Chương 50 - Chương 50: Ba Mươi Ngày Sắp Hết
Chương 50: Ba Mươi Ngày Sắp Hết
Đến gần ba giờ sáng, mưa ngoài hẻm Lục An nhỏ lại thành những sợi bạc mỏng, còn tiệm sửa đồ cũ yên đến mức tiếng băng giấy bị xé ra cũng nghe như một quyết định. Phong bì đựng thẻ nhớ nằm giữa bàn, mép dán đã được An ghi thời gian, địa điểm, tên ba người có mặt và một dòng ngắn: chưa sao chép, chưa chỉnh sửa, chỉ kiểm tra cây thư mục trên máy không nối mạng. Vy nhìn những chữ ấy lâu hơn cần thiết. Trước đây cô từng nghĩ sự thật chỉ cần đủ đau là sẽ thắng. Đêm nay, cô mới hiểu sự thật muốn sống sót còn cần cả biên bản, nhân chứng, luật sư và một cái đầu không bị cơn giận kéo đi.
Phan Nhật Minh rời tiệm bằng cửa sau sau khi An kiểm tra camera thêm một lần nữa. Anh đội mũ bảo hiểm, kéo khẩu trang lên gần mắt, dáng người co lại trong chiếc áo mưa đen. Trước khi đi, anh chỉ nói: “Đừng gọi cho Lê Thanh Hòa ngay. Sáng mai hỏi luật sư trước.” Vy gật đầu. Cô không cảm ơn rối rít, vì lời cảm ơn đôi khi giống một cách ép người khác phải thấy mình đã làm đúng. Cô chỉ nói: “Em sẽ không đốt anh để soi đường cho em.” Nhật Minh nhìn cô một thoáng, mệt mỏi đến mức không còn châm chọc, rồi biến vào ngõ sau như một người vừa đặt xuống thứ mình ôm quá lâu nhưng vẫn chưa dám thở nhẹ.
Trong tiệm chỉ còn Vy và An. Tạ Quỳnh vẫn giữ máy ở đầu dây bên kia, thi thoảng có tiếng lật giấy và tiếng cô nàng gõ bàn phím như đang đánh nhau với một bảng checklist pháp lý. An đặt phong bì vào hộp thiếc, khóa lại, rồi đẩy chìa khóa về phía Vy. “Em giữ một chìa. Một chìa để ở đây. Sáng mai gặp luật sư thì mang cả hộp đi, đừng tự mở thêm.” Vy cầm chìa khóa lạnh ngắt trong lòng bàn tay. Nó nhỏ xíu, chẳng giống vật gì có thể gánh nổi một công ty tài chính, một chiến dịch truyền thông, một đám đông đang chờ cô ngã, và cả tiền thuê nhà sắp đến hạn. Nhưng ít nhất nó có hình dạng rõ ràng. Nỗi sợ thì không.
Quỳnh hỏi qua loa ngoài: “Mày còn bao nhiêu ngày?” Vy chưa kịp trả lời, màn hình điện thoại đã hiện thông báo từ ứng dụng đếm ngược của chính cô: còn một ngày mười bảy giờ trước khi thử thách ba mươi ngày kết thúc. Con số hiện lên vô duyên như một nhân viên kế toán không biết chọn thời điểm. Vy bật cười khẽ, nghe khô đến mức chính cô cũng thấy tội nghiệp mình. “Còn ít hơn một lần ship trà sữa tiêu chuẩn của hồi trước.” Quỳnh im một nhịp rồi nói: “Đùa được là tốt. Nhưng tiền thuê?” Câu hỏi ấy kéo cả tiệm trở lại mặt đất. Vy mở bảng ghi nợ trong điện thoại: tiền thuê còn thiếu, khoản thanh toán tối thiểu thẻ tín dụng, phí trễ hạn, tiền mẹ từng hỏi vay mà cô đã lảng đi, và những khoản lẻ cô kiếm được từ sửa nội dung, phụ livestream, đổi công lấy bữa. Các con số không còn là quái vật vô hình, nhưng chúng vẫn là quái vật.
An đứng bên cạnh, không nhìn vào màn hình của cô. Sự lịch sự ấy làm Vy thấy cổ họng mình nghẹn hơn cả nếu anh hỏi thẳng. Cô tự nói: “Em chưa đủ.” Câu đó trước đây cô sẽ bọc trong một lớp son bóng: dòng tiền đang về, bên đối tác chậm thanh toán, em đang tối ưu lại kế hoạch. Bây giờ nó chỉ còn bốn chữ xấu xí và thành thật. An đáp: “Biết chưa đủ thì sáng mai tính phần nào phải trả trước, phần nào thương lượng, phần nào không được động vào.” Anh nói như đang phân loại đồ cũ trên bàn: cái nào sửa được, cái nào tháo linh kiện, cái nào phải chấp nhận bỏ. Vy muốn nói anh nghe giống một ứng dụng quản lý nợ phiên bản mặt lạnh, nhưng câu đùa kẹt lại. Giữa họ vẫn có một vết nứt. Cô không nên lấy tiếng cười làm miếng dán rẻ tiền nữa.
Điện thoại lại rung. Lần này là tin nhắn của chủ nhà, ngắn và thẳng: ngày mai trước sáu giờ chiều phải thanh toán phần tiền thuê còn thiếu, nếu không chuẩn bị bàn giao phòng. Vy đọc xong, ngón tay cứng lại. Một ngày trước khi thử thách kết thúc, thành phố nhắc cô rằng nó không phát huy chương cho người biết hối hận. Nó chỉ phát hạn chót. Dưới tin nhắn ấy, vài thông báo mạng xã hội nhảy lên: có người hỏi sao cô im sau thư cảnh cáo, có người mỉa mai chắc nhận tiền bịt miệng, có người gửi lời động viên rất vụng về rằng “chị đừng chết nha, em còn đợi clip ngày ba mươi”. Vy tắt màn hình. Cô không ghét họ. Cô chỉ mệt vì ngay cả sự lo lắng của người khác cũng có thể được gói thành một bình luận chờ phản hồi.
“Em định đăng gì không?” An hỏi. Vy biết anh không hỏi với tư cách người kiểm duyệt cô. Anh hỏi như người đang đứng cạnh một ổ điện hở dây, muốn biết cô có định cắm tay vào đó không. Cô mở khung soạn bài, nhìn con trỏ nhấp nháy. Chỉ cần một câu úp mở về bằng chứng, lượt xem sẽ quay lại. Chỉ cần nhắc đến VayVui bằng giọng đủ cay, cộng đồng sẽ sôi lên, chủ nhà có thể mềm hơn, vài người có thể chuyển khoản ủng hộ, và Vy lại có cơ hội biến nguy cơ thành nội dung. Cám dỗ không luôn mặc váy đẹp. Có khi nó mặc áo mưa, đứng trong tiệm sửa đồ lúc ba giờ sáng và nói bằng giọng rất hợp lý: cô cần sống trước đã.
Cuối cùng Vy gõ một đoạn ngắn: ngày hai mươi chín, cô chưa thể công khai thêm vì mọi dữ liệu cần được kiểm chứng độc lập; cô vẫn còn nợ, còn hạn thuê, còn nhiều việc sai phải tự xử lý; nếu ai từng bị quảng cáo vay nhắm tới và muốn chia sẻ, hãy gửi thông tin qua biểu mẫu ẩn danh, không đăng giấy tờ cá nhân lên mạng. Cô đọc lại ba lần, xóa hai câu nghe như kêu gọi thương hại, xóa một câu suýt biến mình thành người hùng, rồi đưa máy cho Quỳnh nghe qua loa. Quỳnh phán: “Tạm được. Ít nhất không có câu nào khiến luật sư muốn nhập viện.” An liếc cô. “Đăng sau khi luật sư xem.” Vy thở ra, khóa màn hình. Một chiến thắng rất nhỏ: cô đã không dùng cơn hoảng để mua vài giờ nổi tiếng.
Trời gần sáng, An mở cửa cuốn vừa đủ để không khí ẩm tràn vào. Con hẻm sau mưa có mùi kim loại, nước cống và bánh mì mới nướng từ xe đẩy đầu đường. Vy chợt nhớ hôm đầu thử thách, cô từng đứng trước một bữa ăn đổi bằng chiếc váy đắt nhất của mình và cảm thấy đời đã xuống đáy. Buồn cười là sau hai mươi chín ngày, cô vẫn chưa giàu hơn, chưa sạch hơn trong mắt tất cả mọi người, chưa được An tin lại hoàn toàn, thậm chí có thể sắp mất phòng. Nhưng cô không còn là cô gái nghĩ chỉ cần chụp nghiêng mặt là nợ sẽ bớt thật. Cái mất ấy, nếu tính theo tiền, chắc cũng đáng một khoản.
Vy quay sang An. “Em xin lỗi vì đã làm anh nghĩ em sẽ quay lại với VayVui.” An lau nước trên bậc cửa bằng miếng giẻ cũ, động tác chậm rãi. “Không phải nghĩ. Em đã đứng rất gần.” Câu ấy không nặng giọng, nhưng đủ làm Vy đau đúng chỗ. Cô gật đầu. “Ừ. Em đã đứng rất gần.” Một chiếc xe máy chạy ngang đầu hẻm, nước bắn lên ổ gà. An nhìn ra ngoài, một lúc sau mới nói: “Tôi không cần em hứa sẽ không bao giờ sai nữa. Nghe giả lắm.” Vy bật ra một tiếng cười nhỏ, lần này không phải để né. An tiếp: “Tôi cần em làm từng bước cho đúng, kể cả khi bước đó làm em chậm hơn người đang đánh em.”
Vy thấy mắt mình cay lên. Không phải vì được tha thứ. Cô biết đây chưa phải tha thứ. Nó giống hơn một đường vạch được kéo lại trên nền nhà: muốn bước qua thì phải tự đi, không ai bế. “Em sẽ gặp luật sư trước, rồi mới nhắn Lê Thanh Hòa. Không dùng chữ nhân chứng. Không hứa bảo vệ thứ em không bảo vệ nổi. Không công khai file thô.” An gật đầu, như thế là đủ cho buổi sáng này. Quỳnh ở đầu dây thở phào rất khẽ: “Tao sẽ qua chỗ luật sư với mày. Nhưng nói trước, tao không có tiền taxi.” Vy nhìn đôi giày ẩm của mình. “Tao cũng không có. Đi xe buýt cho đúng tinh thần nghệ thuật nghèo bền vững.” Quỳnh chửi một câu nhỏ, An quay mặt đi nhưng khóe môi hơi động. Tiệm cũ bỗng có một khoảng ấm mỏng, đủ để người ta không gục xuống.
Vy vừa định cất điện thoại thì màn hình sáng lên lần nữa. Tên mẹ hiện trên đó: Mẹ Hồng Liên. Giờ này ở quê, mẹ thường đã dậy nhóm bếp, tưới mấy chậu cây trước sân và gửi cho cô một tin nhắn trách yêu kiểu “ngủ ít thôi, mặt xanh như tàu lá thì ai thuê”. Nhưng cuộc gọi trực tiếp vào lúc gần năm giờ sáng không giống trách yêu. Vy nghe máy, chưa kịp nói gì đã nghe tiếng mẹ thở gấp, phía sau có âm thanh loa bệnh viện rè rè và tiếng dép kéo trên nền gạch. “Vy à,” mẹ nói, giọng khàn đến mức như đã khóc cạn, “con bình tĩnh nghe mẹ nói. Chuyện của bố con… mẹ không giấu con được nữa.”
