Chương 67: Người Trong Vân Đỉnh
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 67: Người Trong Vân Đỉnh
Cửa thang máy xuống hầm mở ra bằng một tiếng ngân rất nhỏ, nhưng trong khoảnh khắc ấy tôi lại có cảm giác như cả tòa nhà đều nghe thấy. Mùi bê tông ẩm, xăng xe và hơi kim loại lạnh tràn vào trước khi ánh đèn trắng nhợt của tầng hầm phủ lên mặt chúng tôi. Tôi đi sau Tô Mạn nửa bước, tay vẫn giữ điện thoại trong chế độ máy bay theo yêu cầu của cô ấy. Văn Hi Dư được trợ lý pháp lý đi cạnh, sắc mặt trắng đến mức gần như lẫn vào ánh sáng trên tường. Hạ Trầm Chu không chắn trước tôi như một thói quen bảo vệ cũ. Anh đi ở bên phải, vừa đủ gần để tôi biết anh có thể phản ứng nếu có chuyện, vừa đủ xa để không biến quyết định của tôi thành thứ anh thay tôi gánh lấy.
Tầng hầm của tòa nhà văn phòng Tô Mạn vốn không lớn, nhưng đêm mưa làm mọi âm thanh bị kéo dài ra. Tiếng nước từ bánh xe nhỏ xuống rãnh thoát, tiếng đèn huỳnh quang lách tách trên đầu, tiếng cửa thang máy khép lại phía sau, tất cả đều giống những đoạn âm thanh bị đặt sai vị trí trong một bản dựng phim. Tôi nhìn về cột bê tông B7. Trong ảnh số lạ gửi đến, Lâm Kha đứng ở đó, tay cầm phong bì màu đen. Lúc này cột B7 trống không, chỉ có một vệt nước kéo dài trên nền, như thể người vừa đứng đó đã bị lau khỏi khung hình.
Tô Mạn không bước tiếp ngay. Cô ấy hạ giọng: “Không gọi tên lớn tiếng. Không dùng mạng tòa nhà. Nếu người gửi tin nói camera đã bị thay quyền xem, chúng ta phải mặc định toàn bộ góc chết cũng có thể là góc giả.” Cô ấy nói rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức Văn Hi Dư vô thức ôm chặt bìa hồ sơ hơn. Tôi gật đầu. “Đi theo vạch xe, không đi sát cột. Nếu Lâm Kha thật sự muốn gặp, anh ta sẽ chọn nơi nhìn thấy chúng ta trước.” Hạ Trầm Chu nhìn tôi một cái rất ngắn. Trong ánh mắt ấy không có ngăn cản, chỉ có xác nhận. “Được.”
Chúng tôi đi qua hai dãy xe. Đèn cảm ứng lần lượt sáng lên, từng khoảnh sáng chạm đến đâu, bóng tối lùi đến đó, nhưng không biến mất hẳn. Khi tới gần khu B7, điện thoại dự phòng của Tô Mạn rung một nhịp. Cô ấy mở màn hình, chỉ có một dòng chữ: “Đừng nhìn thẳng vào camera bên trái.” Không có chữ ký. Không có biểu tượng. Tôi dừng lại, mắt vẫn nhìn về phía trước như chưa thấy gì. Bên trái chúng tôi, chiếc camera bán cầu treo dưới trần nhà đen bóng như một con mắt bị phủ thủy tinh. Tôi bỗng nhớ đến đời trước, khi từng khung hình bị cắt ra khỏi đêm khách sạn rồi ghép thành tội danh của tôi. Ống kính chưa bao giờ vô tội. Người đứng sau nó mới quyết định ai được sống trong sự thật, ai phải chết trong một đoạn video thiếu mất mười giây.
Một tiếng ho rất khẽ vang lên sau chiếc xe màu xám ở ô B9. Văn Hi Dư giật mình. Hạ Trầm Chu nghiêng người nửa bước, nhưng vẫn không lao tới. Từ sau xe, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai chậm rãi bước ra. Anh ta gầy hơn trong ảnh, hai gò má hõm xuống, thẻ nhân viên được nhét ngược vào túi áo. Trên tay anh ta không còn phong bì đen. Anh ta nhìn chúng tôi rất nhanh, ánh mắt dừng ở tôi lâu nhất, rồi hỏi bằng giọng khàn: “Lạc Tinh Miên?”
Tôi đáp: “Tôi đây.” Người đàn ông mím môi, như đang cân nhắc xem tên tôi có phải một cái bẫy hay không. Sau vài giây, anh ta nói: “Nếu cô thật sự là người được Tô Mạn bảo vệ, hãy nói mật khẩu.” Tô Mạn nhíu mày rất nhẹ. Rõ ràng cô ấy không biết trước chuyện này. Tôi nhìn Lâm Kha. Một người trong Vân Đỉnh không thể vô cớ đặt câu hỏi ấy với tôi, trừ khi anh ta đã đọc một phần hồ sơ hoặc nhận chỉ dẫn từ người khác. Trong đầu tôi lướt qua dòng mô tả trên phiếu đối chiếu: xử lý hồ sơ đèn. Tôi không đoán quá xa. Tôi chỉ nói hai chữ mà dàn chứng cứ vừa đặt trước mặt mình: “Ánh đèn.”
Lâm Kha khép mắt một thoáng. Cả người anh ta như bị rút mất một lớp sức lực. “Vậy đúng là cô.” Anh ta nhìn sang Hạ Trầm Chu, giọng lập tức căng lại. “Tôi không giao bản gốc cho người của Kính Hải. Kính Hải có người bị cắm trong hội đồng phụ. Tôi không biết ai sạch.” Hạ Trầm Chu không tức giận. Anh chỉ nói: “Anh không cần giao cho tôi.” Rồi anh nhìn sang Tô Mạn. “Giao cho luật sư. Lập biên nhận, ghi thời gian, xác nhận tình trạng vật chứng. Nếu anh không muốn lộ mặt ngay, cô ấy có thể giữ danh tính anh ở cấp bảo mật nhân chứng.”
Lâm Kha cười khô một tiếng. “Bảo mật nhân chứng? Các anh nghĩ thứ tôi sợ là bị truyền thông chửi sao?” Anh ta kéo tay áo lên. Cổ tay trái có một vệt bầm cũ, không sâu, nhưng đủ khiến Văn Hi Dư lập tức cúi mắt. “Ở Vân Đỉnh, một người biến mất khỏi hệ thống không cần tai nạn. Chỉ cần hồ sơ nhân sự bị sửa thành nghỉ việc tự nguyện, quyền truy cập bị xóa, email nội bộ đổi người nhận, sau đó toàn bộ đồng nghiệp được nhắc rằng anh ta có vấn đề tâm lý. Một tuần sau, không ai dám nói từng làm chung với anh ta nữa.”
Tôi nghe thấy tim mình đập chậm đi. Đó không phải lời đe dọa phóng đại. Đó là cách một hệ thống xóa người bằng thủ tục sạch sẽ. Tôi hỏi: “Vậy tại sao anh đến?” Lâm Kha nhìn tôi, đôi mắt đỏ vì thiếu ngủ. “Vì tên mẹ cô nằm trong bảng thanh toán đó.” Câu nói ấy đâm rất nhẹ, nhưng đủ sâu. Tôi không chớp mắt. Nếu lúc này tôi để cơn đau tràn ra, mọi thứ sẽ lập tức lệch khỏi đường ray chứng cứ. Tôi chỉ hỏi: “Anh thấy tên bà ấy ở đâu?”
Lâm Kha đưa tay vào túi áo trong, lấy ra một mảnh giấy gấp tư được bọc trong túi chống nước. Tô Mạn không nhận ngay. Cô ấy lấy găng tay mỏng từ túi hồ sơ, mở máy ghi âm độc lập đã tháo kết nối mạng, rồi nói rõ từng chữ: “Hai mươi hai giờ mười bảy phút, tại hầm gửi xe tòa nhà Vĩnh An, người tự xưng là Lâm Kha chủ động cung cấp một bản sao giấy. Người nhận là luật sư Tô Mạn. Vật chứng chưa xác minh nguồn. Tất cả bên có mặt không đưa ra lời hứa miễn trách nhiệm hoặc trả lợi ích.” Lâm Kha nhìn cô ấy một lúc, khóe miệng giật nhẹ. “Luật sư đúng là phiền phức.” Tô Mạn đáp: “Phiền phức mới giữ được mạng anh.”
Mảnh giấy được mở ra dưới ánh đèn lạnh. Đó không phải bản đối chiếu đầy đủ, mà là một phần bảng phân quyền phê duyệt bị chụp từ màn hình in. Ở cột mã hồ sơ, dòng HK-17D nằm cạnh ký hiệu DEN-L. Ở cột mô tả, ba chữ bị cắt mất đầu nhưng vẫn có thể đọc được phần cuối: “…hồ sơ đèn”. Ở cột người xử lý, không có tên thật, chỉ có mã nội bộ của phòng chiến lược vốn. Nhưng phía dưới cùng có một ghi chú tay rất nhỏ: “đổi đường camera, giữ im lặng gia đình, chi phí qua Nguyên Thần.” Tôi nhìn dòng chữ ấy. Mưa ngoài thành phố như rơi thẳng vào lồng ngực, lạnh, đều, không có điểm dừng.
Hạ Trầm Chu đứng cạnh tôi, không đưa tay chạm vào vai tôi. Sự kiềm chế của anh khiến tôi nhận ra anh cũng đang rất căng. Anh hỏi Lâm Kha: “HK-17D là gì?” Lâm Kha nuốt khan. “Tôi không có quyền đọc toàn bộ. Nhưng trong hệ thống cũ của Vân Đỉnh, HK là nhóm hồ sơ liên quan Hắc Kính, số 17 là gói xử lý nghệ sĩ hoặc dự án cần hạ nhiệt, còn chữ D…” Anh ta nhìn tôi. “D là đèn. Những hồ sơ có chữ D đều không chỉ xử lý dư luận. Nó liên quan đến camera, hậu kỳ, dữ liệu hình ảnh hoặc hiện trường có ánh sáng nhân tạo.”
Tôi bỗng thấy đầu ngón tay mình lạnh buốt. Một đời trước, tôi từng chết dưới ánh sáng màn hình điện thoại. Đời này, tôi dùng ánh đèn để kéo sự thật ra ngoài. Nhưng trước đó rất lâu, có lẽ mẹ tôi cũng từng bị một thứ ánh sáng nào đó bẻ cong thành im lặng. Tôi hỏi: “Bản đầy đủ ở đâu?” Lâm Kha lập tức lắc đầu. “Không ở đây. Không mở trong tòa nhà. Tôi đã nói rồi, camera bị thay quyền xem không chỉ để nhìn các cô. Họ đang chờ xem tôi đưa thứ gì cho ai.”
Tô Mạn cất bản sao vào túi chứng cứ, dán nhãn tạm ngay tại chỗ. “Anh cần nói rõ bản đầy đủ tồn tại dưới dạng nào.” Lâm Kha liếc về camera bên trái. “Một gói nén tách làm ba phần. Một phần trong ổ cứng niêm phong của Lương Hách, một phần nằm ở máy chủ phụ của Nguyên Thần, phần cuối cùng tôi giữ chìa khóa truy cập. Không có đủ ba phần thì chỉ thấy mã rác.” Văn Hi Dư khẽ nói: “Vậy anh là người từng gửi nhầm phụ lục cho tôi?” Lâm Kha nhìn cô ấy, vẻ mặt thoáng qua chút áy náy. “Tôi gửi nhầm thật. Nhưng bắt cô xóa không phải vì muốn hại cô. Tôi thấy tài khoản giám sát đang theo sau file đó.”
Văn Hi Dư cắn môi, không trả lời. Tôi biết cảm giác ấy. Trong một mạng lưới quá lớn, ngay cả người từng làm tổn thương mình cũng có thể là một người đang cố sống sót. Điều đó không khiến họ vô tội, nhưng khiến sự thật khó được chia thành đen trắng dễ chịu. Tôi nói với Lâm Kha: “Anh muốn đổi gì?” Anh ta nhìn tôi rất lâu, rồi lắc đầu. “Tôi không đổi tiền, cũng không đổi tài nguyên. Tôi muốn một biên bản chứng minh tôi đã giao cảnh báo trước khi sự việc xảy ra. Nếu tôi mất tích, ít nhất đừng để Vân Đỉnh viết lại tôi thành kẻ tham ô bỏ trốn.”
Tô Mạn đáp ngay: “Tôi có thể lập biên bản tiếp nhận thông tin nguy cơ và yêu cầu bảo toàn danh tính. Nhưng anh phải hiểu, nếu hồ sơ này đi vào tố tụng, đến một thời điểm nhất định anh vẫn cần xuất hiện.” Lâm Kha cười rất nhỏ. “Đến lúc đó còn sống rồi tính.” Câu nói ấy nhẹ đến mức như một câu đùa, nhưng không ai cười. Tôi nhìn người đàn ông trước mặt. Anh ta không giống anh hùng. Anh ta sợ, do dự, tự bảo vệ mình bằng từng lớp nghi ngờ. Chính vì vậy, tôi tin anh ta hơn một kẻ bước ra và tuyên bố muốn lật đổ Vân Đỉnh vì công lý.
Đèn ở dãy B đột ngột tắt một nửa. Hầm xe chìm xuống một mảng tối lệch. Gần như cùng lúc, từ lối dốc lên tầng trệt vang lên tiếng lốp xe ma sát rất khẽ. Hạ Trầm Chu lập tức hạ giọng: “Lùi vào giữa hai xe.” Anh không kéo tôi, chỉ đưa tay ra một khoảng. Tôi tự bước theo. Tô Mạn đẩy Văn Hi Dư vào phía sau cột chắn thấp, còn trợ lý pháp lý tắt ngay màn hình máy tính bảng. Một chiếc xe đen từ từ trườn qua dãy B, tốc độ chậm bất thường. Kính xe phủ tối. Khi xe đi ngang camera bên trái, tôi thấy mặt kính phản lại một chấm đỏ nhỏ, giống mắt của một thiết bị đang quay.
Lâm Kha tái mặt. “Họ đến sớm hơn tôi nghĩ.” Anh ta quay người định đi, nhưng tôi gọi khẽ: “Lâm Kha.” Anh ta khựng lại. Tôi không hỏi anh ta tin chúng tôi không. Một người đã sống trong Vân Đỉnh đủ lâu sẽ không tin ai chỉ vì vài câu nói. Tôi chỉ nói: “Nếu anh chạy một mình, họ sẽ có lý do viết lại câu chuyện. Nếu anh muốn sống, từ giờ mọi bước phải có dấu thời gian.” Lâm Kha nhìn tôi, trong mắt có thứ gì đó giằng co đến gần như đau đớn. Sau cùng, anh ta ném cho Tô Mạn một thẻ nhớ nhỏ bọc trong lớp nhựa trong suốt. “Chìa khóa truy cập. Mật khẩu mở lớp đầu là ánh đèn, không viết hoa, không dấu. Nhưng đừng nhập ở đây.”
Tô Mạn bắt lấy bằng cả hai tay đã đeo găng. Xe đen đi hết dãy B nhưng không rời khỏi hầm. Nó dừng ở đầu lối ra, như một dấu chấm đặt sai chỗ trong câu. Hạ Trầm Chu thấp giọng hỏi: “Anh còn điểm hẹn khác?” Lâm Kha siết quai túi. “Có. Tôi hẹn người giữ bản máy chủ phụ ở Vân Lam. Phòng dịch vụ tầng mười bảy. Nhưng nếu xe đó xuất hiện ở đây, nghĩa là điểm hẹn đã lộ.” Tôi nhìn anh ta. Cái tên Vân Lam khiến ký ức đời trước mở ra rất nhanh: hành lang khách sạn, đồng hồ lệch sáng, cánh cửa phòng từng biến thành nơi kết án tôi. Tương lai đã lệch khỏi đời trước, nhưng có những kẻ vẫn thích dùng lại sân khấu cũ, vì họ tin nạn nhân sẽ run trước cùng một ngọn đèn.
Điện thoại dự phòng của Tô Mạn rung thêm một lần. Lần này không phải tin nhắn từ số lạ, mà là một ảnh chụp màn hình lịch giám sát nội bộ. Trên ảnh, dòng chữ “Vân Lam – tầng 17 – mục tiêu LTM” được đánh dấu đỏ, thời gian bắt đầu từ hai mươi ba giờ. Bên dưới có thêm một ghi chú lạnh đến mức tôi gần như nghe thấy giọng Ôn Thừa Quân đọc nó bằng vẻ nhã nhặn quen thuộc: “Không can thiệp trước khi vào khung hình.” Tôi ngẩng đầu nhìn ánh đèn hầm xe đang chớp tắt. Lâm Kha đã nói đúng. Điểm hẹn bị theo dõi. Và lần này, người họ muốn đưa vào khung hình không chỉ là nhân chứng. Là tôi.
