Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 72: Căn Hộ Bị Bao Vây

Chương 72: Căn Hộ Bị Bao Vây

Tôi rời tay khỏi bàn phím thì điện thoại của Tô Mạn rung lên. Không phải số lạ, cũng không phải tài khoản truyền thông nào đang giả vờ lịch sự xin “một lời phản hồi độc quyền”, mà là số của ban quản lý tòa nhà nơi tôi ở. Tô Mạn nhìn tôi một giây rồi bật loa ngoài. Giọng nữ ở đầu dây kia cố giữ vẻ chuyên nghiệp, nhưng từng chữ vẫn run: “Cô Lạc, dưới sảnh có rất nhiều phóng viên. Họ nói muốn xác nhận cô có ở nhà không. Một số người đã lên tầng bằng thang máy khách, bảo là người giao hàng. Bảo vệ đang giữ lại, nhưng cửa căn hộ của cô… bị dán giấy.”

Tôi không hỏi giấy gì. Có những câu trả lời, chỉ cần nghe nửa chữ đã biết hình dạng của nó. Đời trước, khi cả mạng gọi tên tôi như một thứ rác rưởi dễ ném đi, cửa căn hộ thuê của tôi cũng từng bị viết bậy. Khi đó tôi đã đứng sau cánh cửa rất lâu, tay đặt lên khóa, không dám mở, không dám gọi ai, cũng không dám thừa nhận mình sợ. Im lặng đời trước là cái lồng. Im lặng đời này là chiến thuật. Nhưng âm thanh của đám đông ngoài cửa vẫn có thể xuyên qua da thịt.

“Không để bất kỳ ai lên tầng nữa.” Tô Mạn nói rất nhanh. “Yêu cầu bảo vệ lập biên bản, giữ camera thang máy, hành lang và sảnh từ một giờ trước đến hiện tại. Nếu có người giả danh giao hàng, giữ lại thông tin đơn, không tự ý xung đột. Tôi sẽ gửi văn bản ngay.” Cô ấy ngẩng mắt nhìn tôi. “Em không cần về đó.” Tôi nhìn đồng hồ đếm ngược trên laptop. 62:54:37. “Em phải về.” Tôi nói. “Không phải để gặp họ. Để xác nhận hiện trường, lấy đồ cần thiết và khóa đường họ bịa chuyện.”

Hạ Trầm Chu đứng bên cửa kính từ nãy đến giờ không nói. Đến lúc ấy, anh mới bước tới. “Tôi đi cùng.” Ba chữ rất ngắn, không hỏi ý, nhưng cũng không có vẻ muốn thay tôi quyết định. Tôi lắc đầu. “Anh không được xuất hiện trước camera ở sảnh.” Dư luận đang chờ anh bước vào khung hình để viết tiếp câu chuyện giao dịch bẩn. Một nhà đầu tư đi cùng một nữ diễn viên đang bị bao vây lúc nửa đêm không phải sự bảo vệ trong mắt họ, mà là chứng cứ họ muốn. Hạ Trầm Chu nhìn tôi rất lâu, cuối cùng chỉ nói: “Vậy tôi đi sau. Không vào ống kính của họ.”

Tô Mạn sắp xếp xe của văn phòng luật, không dùng xe Kính Hải, không dùng tài xế quen của tôi. Trợ lý pháp lý mang theo máy quay nhỏ, giấy ủy quyền tạm thời và hai bộ khẩu trang. Trước khi xuống hầm gửi xe, Tô Mạn đặt một bản thông báo mới vào tay tôi: văn bản yêu cầu ban quản lý phối hợp bảo toàn chứng cứ và báo cảnh sát nếu có hành vi xâm nhập trái phép. “Từ giờ, mỗi hành động của họ đều phải biến thành hồ sơ.” Cô ấy nói. Tôi gấp tờ giấy lại, cất vào túi áo. Không phải ánh sáng nào cũng cứu người. Có ánh sáng chỉ để quay lại cảnh bạn ngã.

Xe vừa cách khu căn hộ hai ngã tư, điện thoại của tôi đã hiện lên các đoạn livestream được người qua đường cắt lại. Ống kính rung giữa mưa bụi, lia qua cổng tòa nhà, qua những chiếc ô đen, qua mấy blogger đang đứng dưới mái hiên nói bằng giọng thương hại giả tạo: “Chúng tôi chỉ muốn hỏi cô Lạc một câu, nếu không làm gì sai, vì sao lại không dám gặp báo?” Một người khác cười: “Cha ruột còn lên tiếng rồi, cô ấy im lặng là có lý do.” Tôi tắt âm thanh. Từ đời trước đến đời này, họ luôn gọi sự truy đuổi là quyền được biết. Nhưng quyền được biết sự thật không bao giờ bao gồm quyền đập cửa nhà một người vào ban đêm.

Ban quản lý mở lối hầm cho xe văn phòng luật đi vào. Chúng tôi không qua sảnh chính, nhưng tiếng ồn vẫn len xuống tầng hầm qua khe thông gió, mơ hồ như tiếng biển bị nhốt trong bê tông. Một nhân viên bảo vệ trẻ đứng chờ cạnh thang hàng, mặt căng thẳng. Anh ta đưa cho Tô Mạn ảnh in từ camera: có ba người đội mũ lưỡi trai đi theo một cư dân vào thang máy, một người cầm túi giao hàng, một người ôm cuộn giấy trắng. Họ bị chặn ở tầng của tôi sau khi bảo vệ nhận ra đơn giao không có mã căn hộ. “Nhưng trước đó có người khác đã lên được.” Bảo vệ nói nhỏ. “Chúng tôi phát hiện muộn.”

Tôi đi lên bằng thang hàng. Mỗi tầng thang máy dừng nhẹ một lần, tim tôi lại giống bị ai dùng móng tay gõ vào. Khi cửa mở ở tầng của tôi, hành lang quen thuộc hiện ra dưới ánh đèn vàng nhạt. Căn hộ của tôi ở cuối hành lang. Trên cánh cửa màu xám, những tờ giấy A4 trắng bị dán chồng lên nhau bằng băng keo trong, mép giấy nhăn vì hơi ẩm. Chữ in đậm, sắc cạnh: “Đừng trốn sau luật sư.” “Ra xin lỗi cha cô.” “Người làm bẩn ánh đèn không xứng đứng trên sân khấu.” Một tờ khác chỉ có bốn chữ lớn: “Mở cửa đi.”

Không có máu, không có sơn, không có cảnh tượng ghê rợn như trí nhớ đời trước từng ném vào tôi. Nhưng chính sự sạch sẽ của những tờ giấy ấy lại khiến người ta lạnh sống lưng. Chúng được in bằng cùng một phông chữ, cắt mép đều, dán ở vị trí vừa đủ để camera hành lang quay được. Đây không phải cơn phẫn nộ tự phát của vài người qua đường. Đây là đạo cụ. Đám đông dưới sảnh là khán giả, cánh cửa của tôi là phông nền, còn tôi là nhân vật họ muốn ép phải bước ra khỏi kịch bản.

Tô Mạn ra hiệu cho trợ lý quay lại toàn bộ hiện trường trước khi chạm vào bất cứ thứ gì. Tôi đứng bên cạnh, ngón tay lạnh đến mức gần như mất cảm giác, nhưng giọng vẫn bình tĩnh khi đọc từng dòng cho máy ghi âm: thời gian, vị trí, số lượng giấy, nội dung, tình trạng khóa cửa. Khóa điện tử không có dấu hiệu bị phá, nhưng tay nắm cửa có vệt keo mới. Trước thảm có một túi giấy màu đen, bên ngoài dán nhãn giao hoa, không ghi người gửi. Tô Mạn lập tức ngăn tôi cúi xuống. “Không mở. Chờ cảnh sát khu vực lập biên bản.”

Cửa căn hộ đối diện hé ra một khe nhỏ. Người phụ nữ sống cùng tầng với tôi nhìn ra, ôm con mèo trong tay, vẻ mặt vừa sợ vừa khó xử. “Cô Lạc, tôi không biết chuyện của cô là thật hay giả. Nhưng họ bấm chuông từng nhà, hỏi có thấy đàn ông nào thường đến nhà cô không. Có người còn bảo nếu chúng tôi không nói, sau này bị liên lụy thì tự chịu.” Chị ấy nuốt xuống. “Tôi chỉ muốn yên ổn. Cô có thể… xử lý nhanh được không?”

Tôi nhìn chị ấy, bỗng hiểu rất rõ vì sao truyền thông bẩn đáng sợ. Nó không chỉ khiến người ta ghét bạn. Nó khiến những người không ghét bạn cũng bắt đầu mong bạn biến mất, chỉ để cuộc sống của họ được yên. “Tôi xin lỗi vì đã ảnh hưởng đến mọi người.” Tôi nói. “Nhưng tôi sẽ không ra gặp họ để đổi lấy yên tĩnh tạm thời. Nếu họ còn bấm chuông hoặc đe dọa, chị gửi cho ban quản lý hoặc luật sư của tôi. Đó là hành vi quấy rối, không phải phỏng vấn.” Chị hàng xóm nhìn tôi vài giây, rồi gật đầu rất nhẹ, đóng cửa lại.

Điện thoại của Tô Mạn lại sáng. Hắc Kính vừa đăng bài mới: Cửa nhà Lạc Tinh Miên bị dán giấy, cư dân cùng tầng bất mãn vì bị liên lụy. Ảnh minh họa là góc hành lang nhìn từ rất gần, chụp trước khi chúng tôi tới. Tô Mạn phóng to ảnh, chỉ vào mép dưới bên phải. Có phản chiếu mờ của một đôi giày trong lớp keo bóng trên giấy. Bảo vệ trẻ lập tức tái mặt. “Đây là chụp từ trước khi chúng tôi chặn người lên tầng.” Tô Mạn nói. “Nghĩa là người đăng bài hoặc người cung cấp ảnh đã vào khu vực cư trú trước khi có bất kỳ lý do chính đáng nào. Manh mối tốt. Không đủ để kết thúc, nhưng đủ để kéo camera sâu hơn.”

Tôi mở khóa vào nhà dưới sự chứng kiến của bảo vệ và trợ lý pháp lý. Căn hộ không bị lục lọi. Đèn phòng khách bật lên, chiếu lên sofa, kịch bản đặt dở trên bàn, cốc nước đã cạn một nửa từ lần tôi rời đi trước đó. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn, chính vì nguyên vẹn nên càng giống một thế giới đã bị người khác đứng ngoài kính nhìn vào. Tôi lấy từ ngăn kéo phòng ngủ một điện thoại dự phòng, hai ổ lưu trữ rỗng và cuốn sổ mẹ để lại. Khi ngón tay chạm vào bìa sổ, tôi dừng lại rất lâu. Mẹ đã từng bị một thỏa thuận im lặng chôn xuống. Tôi sẽ không để sự im lặng của mình bị họ viết thành nhận tội.

Dưới sảnh, tiếng ồn đột ngột dâng lên. Một bảo vệ nhận bộ đàm, sắc mặt đổi hẳn. “Có người phát hiện cô Lạc đã lên nhà. Phóng viên đang dồn vào cửa hầm.” Tô Mạn lập tức yêu cầu chúng tôi không rời căn hộ theo lối cũ. Nhưng ngay sau đó, điện thoại tôi hiện một tin nhắn từ số lạ, không có lời chào: Cô không gặp báo, chúng tôi sẽ chờ đến khi hàng xóm của cô chịu không nổi. Tôi nhìn dòng chữ ấy, không thấy phẫn nộ ngay, chỉ thấy một sự rõ ràng lạnh ngắt. Họ không cần tôi trả lời. Họ cần ép mọi người quanh tôi thay họ đập cửa.

Tô Mạn đang gọi cảnh sát khu vực lần nữa thì màn hình điện thoại của tôi sáng lên bằng một cuộc gọi của Hạ Trầm Chu. Tôi nghe máy. Phía anh có tiếng mưa, tiếng người xô đẩy và tiếng shutter dày như kim rơi trên mặt kính. “Đừng xuống.” Anh nói. Giọng anh thấp, bị tiếng ồn cắt vụn nhưng vẫn rất rõ. Tôi đứng bên cửa sổ phòng khách, kéo rèm hé ra một đường nhỏ. Dưới cổng hầm, giữa những chiếc ô đen và ánh đèn livestream trắng bệch, Hạ Trầm Chu bước ra khỏi xe. Anh không nhìn lên căn hộ tôi, cũng không đi về phía thang máy. Anh đứng trước hàng camera đang chĩa tới, một mình chặn ngay lối vào tòa nhà. Ống kính cuối cùng cũng tìm được người chúng muốn. Còn đồng hồ đếm ngược trên tay tôi vẫn lạnh lùng chạy tiếp: 62:11:09.