạn. “Lập biên bản nhận mẫu. Không kiểm tra ở đây. Không để bất kỳ ai ngoài danh sách chạm vào.”

Tô Mạn lập tức đọc rõ thời gian, địa điểm, tên người giao, tên người nhận vào máy ghi âm. Bùi An Dã ký tên bằng bàn tay run đến mức nét chữ đầu tiên lệch khỏi dòng. Ngay lúc ấy, điện thoại của trợ lý pháp lý rung liên tiếp. Cô ấy mở cửa hé một khe, nói nhỏ với Tô Mạn rằng trên mạng vừa xuất hiện một tài khoản ẩn danh tung tin “nhân chứng bán dữ liệu Vân Lam đã lộ diện”, kèm ảnh bóng lưng ở cửa giao hàng chỉ bị làm mờ nửa mặt. Bùi An Dã tái mặt, cả người bật dậy khỏi ghế. “Tôi đã nói rồi. Họ biết. Họ luôn biết.” Tô Mạn đóng sập cửa, giọng lạnh như lưỡi dao: “Vậy thì càng không được để anh tự chạy.”

Tôi đứng dậy. Dư luận ngoài kia đang đặt tên cho một con mồi mới trước cả khi biết anh ta là ai. Đời trước, tôi từng bị đặt tên như vậy: kẻ thứ ba, gái đổi vai, nghệ sĩ bẩn. Lần này, tôi không thể để người giữ chìa khóa bị nhốt vào một nhà tù khác ngay trước mắt mình. Tôi nhìn Bùi An Dã, nói từng chữ: “Anh muốn được bảo vệ, thì từ giây phút này đừng tự quyết định biến mất nữa.”

Bùi An Dã kéo khóa ba lô lại, ôm nó vào ngực. “Bản đầy đủ không nằm trong ba lô,” anh ta nói. “Tôi sẽ giao nó. Nhưng trước khi trời sáng, cô phải bảo vệ tôi bằng giấy tờ, bằng người thật, bằng đường an toàn của Hạ Trầm Chu. Nếu tôi lại biến mất, đừng lần theo mã phụ, đừng tin bất kỳ file nào tự tìm đến cô.” Anh ta dừng một nhịp, rồi nhìn thẳng vào mắt tôi. “Muốn lấy bản sao gốc, trước hết hãy giữ tôi sống dưới ánh đèn.”