Chương 20 - Chương 20: Lục An Nổi Giận
Trong tiệm sửa, tiếng quạt cũ vẫn quay lạch cạch trên cao, đều đặn đến mức gần như vô tình. Vy nhìn bình luận của HaMy_19 thêm lần nữa, từng chữ nhỏ như mũi kim cắm vào đầu ngón tay cô. ‘Chị Vy, em từng tải VayVui sau khi xem clip của chị năm ngoái. Em không muốn chửi chị. Em chỉ muốn hỏi, một triệu hai của chị bằng bao nhiêu ngày em nghe điện thoại đòi nợ?’ Không có câu chửi nào trong đó, vậy mà nó làm cô đau hơn tất cả những câu chửi vừa lướt qua. Vì người viết không đòi cô biến mất, không bảo cô giả tạo, không gọi cô bằng những từ bẩn thỉu. Người đó chỉ đặt một câu hỏi mà cô không có quyền trả lời cho nhẹ.
Lục An đứng phía sau bàn sửa đồ, tay vẫn đặt trên tua vít nhưng không xoay nữa. Gương mặt anh thay đổi rất ít, chỉ có quai hàm siết lại và ánh mắt trầm xuống, như một cánh cửa vừa đóng sập ở nơi nào đó trong lòng anh. Vy ngẩng lên, định hỏi anh nên phản hồi thế nào, nhưng câu hỏi mắc lại ngay cổ họng. Lần đầu tiên từ lúc quen nhau, cô có cảm giác nếu mình nói sai thêm một chữ, nó sẽ không chỉ là lỗi truyền thông. Nó sẽ là một nhát cắt thật.
‘Em có biết em ấy không?’ Lục An hỏi.
Vy lắc đầu. ‘Không. Em chỉ nhớ ở quán bà Sáu từng có một bạn sinh viên… nhưng em không biết có phải bạn ấy không.’ Cô nuốt khan. ‘Em không biết clip của em đã khiến ai tải app. Em thật sự không biết.’
‘Không biết không làm hậu quả biến mất.’ Giọng anh vẫn thấp, nhưng lớp bình tĩnh bên ngoài đã mỏng đến đáng sợ. ‘Khi em cầm brief đó, em có hỏi sản phẩm này thu phí thế nào không? Có hỏi nếu trả trễ thì sao không? Có tự tải app, đọc hợp đồng, xem người dùng bị gọi điện thế nào không?’
Mỗi câu hỏi rơi xuống bàn như một con ốc nhỏ bị đánh rơi, khô và lạnh. Vy muốn nói năm ngoái cô chỉ là một blogger nhỏ, muốn nói agency gửi kịch bản sẵn, muốn nói ai trong nghề cũng nhận job như vậy. Nhưng tất cả những câu ấy vừa hiện lên đã tự xấu hổ mà tắt đi. Cô đã dùng chúng quá lâu trong đầu mình, đánh bóng thành lý do để không phải nhìn thẳng vào phần tiền đã vào tài khoản.
‘Không,’ cô nói. ‘Em không hỏi. Em chỉ hỏi deadline, key message và tiền khi nào chuyển.’
Lục An bật cười một tiếng rất ngắn, không có chút vui nào trong đó. ‘Rất chuyên nghiệp.’
Vy cúi đầu. Nếu là bình thường, cô có thể cà khịa lại rằng nghề content cũng phải sống. Nhưng lúc này, câu đó nghe giống người làm rơi dao rồi phàn nàn tay mình đau. Điện thoại trên bàn lại rung. Bình luận mới, lượt chia sẻ mới, một tin nhắn của bà Sáu hỏi cô còn ở tiệm không, tối có về ăn không. Thành phố vẫn tiếp tục ném việc vào người cô như không hề biết có một cô gái đang bị lột từng lớp tự bào chữa ngay giữa tiệm sửa đồ cũ.
‘Anh biết em đã xin lỗi,’ Lục An nói. ‘Anh cũng biết em không cố tình hại ai. Nhưng cái nguy hiểm của mấy quảng cáo đó là nó không cần em cố tình. Nó chỉ cần em đẹp, em nói trơn tru, em làm cho một cái bẫy trông giống cái phao.’
Câu ‘cái bẫy trông giống cái phao’ làm Vy thấy bụng mình thắt lại. Trong clip cũ, cô đã ngồi bên cửa sổ một quán cà phê, cầm ly latte còn nguyên bọt sữa, nói về một khoản vay nhỏ như nói về chiếc váy giảm giá cuối mùa. Khi đó cô đã nghĩ mình chỉ bán một thông điệp nhẹ nhàng. Bây giờ, trước bình luận của HaMy_19, thông điệp ấy có mặt, có tuổi, có cốc mì trên ảnh đại diện và có những cuộc gọi đòi nợ kéo dài nhiều ngày.
‘Em nên trả lời bạn ấy thế nào?’ Vy hỏi, giọng khàn đi. ‘Em không muốn im.’
‘Đừng trả lời như đang xử lý khủng hoảng.’ Lục An nhìn thẳng vào cô. ‘Đừng viết kiểu cảm ơn em đã góp ý, chị sẽ tiếp thu. Người ta không phải feedback của khách hàng. Đừng hứa trả nợ thay nếu em không làm được. Đừng xin gặp nếu trong đầu còn nghĩ đến chuyện quay lại thành nội dung.’
‘Em không quay.’
‘Em nói câu đó quá dễ.’
Vy ngẩng phắt lên. Câu ấy đau vì đúng, nhưng cũng đau vì anh nói nó như không còn tin bất kỳ lời nào của cô. ‘Vậy anh muốn em làm gì? Em đã đăng xin lỗi. Em đã không khóa bình luận. Em đang cố đọc để biết mình sai ở đâu.’
‘Tôi muốn em hiểu đọc bình luận không phải là chịu trách nhiệm.’ Lục An đặt tua vít xuống hẳn. Âm thanh kim loại chạm mặt bàn khiến Vy giật mình. ‘Chịu trách nhiệm là sau khi tắt màn hình, em vẫn phải làm một việc không ai vỗ tay cho. Là gặp người bị ảnh hưởng nếu họ đồng ý, nghe họ nói hết, và chấp nhận rằng họ có quyền không tha thứ. Là kiếm tiền thật để xử lý nợ thật, không biến nỗi đau của người khác thành bằng chứng em đã trưởng thành.’
Không khí trong tiệm đặc lại. Ngoài cửa, một cô chú trung niên dừng xe định hỏi sửa nồi cơm, nhìn qua kính thấy hai người đứng im như trong một phiên tòa nhỏ rồi lại chạy đi. Vy chợt nghĩ nếu đời cô có camera quay toàn cảnh, chắc đoạn này sẽ bị cư dân mạng đặt nhạc căng thẳng và thêm chữ ‘chị đẹp bị nghiệp quật’. Ý nghĩ ấy lướt qua rất nhanh, nhạt nhẽo đến mức cô không cười nổi.
‘Anh giận em vì Hà My?’ cô hỏi.
Lục An im lặng lâu hơn mọi lần. Khi anh nói, giọng anh nhỏ đi, nhưng vì nhỏ nên càng sắc. ‘Không chỉ vì Hà My.’ Anh nhìn xuống chiếc máy sấy đang tháo dở, như nếu nhìn thẳng vào cô thêm một giây nữa, anh sẽ nói quá nhiều. ‘Tôi từng nghe một người rất thân nói đúng câu đó: một khoản vay nhỏ cho nhẹ đầu. Nhẹ được ba ngày. Sau đó là đổi số, bỏ học kỳ, sợ tiếng chuông điện thoại đến mức nghe quạt kêu cũng giật mình.’
Vy đứng chết lặng. Em gái anh. Hai chữ ấy không được nói ra, nhưng chúng có hình dạng rõ ràng trong khoảng im lặng sau câu nói. Cô nhớ những lần Lục An ghét app vay theo cách vượt quá một người ghét sản phẩm xấu. Nhớ ánh mắt anh khi thấy tờ rơi VayVui ở cầu thang khu trọ. Nhớ việc anh luôn bắt cô tách phần mình bị hại khỏi phần mình từng sai, như người đã từng nhìn thấy một ai đó chìm xuống vì người trên bờ cứ tranh luận xem nước sâu đến đâu.
‘Em xin lỗi,’ Vy nói. Lần này câu xin lỗi không hướng về đám đông, không có camera, không có ánh sáng, không có chỗ để chỉnh sửa. ‘Em biết câu đó không đủ. Nhưng em thật sự xin lỗi.’
Lục An nhắm mắt một thoáng. Khi mở ra, cơn giận trong mắt anh không biến mất, chỉ được khóa lại bằng một thứ kỷ luật mệt mỏi. ‘Đừng xin lỗi tôi trước khi em biết mình đang xin lỗi ai.’
Vy cầm điện thoại lên. Ngón tay cô run, nhưng cô vẫn mở phần trả lời bình luận. Cô gõ rồi xóa ba lần. Những câu lịch sự quá nghe giả. Những câu đau đớn quá lại giống kéo chăn lên mình. Cuối cùng, cô viết: ‘Hà My, chị xin lỗi vì nội dung của chị đã góp phần khiến em tin VayVui là lựa chọn nhẹ nhàng. Chị không xin em tha thứ ở đây. Nếu em đồng ý, chị muốn được nghe em nói, không quay, không đăng, không dùng làm nội dung. Nếu em không muốn, chị vẫn sẽ giữ câu hỏi này để nhắc mình phải làm việc tiếp theo cho đúng.’
Cô đọc lại, quay màn hình sang cho Lục An. Anh nhìn rất lâu, rồi nói: ‘Được. Nhưng đừng nghĩ một bình luận đúng sẽ sửa một quảng cáo sai.’
‘Em không nghĩ vậy.’
‘Tốt. Vì từ bây giờ, tôi không giúp em dựng lời xin lỗi nữa.’
Vy tưởng mình nghe nhầm. ‘Anh nói sao?’
Lục An kéo chiếc hộp linh kiện về phía mình, bắt đầu xếp lại những con ốc theo kích cỡ. Động tác ấy bình tĩnh đến tàn nhẫn, như anh đang đặt từng ranh giới về đúng chỗ. ‘Tiệm của tôi không phải hậu trường để em sửa hình ảnh. Laptop của tôi không phải phòng xử lý khủng hoảng. Tôi đã giúp em vì tôi muốn em đừng đổ lỗi lung tung và đừng làm sai thêm. Nhưng nếu tôi cứ đứng cạnh em mỗi lần dư luận đánh tới, em sẽ quen với việc có người giữ tay mình khỏi bấm nhầm.’
‘Em không muốn lợi dụng anh.’
‘Tôi biết.’ Anh ngẩng lên. ‘Nhưng không muốn không có nghĩa là không đang làm.’
Câu đó đóng vào ngực Vy một nhát sạch. Cô không cãi được. Từ lúc khủng hoảng nổ ra, cô đã chạy đến tiệm anh mỗi khi cần một người nói cho mình biết thế nào là đúng. Cô gọi đó là học cách chịu trách nhiệm. Nhưng có thể ở một góc nào đó, cô cũng đang mượn sự nghiêm khắc của anh như một loại chứng nhận: nếu Lục An còn đứng cạnh, chắc cô chưa tệ đến mức không cứu nổi.
Điện thoại báo 17:12. Còn chưa đầy một tiếng nữa là mốc chủ nhà hẹn. Khoản nợ VayVui vẫn nằm đó, tiền phòng vẫn nằm đó, và bây giờ cả Lục An cũng lùi khỏi chỗ cô có thể dựa vào. Vy thấy mình buồn đến mức muốn ngồi xuống, nhưng cô đã ngồi đủ lâu trong cuộc đời mình rồi. Cô bỏ điện thoại vào túi vải, kéo dây túi lên vai.
‘Em sẽ đi,’ cô nói. ‘Cảm ơn anh vì đã nói thẳng.’
Lục An không đáp ngay. Anh nhìn cô như muốn nói thêm một câu mềm hơn, nhưng cuối cùng chỉ lấy chiếc máy sấy đã tháo vỏ đặt sang bên cạnh. ‘Nếu Hà My trả lời, đừng hẹn ở chỗ vắng. Đừng đi một mình nếu em thấy nguy hiểm. Và đừng mang camera.’
Một phần rất nhỏ trong Vy đau vì ngay cả lúc cắt hợp tác, anh vẫn không bỏ hẳn sự tử tế. Phần lớn hơn đau vì cô hiểu mình không được phép lấy sự tử tế đó làm phao nữa. Cô gật đầu, bước ra cửa. Chuông tiệm kêu một tiếng mỏng. Nắng cuối chiều hắt xuống vỉa hè, nóng và trắng, như thành phố chưa hề có ý định dịu lại cho ai đang biết lỗi.
Khi Vy vừa đặt chân xuống bậc tam cấp, Lục An gọi tên cô. Cô quay lại. Anh đứng sau lớp kính cũ, bóng anh lẫn với những món đồ hỏng chờ sửa trên kệ. ‘Từ mai, đừng đến tiệm tôi để quay, để hỏi cách nói, hay để mượn niềm tin của tôi nữa,’ anh nói. ‘Nếu em còn muốn đi tiếp, em phải tự đi một đoạn.’
Vy đứng yên vài giây, rồi gật đầu lần nữa. Lần này, cô không nói mình hiểu. Cô chỉ đi về phía con hẻm dẫn ra chợ cũ, trong túi là chiếc điện thoại vẫn nóng vì bình luận, trước mặt là mốc sáu giờ chưa biết xoay đâu ra tiền, sau lưng là cánh cửa tiệm sửa khép lại bằng một tiếng rất khẽ.
