Bỏ qua nội dung

Ba Muoi Ngay Khong Tieu Tien

Chương 39 - Chương 39: Chị Đẹp Minh Thư

Chương 39: Chị Đẹp Minh Thư

Vy không trả lời tin nhắn của Đỗ Minh Thư ngay. Cô đặt điện thoại úp xuống cạnh tờ timeline vừa viết được nửa trang, như thể chỉ cần che màn hình lại thì cái tên có dấu xác thực màu xanh kia cũng tạm thời biến mất. Nhưng trong tiệm sửa đồ của Lục An, mọi thứ đều quá thật để biến mất dễ dàng: cốc nước của Hà My đã nguội, Minh Châu vẫn cầm điện thoại theo dõi nhóm, còn thư cảnh cáo nằm trong hộp mail với tiêu đề in hoa lạnh lùng như một người đứng chờ ngoài cửa.

‘Chị đẹp đã ra tay rồi đó,’ Minh Châu nói, giọng không còn vẻ cà khịa thường ngày mà thấp hơn hẳn. ‘Đỗ Minh Thư không phải kiểu người nhắn cho ai vì rảnh. Bà này làm KOL sạch sẽ lắm, nói chuyện tài chính cá nhân, tối giản, yêu bản thân đúng cách, cái gì cũng thơm mùi nến đắt tiền.’ Cô kéo vài video trên trang cá nhân của Minh Thư cho Vy xem. Trên màn hình, một người phụ nữ ngoài ba mươi mặc sơ mi lụa màu trắng ngà đang cười trước kệ sách và hoa tươi, giọng mềm như nước ấm: ‘Phụ nữ trưởng thành không hơn nhau ở việc tiêu bao nhiêu, mà ở việc biết chọn điều gì xứng đáng.’ Nếu chỉ nghe câu ấy ở một ngày khác, Vy có thể đã thả tim.

Lục An không nhìn video quá lâu. Anh nhìn tờ giấy trắng trước mặt Vy. ‘Em cứ ghi xong timeline đã. Người muốn giúp thật sẽ chờ được đến sáng.’ Vy gật đầu. Câu đó kéo cô khỏi cảm giác phải lập tức ngoan ngoãn đáp lại một người nổi tiếng hơn, đẹp hơn, có vẻ hiểu đời hơn. Cô viết tiếp: 22:31, nhận tin nhắn từ Đỗ Minh Thư. Không rõ nguồn biết sự việc. Viết xong dòng ấy, cô mới cầm điện thoại lên, trả lời bằng một câu đủ lịch sự và đủ có hàng rào: ‘Em cảm ơn chị. Sáng mai em có thể gặp ở nơi công cộng. Em không ký hoặc xác nhận bất kỳ nội dung nào khi chưa đọc kỹ.’

Minh Thư trả lời sau chưa đầy một phút: ‘Tốt. 8:30, Kính Trắng, đường Hòa Bình. Chị chỉ muốn nói chuyện để em bớt thiệt.’ Cụm ‘bớt thiệt’ treo lơ lửng trong màn hình. Vy nhìn nó, bỗng nhớ tới tiền phòng đến hạn trưa mai, nhớ tới tin nhắn của chủ nhà vẫn chưa mở lại, nhớ tới cái cảm giác mỗi quyết định đạo đức đều đi kèm một hóa đơn nào đó. Cô không trả lời thêm. Đêm ấy, nhóm Ba Mươi Ngày vẫn rung lên từng đợt. Có người hỏi có nên xóa bài cũ không, có người đề nghị công khai luôn tên VayVui cho ‘ra ngô ra khoai’, có người lặng lẽ rời nhóm. Vy chỉ ghim thêm một câu: ‘Tạm thời không đăng thêm thông tin cá nhân hoặc suy đoán. Mọi người lưu chứng cứ riêng, đừng đưa nạn nhân lên làm bia.’ Ngắn ngủi, khô khan, nhưng đó là điều duy nhất cô có thể làm mà không biến nỗi sợ của người khác thành nhiên liệu cho mình.

Sáng hôm sau, Vy đến Kính Trắng sớm mười phút bằng đôi giày đã bong nhẹ ở mũi. Quán cà phê nằm ở tầng trệt một tòa nhà kính, cửa mở ra là mùi hạt rang và nước hoa trộn vào nhau, thứ mùi khiến người ta tự động đứng thẳng lưng hơn vì sợ bị nhìn ra mình không thuộc về nơi này. Bảng menu treo sau quầy có giá một ly latte gần bằng tiền ăn hai ngày của Vy. Cô đứng trước quầy hai giây, rồi nói với nhân viên: ‘Cho em một ly nước lọc được không ạ? Em chờ người.’ Cậu nhân viên nhìn cô hơi lạ nhưng vẫn gật đầu. Vy tự nhủ đây cũng là một phần của thử thách: không tiêu tiền không chỉ là nhịn mua, mà là chịu được vài ánh mắt tưởng mình kỳ.

Đỗ Minh Thư bước vào đúng 8:30. Ngoài đời, chị ta còn đẹp hơn trong video, không phải kiểu đẹp rực rỡ làm người khác chói mắt, mà là kiểu đẹp đã được sắp xếp để không có chi tiết nào lệch: tóc búi thấp, khuyên tai nhỏ, móng tay màu hồng nhạt, túi xách đặt xuống ghế cũng nhẹ như một dấu chấm. Minh Thư nhìn ly nước lọc trước mặt Vy, cười. ‘Em vẫn đang giữ thử thách à? Chị tưởng sau chuyện tối qua, em sẽ cho mình một ly cà phê.’

‘Em sợ mình cho một ly rồi lại cho thêm nhiều thứ khác,’ Vy đáp. Câu nói vừa ra, cô tự thấy nó gai hơn dự định, nên hạ giọng. ‘Em nghe chị nói.’

Minh Thư không tỏ ra phật ý. Chị gọi một bình trà nóng, hai tách nhỏ, rồi đẩy một tách về phía Vy như thể đó không phải lời mời mà là một cách làm mềm không khí. ‘Vy, chị nói thẳng nhé. Em đang có thiện chí, chị thấy được. Nhưng thiện chí không đủ để thắng một hệ thống có pháp chế, ngân sách truyền thông và kinh nghiệm xử lý khủng hoảng. Em đang cầm một cộng đồng cảm xúc cao, bằng chứng rời rạc, lại có quá khứ từng quảng cáo cho app vay. Nếu bên kia muốn biến em thành người kích động đám đông để tẩy lỗi cá nhân, họ làm được.’

Vy im lặng. Đó là điều đáng ghét nhất ở Minh Thư: chị ta không nói sai hoàn toàn. Mỗi câu đều chạm vào một điểm Vy đã tự sợ từ đêm qua. Minh Thư nghiêng người, giọng vẫn mềm. ‘Chị không bảo em bỏ Hà My. Nhưng em phải phân biệt cứu một người với kéo cả doanh nghiệp lên mạng xã hội. Hà My đủ tuổi ký hợp đồng. Nếu em nói sai một câu, người bị kéo vào không chỉ là em, mà là cô bé đó, trường của cô bé đó, gia đình cô bé đó.’

‘Em chưa đăng tên công ty,’ Vy nói. ‘Em cũng cấm đăng mặt và hợp đồng của Hà My.’

‘Nhưng cộng đồng của em đang tự nối điểm.’ Minh Thư đặt điện thoại lên bàn, mở vài bình luận đã chụp sẵn. Có người đoán tên VayVui. Có người chửi nhân viên tư vấn là lừa đảo. Có người đòi tìm địa chỉ điểm Lý Nam. ‘Em không viết, nhưng em tạo bối cảnh để người khác viết thay. Pháp chế sẽ đánh vào đó.’

Từ ‘pháp chế’ rơi ra quá tự nhiên. Vy nhìn chị ta. ‘Chị đã đọc thư cảnh cáo của em à?’

Minh Thư khựng chưa đến một nhịp. Nếu không phải vì Vy đã học cách nhìn những khoảng dừng nhỏ trên mạng xã hội, cô có thể bỏ qua. Chị ta cười lại rất nhanh. ‘Trong ngành này, mẫu thư như vậy không hiếm. Sáu giờ, yêu cầu gỡ, xin lỗi công khai, bảo lưu quyền khởi kiện. Gần như công thức.’

Vy đặt tách trà xuống, lòng bàn tay bỗng khô đi. Cô chưa từng nói với Minh Thư về hạn sáu giờ. Trên bài ghim cũng không có. Trong nhóm, cô càng không nhắc. Cô nghe giọng mình bình tĩnh hơn cảm giác trong ngực: ‘Vậy chị hẹn em để giúp em theo công thức nào?’

Minh Thư nhìn cô một lúc, rồi lấy từ túi ra một tờ giấy gấp đôi. Không phải hợp đồng dày cộp, chỉ một trang in đẹp, tiêu đề rất dịu: Đề xuất hỗ trợ truyền thông thiện chí. ‘Không có gì đáng sợ đâu. Em không cần ký ngay. Chị chỉ muốn em hiểu có đường lui. Em tạm khóa thảo luận về VayVui và các đơn vị liên quan trong ba mươi ngày, chuyển những trường hợp cần hỗ trợ vào một form riêng để đội của chị sàng lọc, sau đó em đăng một bài nói rõ nhóm không khuyến khích công kích doanh nghiệp. Đổi lại, chị kết nối luật sư tư vấn miễn phí cho Hà My, hỗ trợ em xử lý thư cảnh cáo, và nếu em cần, chị có thể giới thiệu một job content ngắn. Sạch. Không quảng cáo vay. Tiền đủ để em thở qua tháng này.’

Tiền đủ để em thở qua tháng này. Câu đó đánh trúng Vy mạnh hơn mọi lời đe dọa. Cô nghĩ đến chủ nhà, nghĩ đến tủ lạnh gần trống, nghĩ đến mẹ ở quê nếu biết con gái lại bị dọa kiện sẽ mất ngủ thế nào. Một phần trong cô mệt đến mức muốn cầm lấy tờ giấy, ký đại một chữ, đổi lấy vài ngày không bị dí sát tường. Nhưng ngay bên dưới tiêu đề mềm mại kia là những dòng chữ nhỏ: nội dung liên quan đến tổ chức tài chính, đối tác truyền thông và bên thứ ba cần được rà soát trước khi công bố; các câu chuyện cá nhân tiếp nhận trong thời gian hỗ trợ không được sử dụng làm chất liệu truyền thông nếu chưa có xác nhận của đơn vị điều phối.

Đơn vị điều phối. Không phải nạn nhân. Không phải người kể chuyện. Một cái tên mới để người khác cầm chìa khóa.

Vy ngẩng lên. ‘Nếu form đó do đội của chị sàng lọc, Hà My và những bạn khác có quyền biết dữ liệu của họ đi đâu không?’

‘Có chứ. Mình sẽ làm rất chuyên nghiệp.’

‘Mình là ai ạ?’

Nụ cười của Minh Thư mỏng đi một chút. ‘Vy, em đang ở thế yếu. Đừng biến mọi người muốn đưa tay ra thành đối thủ.’

‘Em không biến ai thành đối thủ.’ Vy đẩy tờ giấy lại, không nhanh, không kịch tính, chỉ đủ để nó nằm giữa hai người như một đường kẻ. ‘Nhưng em đã thấy Hà My bị yêu cầu ký biên bản hủy trong một tiệm photocopy. Nên bây giờ, cứ giấy gì bảo là thiện chí mà đi kèm điều kiện im lặng, em đều cần mang về đọc với người hiểu luật.’

Minh Thư thở ra, lần đầu tiên vẻ chị đẹp không che hết được sự sốt ruột. ‘Em nghĩ lòng tốt của em bảo vệ được các bạn đó à? Lúc mọi chuyện vỡ ra, người ta sẽ không nhớ em từng nghèo, từng bị bóc phốt, từng cố sửa sai. Họ chỉ nhớ em từng quảng cáo vay, rồi quay lại cắn ngành vay. Câu chuyện đó bán rất chạy.’

‘Em biết.’ Vy thấy cổ họng mình nghẹn, nhưng không cúi mắt. ‘Nên em càng không thể dùng câu chuyện của Hà My để mua một lối thoát cho mình.’

Không khí giữa hai người nguội hẳn. Minh Thư cất tờ giấy lại, động tác vẫn đẹp, nhưng tiếng giấy chạm vào túi nghe sắc hơn lúc lấy ra. Chị đứng dậy, để lại trên bàn một danh thiếp màu kem. ‘Khi em mệt đủ, gọi chị. Chị không ghét em, Vy. Chị chỉ tiếc những người trẻ hay nhầm khó khăn với chính nghĩa.’

Vy nhìn danh thiếp, không chạm vào. ‘Còn em tiếc là nhiều người lớn hay gọi điều kiện là giúp đỡ.’

Minh Thư không đáp. Chị rời quán, bóng áo trắng lẫn vào nền kính và nắng sớm, sạch đến mức gần như không để lại dấu vết. Vy ngồi thêm vài phút, chờ tim mình thôi đập vào xương sườn. Điện thoại rung lên. Là Minh Châu gửi một ảnh chụp màn hình cũ: Minh Thư đứng trên sân khấu cạnh Trịnh Khải, phía sau là backdrop chiến dịch ‘Sống Đẹp Không Áp Lực’ của VayVui. Dòng caption bên dưới ghi: Đỗ Minh Thư – cố vấn hình ảnh khách mời.

Ngay sau đó, một tin nhắn khác hiện lên từ số lạ mà Vy đã lưu tạm là Phan Nhật Minh: ‘Nếu Minh Thư đã tìm em, nghĩa là Trịnh Khải bắt đầu dọn sân rồi. Đừng gặp riêng lần hai. Và đừng gửi dữ liệu của Hà My cho bất kỳ form hỗ trợ nào.’