Bỏ qua nội dung

Ba Muoi Ngay Khong Tieu Tien

Chương 19 - Chương 19: Một Lời Xin Lỗi Không Đủ

Vy đứng ngoài cửa tiệm sửa thêm ba giây, đủ lâu để thấy video cũ của mình phát hết trên màn hình điện thoại của Lục An và tự động lặp lại từ đầu. Trong clip, cô của năm ngoái cười rất đúng góc, giọng nhẹ như kem đánh bông: ‘Một khoản vay nhỏ có thể giúp bạn nhẹ đầu hơn rất nhiều.’ Còn cô của hiện tại thì đứng dưới nắng, cổ áo ướt mồ hôi, túi vải gần như rỗng, trong người chỉ có nửa bát canh bà Sáu ép ăn và một khoản nợ đang phình ra từng ngày. Nếu đời có bộ phận hậu kỳ, chắc họ sẽ cắt cảnh này vì quá thiếu tinh tế.

Lục An ngẩng lên khi chuông cửa kêu. Anh không tắt video ngay. Anh để nó chạy thêm hai giây, rồi mới khóa màn hình, đặt điện thoại xuống mặt bàn sửa đồ. Trên bàn là một chiếc máy sấy nhỏ đã tháo vỏ, mấy con ốc nằm gọn trong nắp hộp thiếc, một cuộn băng keo giấy và chiếc laptop cũ mở sẵn. Tiệm vẫn có mùi kim loại, vải cũ và cà phê nguội. Mọi thứ bình thường đến mức sự xấu hổ của Vy càng có vẻ thừa thãi.

‘Em mang điện thoại tới rồi,’ cô nói.

‘Đưa tôi xem file gốc em còn giữ được gì.’ Giọng anh bình tĩnh, nhưng không mềm. ‘Và trước khi xem, tôi nói rõ: việc clip bị tung từ đâu là một chuyện. Việc em từng nhận quảng cáo đó là chuyện khác.’

Vy gật đầu. ‘Em biết.’

Hai chữ ấy nhỏ hơn cô tưởng. Lục An nhìn cô một lát, như muốn kiểm tra xem cô có đang chuẩn bị thêm một cái ‘nhưng’ phía sau không. Khi không có gì xuất hiện, anh kéo ghế cho cô ngồi, không nói câu an ủi nào. Có lẽ đó là cách tử tế duy nhất phù hợp lúc này: không đá thêm, cũng không phủ vải lên vết bẩn rồi gọi là sạch.

Vy mở thư mục ảnh, email cũ, bản chụp khung hình có mã VV_KOL_Q3_MHV_FINAL_02. Lục An không chạm vào máy cô nếu chưa hỏi. Anh chỉ cúi xuống nhìn, thỉnh thoảng yêu cầu cô phóng to, chụp lại màn hình đầy đủ ngày giờ, lưu link bài đăng bằng trình duyệt thay vì chỉ lưu trong app. Anh còn bảo cô bật ghi màn hình khi truy cập lại bài gốc, phòng trường hợp tài khoản kia xóa dấu vết. Những thao tác ấy lạnh, chính xác, không có chút màu hồng nào. Vy bỗng hiểu vì sao đồ trong tiệm của anh sống lâu: anh sửa bằng kiên nhẫn, không bằng lời động viên.

‘Bản đang lan không giống bản người xem quay lại,’ anh nói sau gần mười phút. ‘Âm thanh sạch, không có watermark nền tảng, có mã xuất file. Dấu này đủ để đặt nghi vấn nó đến từ kho chiến dịch hoặc người từng giữ file chiến dịch.’

‘Em có nên nói vậy trong video xin lỗi không?’

‘Có, nhưng nói sau phần nhận lỗi. Và dùng chữ nghi vấn.’ Lục An xoay laptop về phía cô. Trên màn hình là một file note trống. ‘Nếu em mở đầu bằng chuyện mình bị hại, người ta sẽ nghe như em đang xin giảm án. Nếu em mở đầu bằng việc mình sai, ít nhất em không tự biến bằng chứng thành áo giáp.’

Vy nhìn con trỏ nhấp nháy. Một lời xin lỗi, hóa ra cũng có thứ tự. Cô từng viết caption bán cả trăm thứ không ai thật sự cần, vậy mà đến lúc phải viết câu ‘tôi đã sai’, đầu ngón tay lại cứng như mượn của người khác. Cô gõ từng dòng: clip là thật; tôi từng nhận quảng cáo VayVui; thù lao là một triệu hai; tôi đã ẩn video thay vì công khai nhận sai; tôi không nên khuyến khích bất kỳ ai vay chỉ để thấy nhẹ đầu hơn; hiện tại chính tôi cũng đang mắc kẹt trong khoản nợ của app này; tôi xin lỗi những người từng tin tôi.

Đến dòng cuối, cô dừng lại. Lục An không giục. Ngoài cửa kính, một người giao hàng ghé hỏi sửa khóa kéo balo, thấy không khí bên trong căng quá thì tự nhiên nói ‘lát em quay lại’ rồi lùi ra như vừa bước nhầm phòng họp gia đình. Vy suýt bật cười, nhưng cổ họng đau. Cười lúc này giống trốn hơn là hài.

‘Còn đoạn nguồn clip?’ cô hỏi.

‘Viết: bản đang lan có dấu hiệu là file xuất nội bộ, tôi đang lưu bằng chứng và sẽ công khai những gì có thể sau khi che thông tin cá nhân. Đừng nêu tên người nếu chưa đủ chứng cứ.’

‘Anh tin là do VayVui làm không?’

Lục An im vài giây. ‘Tôi tin có người muốn em đau đúng chỗ. Còn ai làm, phải để chứng cứ nói.’

Câu trả lời ấy không ôm cô, nhưng giữ cô khỏi ngã vào cái hố đoán mò. Vy đọc lại dàn ý ba lần, sửa bớt những câu nghe như thanh minh. Cô xóa câu ‘khi đó tôi còn trẻ và thiếu hiểu biết’, vì hai mươi bốn tuổi không phải trẻ đến mức không biết tiền quảng cáo là tiền thật. Cô xóa câu ‘tôi cũng là nạn nhân’, vì điều đó đúng nhưng đứng sai vị trí. Cô để lại câu khó nhất: ‘Tôi không xin mọi người tha thứ ngay. Tôi chỉ xin được nói lại cho đúng và chịu trách nhiệm bằng việc làm tiếp theo.’

Lục An nhìn câu đó lâu hơn những câu khác. ‘Được.’

Chỉ một chữ thôi, Vy vẫn thấy sống lưng mình thả lỏng một chút. Cô dựng điện thoại trên chồng hộp linh kiện, chọn góc tường xám nhất trong tiệm. Không filter, không nhạc nền, không ánh sáng dịu. Mặt cô trong camera trông mệt và thật đến mức gần như xa lạ. Cô bấm quay.

‘Xin chào, mình là Mai Hạ Vy. Clip quảng cáo VayVui đang được chia sẻ là thật. Năm ngoái, mình đã nhận một triệu hai trăm nghìn đồng để quay nội dung đó. Mình đã nói những câu khuyến khích vay tiêu dùng theo một cách nhẹ nhàng và thiếu trách nhiệm. Sau này khi nhận ra vấn đề, mình đã ẩn clip thay vì công khai nhận sai. Đó là lỗi của mình.’

Câu chữ đi ra không trơn tru. Có chỗ cô vấp, có chỗ phải nuốt nước bọt. Nhưng cô không cắt. Cô nói về khoản nợ hiện tại của mình với VayVui, nói rằng cô không thể lấy chuyện bản thân đang mắc kẹt để xóa việc từng góp phần làm hình ảnh app ấy trở nên vô hại. Cô nói về mã file nội bộ, nói mình sẽ lưu bằng chứng và không cáo buộc khi chưa có đủ căn cứ. Cô xin lỗi người từng xem nội dung của cô và tin rằng vay một khoản nhỏ là cách dễ dàng để thấy mình ổn hơn. Khi kết thúc, cô không khóc. Điều đó làm cô ngạc nhiên. Có lẽ nước mắt cũng biết lúc nào xuất hiện sẽ giống đạo cụ.

Video dài ba phút bốn mươi giây. Vy xem lại một lần, mặt nóng bừng ở từng câu. Không có câu nào làm cô đẹp hơn. Cũng không có câu nào làm cô sạch ngay. Lục An chỉ nói: ‘Nếu đăng, khóa bình luận là em mất thêm điểm tin. Nhưng để mở thì phải chịu được.’

‘Em để mở.’

‘Vậy đừng ngồi đọc một mình.’

Vy nhìn anh. Anh đã quay lại với chiếc máy sấy, như thể câu vừa rồi không phải một kiểu đứng cạnh rất vụng. Cô bấm đăng trước khi mình kịp tìm lý do hoãn. Mạng xã hội nhận video của cô nhanh như nhận một miếng thịt thả vào nước sôi. Trong năm phút đầu, bình luận chạy dày đặc: ‘Xin lỗi vì bị bắt thôi chứ gì.’ ‘Một triệu hai mua được đạo đức hả chị?’ ‘Đang nợ app rồi quay ra cắn app, đỉnh cao content.’ ‘Ít nhất chị ấy nói số tiền, còn hơn mấy KOL im luôn.’ ‘Đừng tẩy trắng bằng giọng run.’ ‘Trả lại tiền đi rồi nói chuyện.’

Vy đọc đến đâu, bụng co lại đến đó. Có câu chửi bậy, có câu phân tích tử tế đến đau, có câu chỉ đơn giản là thất vọng. Sự thất vọng ấy mới là thứ khó nuốt nhất. Người ghét cô từ đầu thì cô còn có thể để họ ở bên kia màn hình. Nhưng những người từng bảo ‘chị làm em có động lực sống tiết kiệm’ giờ viết ’em không biết tin gì nữa’ làm cô muốn tắt điện thoại và chui xuống gầm bàn sửa đồ như một món đồ lỗi chưa có phiếu bảo hành.

Mẹ Hồng Liên nhắn tới: ‘Mẹ xem rồi. Mẹ không biết nói vậy đã đủ chưa. Nhưng lần này con nhìn thẳng camera.’ Vy đọc tin nhắn, mắt cay lên. Bà Sáu gửi một tin ngắn hơn: ‘Tối về ăn. Đừng đọc comment khi đói.’ Hai người phụ nữ ấy không xóa được câu chửi nào, nhưng kéo cô về lại mặt đất, nơi vẫn có bữa tối, tiền phòng sáu giờ và bát canh không hỏi đạo đức trước khi nóng.

Đúng lúc đó, một page lớn cắt đoạn đầu video của cô, thêm dòng chữ đỏ: ‘Blogger không tiêu tiền thừa nhận từng nhận tiền app vay.’ Lượt chia sẻ tăng vọt. Bên dưới bài đăng mới, đám đông lại đổi hướng, nhanh và ồn như nước tràn cống sau mưa. Lục An đặt tua vít xuống khi thấy mặt Vy tái đi.

‘Đừng đọc nữa,’ anh nói.

‘Em phải đọc. Ít nhất hôm nay em phải biết người ta giận cái gì.’

‘Biết khác với tự đứng giữa đường cho xe cán.’

Vy định đáp, nhưng một bình luận mới hiện lên trên video gốc của cô, không dài, không chửi, không dùng dấu chấm than. Tài khoản tên HaMy_19, ảnh đại diện là một góc bàn học có cốc mì. Bình luận ấy nằm lặng giữa biển chữ, vậy mà mắt Vy dính vào ngay lập tức: ‘Chị Vy, em từng tải VayVui sau khi xem clip của chị năm ngoái. Em không muốn chửi chị. Em chỉ muốn hỏi, một triệu hai của chị bằng bao nhiêu ngày em nghe điện thoại đòi nợ?’

Trong tiệm sửa, tiếng quạt cũ quay lạch cạch trên cao. Vy nhìn bình luận đó, ngón tay lạnh đi. Lục An cũng đã thấy. Lần đầu tiên từ lúc cô bước vào tiệm, vẻ bình tĩnh trên mặt anh nứt ra rất khẽ.