Chương 49 - Chương 49: Cái Giá Của Bằng Chứng
Chiếc xe máy ngoài đầu hẻm không rồ ga bỏ đi ngay. Nó đứng đó, đèn hậu đỏ mờ trong mưa, như một dấu chấm than đặt sai chỗ giữa đêm khuya. Vy nhìn qua khe cửa cuốn, cố tìm biển số nhưng nước mưa và bóng tối biến mọi con chữ thành những vệt nhòe. Phan Nhật Minh đứng sau lưng cô, tay vẫn đặt sát mép phong bì như chỉ cần An buông ra là anh sẽ giật lại thẻ nhớ, chạy thẳng vào màn mưa và coi như tối nay chưa từng xảy ra.
Lục An không mở cửa. Anh kéo cửa cuốn xuống thêm một gang, đủ che bớt ánh sáng trong tiệm, rồi tắt dãy đèn sát mặt tiền. Không gian tối lại, chỉ còn bóng đèn vàng trên bàn sửa đồ hắt lên mấy cuộn chỉ, tua vít và phong bì giấy ẩm nằm giữa ba người. An nói nhỏ: “Không ai ra ngoài lúc này. Cũng không ai đứng sát cửa để làm nền cho người ta quay.” Giọng anh lạnh, nhưng không hoảng. Đêm nay, sự lạnh ấy giống một cái tay vịn trên cầu thang trơn.
Nhật Minh bật cười khan. “Tôi đã nói không nên gặp. Nếu họ quay được tôi ở đây, cô cũng xong. Tôi cũng xong. Cái file này còn chưa mở đã đủ làm tất cả chúng ta thành một câu chuyện rất dễ bóp méo.” Vy nghe hai chữ ‘bóp méo’ mà bụng chùng xuống. Người ta không cần chứng minh cô nói sai; chỉ cần khiến mọi người thấy cô có vẻ bẩn là đủ.
An mở ngăn kéo lấy ra một chiếc laptop cũ, loại dày và xước đến mức nếu đem đăng bán chắc phải ghi kèm câu ‘máy còn sống nhờ nghị lực’. Anh kiểm tra công tắc wifi, đặt máy lên bàn rồi nhìn Nhật Minh. “Máy này không đăng nhập tài khoản nào, không nối mạng. Nhưng trước khi mở, nói rõ một chuyện: nếu anh đưa thẻ rồi không cho ai xác minh nguồn, nó sẽ chỉ là một món đồ nguy hiểm, không phải bằng chứng.”
Nhật Minh mím môi. Trong ánh đèn vàng, mặt anh xám hơn lúc vừa bước vào. “Tôi không thể đứng tên ngay.” Vy nghe chữ ‘ngay’ và giữ nó lại, như giữ một mảnh ván nhỏ giữa nước. Ít nhất anh chưa nói ‘không bao giờ’. Nhật Minh nhìn cô, lần này không tránh nữa. “Tôi từng tham gia xây mô hình phân khúc. Không ký duyệt chiến dịch, không viết câu quảng cáo, nhưng có tên trong vài bảng thiết kế đầu vào. Nếu tôi xuất hiện, họ sẽ nói tôi bị sa thải nên trả thù. Họ sẽ nói tôi cũng là người làm ra con dao rồi bây giờ đóng vai người báo cháy.”
Vy muốn hỏi anh có hối hận không, nhưng câu đó quá dễ, dễ đến mức gần như tàn nhẫn. Cô nhớ video cũ của mình, chiếc váy trắng, nụ cười đúng góc và câu ‘đầu tư cho bản thân chưa bao giờ là sai’. Nếu ai đó hỏi cô lúc ấy có hối hận không, cô cũng sẽ nói vòng qua tiền thuê, deadline và nỗi sợ bị bỏ lại trước khi dám nói một chữ ‘có’. Vì vậy cô chỉ hỏi: “Trong file có gì chứng minh nó không phải do em tự dựng?”
Nhật Minh thở ra. “Có metadata, mã chiến dịch, tên nhóm thử nghiệm, nhãn phân khúc và vài email xuất báo cáo. Nhưng nếu công khai thô, watermark sẽ chỉ ngược về lô quyền truy cập. Không chỉ tôi, có thể cả người vẫn còn trong công ty bị liên lụy.” Anh chỉ vào thẻ nhớ. “Nó chứng minh hướng đi, nhưng chưa đủ trước công chúng. Muốn chắc, cô cần đối chiếu với nạn nhân thật, nội dung quảng cáo thật, và ít nhất một người có thể xác nhận quy trình từ bên trong.”
Câu ‘nạn nhân thật’ làm Vy nghĩ đến Hà My ngay lập tức. Cô bé từng suýt đặt mặt mình trước camera xác thực chỉ vì muốn mua vài món đồ review cho giống người lớn thành công. Nhưng dùng Hà My thêm một lần nữa cũng là một kiểu giá. Bằng chứng không nằm yên trong vật chứa; nó kéo theo người tạo ra nó, người bị nó làm hại, người cầm nó và cả người bị ép phải tin nó. Thành phố có cách tính tiền rất lạ. Ngay cả sự thật cũng có hóa đơn kèm theo.
An cắm thẻ vào đầu đọc, nhưng chưa mở file sâu. Anh quay màn hình về phía cả ba. “Chỉ xem cây thư mục và thời gian tạo. Không copy, không sửa, không đổi tên. Nếu cần làm việc với luật sư, sáng mai đưa nguyên trạng.” Nhật Minh gật đầu, mắt dán vào màn hình như đang xem nhịp tim của chính mình. Các thư mục hiện lên chậm chạp: `SEGMENT_YOUTH_A`, `KOL_MAPPING_Q3`, `RETENTION_PENALTY_FLOW`, `STUDENT_CREATIVE_TEST`. Tiếng quạt laptop cũ rè rè trong tiệm, nhỏ thôi, nhưng với Vy nó vang như một cánh cửa sắt đang mở.
Cô không hiểu hết các tên file, nhưng đủ hiểu những chữ như ‘student’, ‘penalty’, ‘fear-based copy’ không phải vô tình ngủ quên trong cùng một ổ dữ liệu. Một bảng tính hiện phần xem trước với các cột bị cắt ngang: độ tuổi, hành vi tương tác, khung giờ, thông điệp đề xuất, khả năng chuyển đổi. Vy thấy dòng ‘female freelance, unstable income, beauty/lifestyle engagement after 23:00’ rồi lạnh hai bàn tay. Nó giống một bức chân dung cô từng treo lên mạng, chỉ khác ở chỗ người vẽ không nhìn thấy mặt cô, chỉ nhìn thấy lúc cô yếu nhất để tính xem nên bán cho cô nỗi sợ nào.
Nhật Minh đưa tay đóng nắp laptop lại, nhưng An giữ cổ tay anh, không mạnh, chỉ đủ chặn. “Anh bình tĩnh.” Nhật Minh giật tay về. “Anh không hiểu đâu. Mấy dòng đó nếu lộ ra mà không có quy trình, họ sẽ nói Vy ăn cắp dữ liệu. Nói tôi xúi cô ấy. Nói nhóm của cô ấy là tổ chức tấn công doanh nghiệp. Một lá thư pháp chế đã làm mọi người run rồi, tưởng tượng thêm chữ ‘dữ liệu nội bộ’ xem.” Vy không cần tưởng tượng. Email pháp chế vẫn nằm trong đầu cô như một viên đá lạnh.
Bên ngoài, xe máy cuối cùng cũng lăn bánh, nhưng không rẽ khỏi hẻm ngay. An đi vào góc tiệm, mở màn hình camera nội bộ. Hình ảnh đen trắng nhảy lên, hơi nhiễu. Chiếc xe chạy qua cửa tiệm, vòng lại, dừng ở đầu hẻm. Người ngồi sau nâng điện thoại lên thật. Không quay được mặt, nhưng quay được dáng áo mưa, mũ bảo hiểm và một phần biển số bị nước che mất hai ký tự cuối. An lấy điện thoại tiệm chụp lại màn hình camera. “Cái này không chứng minh ai theo anh, nhưng chứng minh tối nay có người quay trước tiệm. Đủ để ghi nhận rủi ro.”
Vy nhìn động tác đó, bỗng thấy mắt mình nóng lên vì một lý do rất không hợp cảnh. An vẫn chưa tha thứ cho cô. Anh vẫn nói bằng sự dè chừng rõ ràng. Nhưng anh đang đặt từng viên gạch nhỏ cho một con đường mà cô có thể bước tiếp mà không giẫm lên người khác. Không phải cứu. Không phải ôm cô bảo mọi chuyện sẽ ổn. Chỉ là: đây là camera, đây là thời gian, đây là điều ta biết và điều ta chưa biết. Có những kiểu dịu dàng không cần mềm.
Cô quay sang Nhật Minh. “Em sẽ không công khai file này đêm nay. Cũng không dùng tên anh khi anh chưa đồng ý. Nhưng anh phải hiểu, nếu chỉ có một file ẩn danh, họ sẽ nghiền nó trước khi ai kịp đọc. Em cần người xác nhận.” Nhật Minh cười mệt. “Cô nói như thể nhân chứng là món bán ở cửa hàng tiện lợi.” Vy cũng cười, rất khẽ. “Không. Nếu bán ở đó thì chắc em cũng không có tiền mua.” Câu đùa rơi xuống, mỏng và méo mó, nhưng ít nhất nó nhắc cô rằng mình vẫn còn là mình, không phải một hồ sơ pháp lý biết thở.
Nhật Minh im lâu đến mức tiếng mưa ngoài mái tôn lại tràn vào. Cuối cùng anh lấy trong túi áo ra một mảnh giấy gấp tư, đặt cạnh phong bì. “Tôi không hứa người này sẽ gặp cô. Tôi cũng không hứa chị ấy còn giữ gì. Nhưng chị ấy từng viết kịch bản quảng cáo cho nhóm sinh viên và nghỉ sau vụ một bạn bị phạt chồng phí. Tên là Lê Thanh Hòa, làm ở agency Sóng Xanh, không thuộc biên chế VayVui nên có thể ít bị kẹp hơn tôi.” Anh ngừng lại, nhìn Vy rất thẳng. “Đừng gọi chị ấy là nhân chứng trong tin nhắn đầu tiên. Đừng làm người ta sợ trước khi người ta kịp muốn đúng.”
Vy cầm mảnh giấy mà thấy lòng bàn tay mình run. Một cái tên không phải chiến thắng. Một cái tên chỉ là cánh cửa khác, và sau cánh cửa đó có thể là im lặng, phủ nhận, hoặc một người đang sợ không kém Nhật Minh. Nhưng ít nhất, lần đầu tiên sau lá thư pháp chế, hướng đi không còn là đâm đầu vào tường. Cô gấp giấy lại, đặt vào túi trong áo khoác, rồi nhìn thẻ nhớ trên bàn. “Sáng mai em sẽ nói chuyện với luật sư trước. Sau đó mới liên hệ.”
An đóng laptop, tháo thẻ nhớ, đặt lại vào phong bì và dùng băng giấy dán mép. Anh ghi lên đó thời gian nhận, địa điểm, tên ba người có mặt, rồi đẩy bút về phía Nhật Minh. Nhật Minh nhìn dòng chữ một lúc mới ký tắt, nét bút đứt quãng. Khi đến lượt Vy, cô ký tên mình chậm hơn bình thường. Chữ ký ấy không trả được tiền thuê nhà, không làm mẹ bớt lo, không khiến cộng đồng tin cô ngay lập tức. Nhưng nó nhắc cô rằng từ giây phút này, cô không thể quay lại kiểu sống cũ: thấy điều đúng rồi vẫn chọn một góc chụp đẹp để né nó.
Điện thoại trong hộp thiếc rung lên đúng lúc An vừa định tắt camera. An mở nắp, lấy máy của Vy ra nhưng không đưa ngay, chỉ liếc màn hình. “Tạ Quỳnh.” Vy bật loa, giọng Quỳnh vọng ra, thấp và tỉnh hơn mọi cuộc gọi lúc nửa đêm nên có phần đáng sợ: “Tao vừa gửi email cho chị luật sư. Chị ấy hỏi một câu trước khi nhận xem file sáng mai.” Vy siết mép bàn. “Câu gì?” Quỳnh đáp: “Ngoài người đưa file, mày có tìm được ai dám xác nhận cách chiến dịch đó được triển khai không? Vì nếu không có nhân chứng, bằng chứng này có thể biến thành cái bẫy kiện ngược mày.”
Không ai trong tiệm nói gì. Mưa ngoài cửa vẫn rơi đều, thành phố vẫn ướt và đắt đỏ, còn mảnh giấy có tên Lê Thanh Hòa nằm trong túi áo Vy như một que diêm chưa quẹt. Cô hiểu chương tiếp theo của cuộc chiến này sẽ không bắt đầu bằng một bài đăng, cũng không bắt đầu bằng một livestream. Nó bắt đầu bằng việc gõ cửa một người lạ và hỏi xem họ có đủ sợ, đủ giận, hay đủ mệt để nói thật hay không.
