Bỏ qua nội dung

Ba Dua Con Ve Nha

Chương 60 - Chương 60: Ba Đưa Con Về Nhà

Sáng hôm sau, Bảo An tỉnh trước khi đồng hồ báo thức reo. Đèn ngủ vẫn sáng một vệt vàng mỏng ở góc phòng, con khủng long bông nằm nghiêng trên gối như vừa canh cửa cả đêm. Thằng bé ngồi dậy rất khẽ, lắng nghe tiếng dao chạm thớt từ bếp và tiếng ông nội ho một tiếng ở ngoài phòng khách. Không có ai mở cửa đột ngột. Không có tiếng điện thoại thúc giục. Không có giọng người lớn hỏi đêm qua con có ngủ ngoan không bằng cách như đang kiểm tra một bài làm. Bảo An đặt chân xuống dép, đi ra cửa, rồi đứng lại khi thấy Thành đang hâm cháo. Thành quay đầu, tay vẫn cầm muôi, giọng bình thường như mọi buổi sáng đáng lẽ phải bình thường: “Dậy rồi à? Ba nấu hơi loãng. Nếu con không thích, mình gọi nó là canh cháo cho đỡ mất mặt.”

Bảo An nhìn nồi cháo, rồi nhìn vệt canh hôm qua trên mặt bàn đã khô thành một dấu mờ. Con chạm tay vào mép bàn, hỏi rất nhỏ: “Ba chưa lau sạch ạ?” Thành hiểu con đang hỏi nhiều hơn một vệt bẩn. Anh đặt muôi xuống, lấy khăn lau nhẹ một vòng, không vội vàng, không thở dài. “Bây giờ lau cũng được. Hôm qua mình ăn tiếp rồi, nên nó không còn đáng sợ nữa.” Bảo An im lặng một lúc, sau đó gật đầu. Lục Văn Hòa từ phòng khách chống tay đứng dậy, tóc còn rối, nghiêm túc tuyên bố ông đã kiểm tra chất lượng giấc ngủ và thấy con khủng long bông làm việc khá có trách nhiệm. Bảo An cười thành tiếng. Tiếng cười ấy chưa lớn, nhưng đủ làm căn bếp hẹp sáng lên hơn cả nồi cháo đang bốc khói.

Thành ăn sáng cùng con rồi mới thay áo để đến văn phòng An Nhiên. Trước khi đi, anh không dặn Bảo An phải ngoan, phải nghe lời hay phải chứng minh gì với ai. Anh chỉ đặt điện thoại của mình lên bàn, chỉ cho con số của anh, số của An Nhiên và số của Trần Duy trong tờ giấy dán cạnh bình nước. “Nếu con nhớ mẹ, nói với ông nội hoặc gọi ba. Nếu con sợ, cũng gọi ba. Nếu con chỉ muốn hỏi trưa nay ăn gì, vẫn được gọi.” Bảo An nắm mép áo ngủ, do dự hỏi: “Ba đi rồi có quay về không?” Câu hỏi rơi xuống căn nhà nhỏ rất nhẹ mà khiến Thành phải đứng yên vài giây. Anh không cúi xuống ôm con thật chặt như muốn dùng sức mình khóa nỗi sợ lại. Anh chỉ đưa tay xoa tóc con. “Ba đi làm việc của người lớn để người lớn không còn kéo con ra làm việc của họ. Xong ba về.”

Văn phòng luật buổi sáng có mùi cà phê nguội và giấy in mới. An Nhiên đã ngồi chờ sẵn, trước mặt là bản phản hồi của đơn vị dịch vụ camera, biên bản xác nhận log truy cập và một email in ra có dấu thời gian. Cô không nói vòng. “Tài khoản thứ hai không đứng tên Minh Hạo. Nó là tài khoản quản trị phụ của hợp đồng an ninh tại biệt thự Tô gia, được kích hoạt bằng số điện thoại của Hà Mẫn Chi. Nhưng quyền cấp tài khoản được phê duyệt từ tài khoản chủ hộ của Tô Khải Chính.” Thành nhìn những dòng chữ khô khốc. Không có lời thú tội kịch tính nào, không có người xấu tự bước ra nhận tội. Chỉ có thời gian đăng nhập, địa chỉ thiết bị, các lần xem từ xa trùng với những ngày Bảo An mất ngủ và trước buổi tòa nghe trẻ. Chính sự lạnh lẽo ấy làm anh thấy tức giận hơn.

“Nghĩa là ông ấy biết?” Thành hỏi. An Nhiên đẩy kính lên, giọng vẫn bình tĩnh. “Biết ít nhất việc có tài khoản quản trị phụ. Việc ai xem, xem bao lâu, với mục đích gì, tòa sẽ hỏi. Nhưng đủ để bác bỏ luận điểm rằng camera chỉ là việc cá nhân của Minh Hạo hoặc nhân viên kỹ thuật. Đây là một hệ thống kiểm soát có người lớn cho phép.” Cô dừng lại, nhìn Thành kỹ hơn. “Anh nhớ điều quan trọng nhất hôm nay: chúng ta không cần biến họ thành quái vật. Chỉ cần chứng minh môi trường đó không còn phù hợp để Bảo An sống thường xuyên.” Thành gật đầu. Bàn tay anh đặt trên tập giấy, những vết bỏng cũ sẫm màu dưới ánh đèn. Anh từng sợ giấy tờ, sợ chữ ký, sợ những căn phòng có người nói luật như nói một thứ ngôn ngữ của kẻ có tiền. Bây giờ anh vẫn sợ, nhưng không còn muốn lùi.

Buổi xác minh cuối diễn ra ngắn hơn Thành tưởng và nặng hơn anh chuẩn bị. Tô Khải Chính đến với bộ vest xám, lưng thẳng, tóc bạc chải gọn. Tô Uyển ngồi cạnh mẹ, khuôn mặt nhợt nhạt nhưng lần này không né mắt Thành. Khi tài liệu log được đưa ra, luật sư Đỗ Quang Huy im lặng đọc rất lâu, rồi chỉ hỏi phía dịch vụ về quy trình cấp quyền, không cố bẻ sự thật thành chuyện nhỏ. Người đại diện đơn vị camera xác nhận tài khoản phụ được tạo theo yêu cầu từ hợp đồng chủ, có quyền xem một số khu vực trong nhà, bao gồm phòng học và hành lang sát phòng ngủ của Bảo An. Hà Mẫn Chi nói bà chỉ muốn bảo đảm cháu an toàn. Tô Khải Chính sau cùng cũng lên tiếng: “Tôi là ông ngoại nó. Tôi có quyền biết nó đang làm gì.”

Cả phòng lặng đi. Thành nghe câu ấy mà nhớ đến Bảo An ngồi thẳng lưng vì một cái muôi rơi, nhớ câu hỏi con có được ăn chậm không, nhớ ánh mắt con khi hỏi ba đi rồi có quay về không. Anh không đứng bật dậy, không chỉ tay, không mắng ông già trước mặt là kẻ tàn nhẫn. Anh đã đi đến cuối con đường này bằng từng ghi chép hợp pháp, từng bữa cơm, từng lần nhịn lời cay nghiệt để giữ phẩm giá cho con. Vì vậy, khi được hỏi ý kiến, anh chỉ nói: “Một đứa trẻ không phải căn phòng phải gắn camera. Nếu người lớn gọi kiểm soát là an toàn, thì con sẽ lớn lên mà không biết lúc nào mình được thở.” Giọng anh không lớn, nhưng Tô Uyển bật khóc. Cô không khóc để xin thương hại. Cô quay sang cha mình, nói từng chữ run rẩy: “Ba, đủ rồi. Bảo An không phải tài sản của nhà mình.”

Quyết định cuối cùng không đến như tiếng sấm. Nó đến bằng giọng đọc rõ ràng của thẩm phán, bằng những điều khoản cụ thể, bằng lịch thăm gặp được ghi thành văn bản. Quyền chăm sóc chính của Bảo An được giao cho Lục Thành. Tô Uyển có lịch thăm định kỳ và quyền liên lạc phù hợp với trạng thái tâm lý của con, không thông qua sức ép của Tô gia. Tô Minh Hạo bị yêu cầu không tiếp xúc riêng với Bảo An trong thời gian cơ quan chức năng làm rõ các hành vi liên quan đến truyền thông và dữ liệu giám sát. Mọi hình thức theo dõi từ xa, liên hệ qua người thứ ba hoặc gây áp lực tại trường đều bị ghi nhận là vi phạm điều kiện bảo vệ trẻ. Những câu chữ ấy không làm Thành giàu hơn, không làm căn nhà nhỏ rộng ra, cũng không xóa ngay những đêm Bảo An giật mình. Nhưng chúng dựng lên một hàng rào thật, đủ để con anh có một khoảng sân mà người lớn không thể tùy tiện bước vào.

Sau buổi xác minh, Tô Khải Chính đứng ở hành lang rất lâu. Ông không xin lỗi Thành. Có lẽ có những người cả đời quen ra lệnh nên đến khi biết mình sai cũng không biết cúi đầu thế nào. Nhưng khi Tô Uyển bước qua, ông không giữ tay cô lại. Hà Mẫn Chi gọi tên cháu ngoại một lần rồi im. Thành không thấy hả hê. Anh chỉ thấy mệt, như người vừa đặt xuống một nồi nước sôi đã bê quá lâu. Tô Uyển đi đến trước mặt anh, mắt đỏ nhưng giọng rõ hơn nhiều ngày trước. “Cuối tuần này, nếu con đồng ý, tôi muốn gặp con ở công viên. Không về nhà họ Tô. Không có ai đi cùng ngoài tôi.” Thành nhìn cô. Câu trả lời của anh không phải tha thứ, cũng không phải trừng phạt. “Tôi sẽ hỏi Bảo An. Nếu con đồng ý, chúng ta làm theo lịch và theo lời khuyên của chuyên viên.” Tô Uyển gật đầu. Lần đầu tiên giữa họ, một quyết định về con không bị kéo bởi tự ái hay quyền thắng thua.

Những tuần sau đó, cuộc sống không biến thành cổ tích. Bếp ăn của Thành nhận thêm hợp đồng nhỏ ở xưởng may gần gara của Trần Duy, đủ để anh thuê thêm một người phụ bếp theo ca và không phải thức trắng quá nhiều đêm. Căn nhà vẫn chật. Mưa lớn vẫn làm nước hắt qua khe cửa sau. Lục Văn Hòa vẫn hay quên tắt radio và vẫn gọt táo đứt vỏ thành nhiều đoạn. Bảo An bắt đầu đi trị liệu tâm lý theo lịch, có hôm nói nhiều, có hôm chỉ ngồi tô màu. Con gặp mẹ ở công viên hai lần. Lần đầu con nắm tay Thành đến tận ghế đá mới chịu buông. Lần thứ hai, con tự đưa cho Tô Uyển một hộp bánh quy Thành làm dư, rồi nói: “Mẹ ăn thử đi ạ.” Tô Uyển nhận hộp bánh bằng hai tay, không khóc trước mặt con nữa.

An Nhiên vẫn xuất hiện trong đời Thành bằng những việc rất thực tế. Cô gửi nhắc lịch tái đánh giá, rà lại biên bản thăm gặp, thỉnh thoảng ghé bếp ăn mua một hộp cơm rồi chê anh cho hơi ít hành. Trần Duy nghe được thì bảo luật sư mà cũng bắt bẻ hành lá là dấu hiệu nghề nghiệp đã ăn vào máu. Thành chỉ cười. Anh và An Nhiên không vội gọi tên điều gì. Sau quá nhiều năm mọi mối quan hệ của anh bị định giá bằng tiền, điều kiện và giấy tờ, sự chậm rãi ấy lại khiến anh thấy nhẹ. Có những người bước cạnh mình không cần hứa sẽ thay đổi cả đời mình. Họ chỉ ở đó, đúng lúc, đủ lâu, và không bắt một đứa trẻ phải trả giá cho sự có mặt của họ.

Chiều thứ sáu, Thành đứng trước cổng trường mới của Bảo An với hộp giữ nhiệt trong tay. Trường không lớn bằng trường cũ, sân cũng không lát đá bóng loáng, nhưng có cây bằng lăng già phủ bóng xuống hàng ghế phụ huynh. Anh đến sớm mười phút như mọi lần. Trong hộp là cơm nắm trứng và ít rau củ, món Bảo An bảo ăn sau giờ học sẽ đỡ đói nhưng không buồn ngủ. Chuông tan học vang lên, từng nhóm trẻ ùa ra, tiếng cười đập vào nắng cuối ngày. Thành nhìn qua những chiếc ba lô màu sắc, rồi thấy Bảo An. Con không đi thật chậm như sợ bị gọi lại nữa. Con ôm cặp trước ngực, chạy qua sân, tóc bay rối, trên má còn dính một vệt màu nước xanh nhạt.

“Ba!” Bảo An gọi, giọng trong đến mức Thành tưởng mình nghe nhầm. Thằng bé chạy thẳng vào lòng anh, không dừng cách một bước để chờ cho phép. Thành lùi nửa bước vì lực va vào, rồi ôm con thật chắc. Hộp giữ nhiệt cấn vào khuỷu tay, quai cặp của con đập vào hông anh, mọi thứ lộn xộn và thật đến mức anh muốn bật cười. “Hôm nay con làm sai một bài toán,” Bảo An nói ngay vào áo anh, hơi thở còn gấp. Thành cúi xuống, thấy trong mắt con vẫn có chút lo lắng cũ, nhưng phía sau nó là một điều mới mẻ hơn: con đang chờ một câu trả lời, không phải một bản án. Anh lau vệt màu trên má con bằng ngón tay cái. “Vậy tối nay mình xem lại. Làm sai bài toán thì ăn cơm vẫn được, ngủ vẫn được, ba vẫn đón con.”

Bảo An ngẩng lên. “Con biết.” Hai chữ ấy làm Thành nghẹn hơn cả tiếng khóc. Con biết. Không phải chỉ nghe. Không phải chỉ cố tin để làm vui lòng người lớn. Con biết, bằng những bữa cơm không bị dừng lại vì vết canh đổ, bằng những cuộc gặp mẹ không còn ép lựa chọn, bằng những buổi sáng ba đi rồi ba về, bằng cánh cổng trường nơi ba luôn đứng dưới bóng cây chờ con. Thành mở hộp giữ nhiệt, đưa cho con một viên cơm nắm nhỏ. Bảo An cắn một miếng, nhăn mặt vì nóng, rồi bật cười. Hai cha con đi về phía con hẻm cũ, nơi ông nội chắc đang quên tắt radio, nơi nồi canh cà chua có thể lại hơi nhạt, nơi căn phòng nhỏ có đèn ngủ màu vàng và một con khủng long bông làm việc nghiêm túc. Thành không có biệt thự, không có danh vị, không có phép màu nào ngoài đôi tay từng đầy vết bỏng. Nhưng chiều hôm ấy, khi Bảo An vừa ăn vừa kể về bức tranh ở lớp, anh biết mình đã giữ được điều quan trọng nhất. Ba đưa con về nhà.