Bỏ qua nội dung

Chieu Hoa Than

Chương 9: Đèn Đêm Vĩnh Ninh

Chương 9: Đèn Đêm Vĩnh Ninh

Tiểu cung nữ vừa dứt lời, trong điện có một khoảnh khắc im đến mức tiếng tim người cũng giống như bị ai đặt lên án mà gõ. Tạ Uyển không lập tức quay về phía gian áo cưới. Chính vì muốn quay, nàng càng không thể quay. Người ngoài cửa đã đến dưới danh nghĩa đối dấu son; chỉ cần nàng để lộ một nhịp hoảng, gian bên sẽ lập tức từ nơi cất hôn phục biến thành nơi giấu tội. Nàng đặt phong thiếp thu hồi xuống cạnh sổ cửa, dùng chặn giấy đè mép phong, rồi mới nói: “Đóng cửa hông. Mời người Lễ bộ đứng ở tiền hiên, chưa ghi sổ thì chưa vào nội điện.”

Mạnh cô cô nhìn sắc trời ngoài song. Ánh chiều đã mỏng, gió lùa qua rèm châu làm ngọn đèn trên án chao một quầng vàng nhạt. Bà thấp giọng: “Họ chọn giờ này rất khéo. Một khi đèn đốt lên, bóng người, bóng tay áo, bóng hòm gỗ đều có thể bị nói thành dấu vết.” Tạ Uyển gật đầu. “Vậy thì để họ đốt đèn dưới mắt chúng ta, từng ngọn một.” Nàng quay sang Chiêu Nghi. “Điện hạ, xin cho Vĩnh Ninh cung thắp đủ đèn đêm theo lệ nội cung. Đèn của Lễ bộ chỉ đặt ở hiên ngoài, chưa ghi số niêm thì không qua ngưỡng.”

Chiêu Nghi không hỏi vì sao, chỉ nhìn Mạnh cô cô. “Theo lời Tạ nữ quan.” Một câu ấy làm cả điện lập tức động. Chín ngọn đèn Vĩnh Ninh lần lượt được thắp từ cửa chính đến gian bên, ánh sáng nối thành một đường vừa đủ soi mặt người, cũng vừa đủ khiến mọi động tác không thể lẫn vào bóng tối. Tạ Uyển nhìn đường sáng ấy, trong lòng lạnh mà tỉnh. Nếu Lễ bộ muốn dùng đêm để lẫn lộn dấu son, nàng sẽ biến đêm thành sổ ghi chép.

Ngoài tiền hiên, Trương Hựu quả nhiên trở lại. Đi cùng hắn là Tôn Kính, chủ sự phòng nghi vật Lễ bộ, sau lưng có hai nội thị nâng đèn niêm. Đèn không lớn, khung đồng, chụp lụa vàng, quai xách quấn giấy đỏ đã đóng ấn phụ. Tạ Uyển nhìn qua một lần đã thấy vết khuyết bên phải viền ấn. Cùng một con ấn. Họ đem chính vết dao cũ đặt trước mặt nàng như thể Vĩnh Ninh cung đều mù.

Tôn Kính chắp tay với Chiêu Nghi, lễ đủ nhưng lưng không thấp. “Tưởng đại nhân nghe nói trong Vĩnh Ninh cung phát hiện vật có dấu son khác thường, e liên quan nghi vật hòa thân, nên sai hạ quan mang đèn niêm tới đối ngay trong đêm. Xin điện hạ mở gian bên, để hạ quan đối lại toàn bộ vật có dấu son.” Chiêu Nghi chưa đáp, Tạ Uyển đã bước lên nửa bước. “Xin Tôn chủ sự xuất văn thiếp, ghi rõ đối vật nào, đối ấn nào, ai cầm đèn, giờ vào điện và giờ lui điện.”

Tôn Kính liếc nàng. “Tạ nữ quan, đây là việc khẩn của Lễ bộ.” “Chính vì khẩn nên càng cần ghi.” Tạ Uyển đẩy sổ cửa ra. “Nghi vật hòa thân liên quan quốc thể. Nếu đối thiếu một vật, ai chịu? Nếu đèn làm rơi sáp lên vật sạch, ai chịu? Nếu người ngoài điện chạm vào hôn phục của công chúa sau giờ lên đèn, ai chịu? Chủ sự chỉ cần ghi rõ, Vĩnh Ninh cung sẽ phối hợp theo lệ.” Lễ bộ có thể dọa người, nhưng không thể công khai làm việc ngoài lệ.

Trương Hựu đã từng bị nàng buộc ghi một lần, lúc này cầm bút lên nhanh hơn. Tờ thiếp Tôn Kính đưa ra viết vội, chỉ có bốn chữ “đối niêm nghi vật”, dưới góc là dấu phụ khuyết cạnh. Tạ Uyển để thiếp đặt vào khay. “Xin ghi thêm danh mục.” Tôn Kính nhíu mày. “Toàn bộ vật có dấu son.” “Trong cung vật có son rất nhiều. Sổ cửa có son, thiếp thu hồi có son, đèn niêm của chủ sự cũng có son. Nếu không ghi danh mục, chủ sự vừa vào điện đã có thể nói mọi thứ đều cần mở. Hay là Lễ bộ vốn đã biết rõ mình muốn đối vật nào?”

Câu ấy rơi xuống hiên như một chiếc kim. Tôn Kính chậm rãi cười. “Mảnh sáp đỏ phát hiện gần hòm hôn phục, đương nhiên phải đối hòm hôn phục.” A Nhiễm đứng sau Tạ Uyển, đầu ngón tay siết chặt vào vạt áo. “Hòm hôn phục có thể đối. Theo lệ, đối hòm trước đối khóa, đối niêm trước đối áo. Hôn phục của công chúa chưa đến ngày mặc thử, sau giờ lên đèn không được mở hết áo trước mặt nam quan Lễ bộ. Muốn động đến đường may trong tay áo, xin chủ sự mời nữ quan Thượng Y cục và mang nội chỉ Hoàng hậu đến.”

Tôn Kính sa sầm mặt. “Tạ nữ quan muốn cản lệnh Tưởng đại nhân?” “Không.” Tạ Uyển đáp. “Ta đang giúp chủ sự khỏi phạm điều tối kỵ của hôn lễ công chúa. Áo đại hôn chưa mặc đã bị nam quan soi tay áo trong đêm, ngày mai truyền ra ngoài, Bắc Yên hỏi Đại Lương giữ thể diện công chúa thế nào, chủ sự định nói là vì một mảnh sáp không ghi nguồn?” Chiêu Nghi lúc này mới mở miệng: “Tạ nữ quan nói đúng. Ta không tiếc một bộ áo, nhưng quốc thể không thể để người khác cầm đèn soi tùy ý. Tôn chủ sự nếu có nội chỉ, ta mở. Nếu không có, xin đối theo lệ.”

Ánh đèn phủ lên gương mặt Chiêu Nghi, làm vẻ nhợt nhạt thường ngày của nàng bỗng thành một thứ lạnh rõ ràng. Tôn Kính cúi đầu, cuối cùng viết thêm bốn chữ “hòm hôn phục” vào sổ. Mạnh cô cô đích thân dẫn hai cung nữ mở gian bên. Hòm áo cưới được khiêng ra, đặt trên án dài giữa hai hàng đèn Vĩnh Ninh. Chỉ cần ai đó cố ý lật áo, mọi thứ sẽ vỡ.

Nàng không cho mình chậm. “Đối thứ nhất: khóa đồng.” Mạnh cô cô đọc, A Nhiễm ghi. “Đối thứ hai: dây niêm trắng.” Một cung nữ dùng que ngà nâng dây niêm, không dùng tay. “Đối thứ ba: mép sáp cũ trên góc hòm.” Tôn Kính bước gần hơn, muốn tự cúi xem. Tạ Uyển đặt bút ngang trước mép án. “Chủ sự đứng ngoài vạch đèn. Người trong cung nâng vật, người Lễ bộ nhìn, người Nội Lễ ghi. Đây là hôn phục của điện hạ, không phải tang vật ngoài nha môn.”

Một nội thị nâng đèn niêm tiến sát án. Chụp lụa vàng nghiêng xuống, ánh lửa bỗng sáng gắt hơn bình thường. Tạ Uyển lập tức nhìn bấc đèn. Bấc bị tách làm hai đầu nhỏ, một đầu cháy sạch, một đầu cháy đen và cong về phía ngoài. Kiểu bấc này soi gần sẽ hắt muội xuống vật dưới đèn; nếu đặt sát lụa trắng, chỉ một lớp khói mỏng cũng đủ bị nói thành dấu bẩn cũ. Nàng vừa nói “dừng”, một giọt sáp đỏ từ giấy niêm trên quai đèn đã chảy xuống, rơi thẳng về phía mép hòm. Tạ Uyển cầm chén sứ bên án đưa ra hứng. Giọt sáp rơi vào lòng chén, đỏ tươi, nóng đến mức bốc mùi hăng.

Trong điện lập tức yên. Nàng đặt chén xuống trước mặt Tôn Kính. “Đối thứ tư: đèn niêm của Lễ bộ rơi sáp trong lúc đối hòm hôn phục. Mạnh cô cô, xin làm chứng. A Nhiễm, ghi thời điểm.” Mặt Tôn Kính đổi màu. “Chỉ là sáp trên quai đèn bị nóng.” “Vậy chủ sự càng nên cảm tạ Vĩnh Ninh cung đã ghi lại.” Tạ Uyển nhìn ngọn đèn kia. “Nếu giọt sáp này rơi lên hòm, sáng mai có phải lại thành vật có dấu son khác thường? Nếu rơi lên tay áo, chủ sự có định mở áo để đối thêm một lần nữa không?” Câu cuối cùng nhẹ như lụa, nhưng cắt rất sâu.

Việc đối hòm tiếp tục trong thế khó coi hơn nhiều cho Lễ bộ. Khóa nguyên, dây niêm nguyên, mép sáp cũ không có vết mới. Mảnh sáp đỏ Tạ Uyển tìm được trong gian bên không khớp với mép hòm mà khớp với sáp trên đèn niêm vừa rơi: cùng sắc, cùng mùi dầu thông, cùng lẫn hạt chu sa thô. Tạ Uyển không nói kết luận, chỉ buộc mọi người ghi từng điều. Hắn thu thiếp, giọng cứng: “Ngày mai Lễ bộ sẽ mời người đủ thẩm quyền đến đối tiếp.” Chiêu Nghi đáp: “Vĩnh Ninh cung chờ. Nhưng lần sau, xin chủ sự mang đèn không rơi sáp.”

Người Lễ bộ vừa lui, A Nhiễm gần như khuỵu xuống. Tạ Uyển đỡ nàng một cái rồi buông ra ngay, vì chính bàn tay nàng cũng lạnh. Mạnh cô cô kiểm tra hòm thêm một lần, xác nhận dây niêm không bị động mới thở ra. “Cô ép họ ghi được giọt sáp kia, nhưng cũng ép họ biết cô đang giữ tay áo trái.” Tạ Uyển nhìn ánh đèn còn run trên chén sứ. “Họ vốn đã biết. Điều ta cần là khiến họ chưa thể nói vì sao họ biết.”

Chiêu Nghi đứng trước án dài, nhìn hòm áo cưới im lặng rất lâu. “Nếu ngày mai họ có nội chỉ thì sao?” Tạ Uyển không trả lời ngay. Nàng lấy chiếc đèn niêm mà Lễ bộ bị buộc để lại để ghi chứng, xoay nhẹ phần đáy đồng. Dưới lớp muội cũ có một vết khắc rất mảnh, không phải chữ Lễ bộ. Nàng dùng khăn lau đi một đường, ba chữ hiện ra dưới ánh lửa: Vĩnh Ninh thất. Đèn số bảy của Vĩnh Ninh cung. Một chiếc đèn cũ của nội cung lại được quấn giấy niêm Lễ bộ, đưa về chính Vĩnh Ninh trong đêm để đối hôn phục.

Mạnh cô cô vừa nhìn đã biến sắc. Bà đi đến tủ thấp lấy một quyển sổ đèn cũ bìa nâu, lật đến năm Thừa Đức thứ mười một, ngón tay dừng ở một dòng gần cuối trang. “Vĩnh Ninh thất đăng, chuyển Hàm Sương điện một đêm, người nhận Tô Lạc.” Giọng bà khàn xuống. “Hàm Sương điện là nơi Thục phi mất.” Trong điện, chín ngọn đèn Vĩnh Ninh bỗng giống như cùng tối đi một tầng. Tạ Uyển hỏi rất khẽ: “Tô Lạc hiện ở đâu?” Mạnh cô cô khép sổ, mắt nhìn ra khoảng tối sau rèm. “Phòng đèn phía bắc. Nhưng cô ấy không còn nói được nữa. Sau đêm Thục phi mất, Tô Lạc sống sót, chỉ vì một trận sốt làm nàng câm.”

Tạ Uyển đặt tay lên bìa sổ đèn. Trên đầu ngón tay nàng, bụi giấy vàng dính lại như tro. Ngoài hiên, tiếng khóa cung đêm vang lên từng nhịp, chậm và nặng. Chiêu Nghi đứng bên cạnh nàng, không hỏi có nên đi hay không. Nàng chỉ cầm chiếc chụp đèn cũ đặt lại cho ngay, giọng rất thấp: “Nếu người ta đã đem đèn trở về, có lẽ người thắp đèn năm ấy cũng đang chờ có người nhìn thấy nó.” Tạ Uyển ngẩng lên. Đêm Vĩnh Ninh vừa sáng đủ để giữ áo cưới, cũng vừa sáng đủ để lộ một cái tên đã bị bịt miệng suốt năm năm.