Chương 13 - Chương 13: Sổ Ghi Của Ba
CHƯƠNG 13. SỔ GHI CỦA BA
Chiều hôm đó, Thành đến văn phòng của Nguyễn An Nhiên sớm hơn giờ hẹn gần bốn mươi phút. Anh không biết nên đứng ngoài hay đi vào, cuối cùng chọn ngồi ở băng ghế đá dưới tầng một, đặt chiếc túi vải cũ lên đầu gối. Trong túi có bản photo thỏa thuận ly hôn, mấy tờ giấy ghi vội thời gian trước cổng nhà họ Tô, điện thoại đã lưu đầy ảnh chụp màn hình, và một hộp bánh trứng hơi móp không đưa được cho Bảo An. Nắng cuối ngày chiếu qua tòa nhà kính bên cạnh, làm mọi thứ sáng lên đến mức giả tạo. Thành cúi đầu nhìn đôi giày đã mòn gót của mình, tự nhiên nhớ đến bóng con sau rèm tầng hai. Chỉ một cái bóng thôi, nhưng đủ khiến anh thấy cả buổi sáng như vẫn mắc lại ở cổ họng.
Khi anh lên tầng, An Nhiên đang đứng cạnh máy photocopy, tay cầm một xấp hồ sơ. Cô không hỏi anh có ổn không. Có lẽ cô nhìn ra câu hỏi ấy lúc này chỉ làm người ta khó trả lời thêm. Cô chỉ kéo ghế, đặt trước mặt anh một ly nước ấm và một cuốn sổ bìa đen còn mới. Trên bìa không có chữ nào. Thành nhìn cuốn sổ, rồi nhìn cô. An Nhiên nói: “Từ hôm nay, anh ghi mọi việc vào đây. Không phải nhật ký để than khổ. Là sổ ghi chứng cứ. Ngày, giờ, địa điểm, ai có mặt, chuyện gì xảy ra, anh đã phản ứng thế nào, có tài liệu gì kèm theo. Càng khô càng tốt.” Thành đưa tay chạm vào mép sổ. Giấy mới hơi ráp dưới đầu ngón tay, lạnh hơn anh tưởng.
Anh lấy điện thoại ra, mở tin nhắn của Tô Uyển. An Nhiên đọc rất nhanh, nhưng không đọc bằng vẻ hả hê. Cô phóng to câu “không sắp xếp gặp bù cho đến khi tình hình ổn định”, sau đó yêu cầu Thành gửi bản gốc qua email cho cô, không chỉ gửi ảnh chụp. “Ảnh chụp màn hình dùng để xem nhanh. Khi làm hồ sơ, chúng ta cần giữ cả chuỗi tin nhắn, thời gian gửi nhận, số điện thoại, bối cảnh trước sau. Anh đừng cắt riêng câu bất lợi cho họ rồi bỏ phần còn lại. Tòa không thích cảm giác bị dẫn dắt.” Thành gật đầu. Trước đây anh chỉ sợ mình bị người khác dẫn dắt. Hóa ra khi bước vào chuyện pháp lý, ngay cả nỗi đau của mình cũng phải đứng cho ngay ngắn, nếu không nó sẽ thành một thứ dễ bị nghi ngờ.
An Nhiên mở một tờ giấy trắng, chia thành ba cột: sự kiện, chứng cứ, việc cần làm. Ở dòng đầu tiên, cô viết “Thứ bảy, nhà họ Tô không thực hiện lịch gặp”. Thành kể lại từ lúc anh đến cổng, gặp bảo vệ, gọi cho Tô Uyển, thấy Tô Khải Chính trong nhà và bóng Bảo An sau rèm. Khi kể đến hộp bánh trứng không được nhận, giọng anh khựng lại. An Nhiên không ngắt lời, nhưng đến cuối cô nói rất nhẹ: “Chi tiết bánh trứng không phải chứng cứ chính, nhưng nó cho thấy anh không đến để gây rối. Anh giữ lại hóa đơn không?” Thành ngẩn người. Anh mua bánh ở tiệm quen, trả tiền mặt, không lấy hóa đơn. Một việc nhỏ như vậy cũng có thể thành thiếu sót. Anh thấy mặt nóng lên vì xấu hổ. An Nhiên đẩy ly nước về phía anh. “Không sao. Từ lần sau, cái gì liên quan đến con và lịch gặp, anh đều lưu lại. Không cần hoàn hảo ngay ngày đầu.”
Câu đó làm Thành im rất lâu. Không cần hoàn hảo ngay ngày đầu. Nếu là Bảo An nghe được, chắc thằng bé sẽ nhìn cô bằng đôi mắt không tin nổi. Trong nhà họ Tô, mọi thứ dường như phải đúng từ đầu: bài kiểm tra, tư thế ngồi, câu trả lời với người lớn, cả việc mỉm cười khi có khách. Thành nhìn cuốn sổ bìa đen và bỗng thấy nó không chỉ dành cho tòa. Nó còn là cách anh học lại một điều rất đơn giản: người ta được phép bắt đầu vụng về, miễn là đừng bỏ cuộc giữa đường. Anh cầm bút, viết dòng đầu tiên bằng nét chữ cứng và hơi nghiêng: Ngày thứ bảy, 9 giờ 02 phút, tôi có mặt trước cổng nhà họ Tô theo lịch gặp Bảo An.
Viết đến chữ Bảo An, tay anh chậm lại. Anh muốn thêm rằng ba nhớ con, rằng ba nhìn thấy con sau rèm, rằng ba đã phải cắn chặt răng để không gọi. Nhưng An Nhiên đã nói càng khô càng tốt, nên anh chỉ ghi: khoảng 9 giờ 18 phút, thấy một bóng trẻ nhỏ sau rèm tầng hai, không xác định chắc chắn do khoảng cách và rèm che. Câu ấy lạnh quá. Lạnh đến mức gần như không giống tình thương. Nhưng khi đặt dấu chấm xuống cuối dòng, Thành hiểu đôi khi tình thương phải chịu lạnh một chút để còn đi được đường dài. Nó không thể lúc nào cũng là tiếng gọi nghẹn ngoài cổng. Có lúc nó phải là một câu ghi nhận đủ tỉnh táo để ngày sau không ai bẻ cong được.
An Nhiên đưa cho anh danh sách việc cần làm trong bảy ngày tới. Xin xác nhận thu nhập từ chủ quán. Lập bảng lịch làm việc và thời gian có thể chăm sóc con. Tìm phương án chỗ ngủ riêng cho Bảo An, dù chỉ là một góc nhỏ nhưng phải sạch, an toàn, có ánh sáng. Gửi email thứ hai cho giáo viên nếu sau ba ngày chưa có phản hồi. Sao lưu toàn bộ tin nhắn vào một ổ lưu trữ riêng. Không gọi điện tranh cãi với Tô Uyển nếu cô không chủ động nói về con. Mỗi dòng nghe đều rất đời thường, nhưng với Thành, chúng giống một cái thang đặt sát vào bức tường quá cao. Anh không biết mình có leo nổi không, chỉ biết cuối cùng cũng có chỗ để đặt chân.
“Còn một việc nữa,” An Nhiên nói, kéo tập giấy photo thỏa thuận ly hôn về phía mình. “Anh phải chuẩn bị tinh thần là phía họ sẽ không đứng yên. Khi họ biết anh thật sự kiện, họ có thể đổi cách đưa đón, đổi tài xế, hạn chế liên lạc, hoặc tạo hình ảnh rằng anh làm phiền con trong kỳ kiểm tra. Từ giờ anh càng phải sạch.” Thành nghe chữ sạch mà thấy tim nặng xuống. Một người như anh, sống giữa khói bếp, dầu mỡ và mùi hành phi bám vào áo, vậy mà bây giờ điều cần nhất lại là sạch trong từng hành động. Anh hỏi: “Nếu họ không cho tôi gặp con nữa thì sao?” An Nhiên nhìn thẳng anh. “Thì anh ghi lại. Anh yêu cầu bằng văn bản. Anh đề nghị lịch gặp bù. Anh không biến mình thành lý do để họ nói con sợ anh.”
Điện thoại của Thành rung đúng lúc ấy. Tên Tô Uyển hiện trên màn hình. Anh và An Nhiên cùng nhìn xuống. Nếu là buổi sáng, có lẽ anh đã bắt máy ngay, vì sợ bỏ lỡ một cơ hội nghe tiếng con. Bây giờ, anh hít vào, bật ghi âm cuộc gọi theo thói quen rồi dừng lại, nhớ lời An Nhiên từng nhắc không dùng mọi thứ như vũ khí. Anh nhìn cô. An Nhiên lắc đầu rất nhẹ, chỉ vào cuốn sổ. Thành để chuông reo thêm hai hồi rồi bấm nghe, mở loa ngoài sau khi nói rõ: “Tôi đang ở văn phòng luật sư, nếu em trao đổi về lịch gặp của Bảo An thì chúng ta nói ngắn gọn.” Đầu dây bên kia im vài giây. Giọng Tô Uyển thấp hơn mọi khi: “Ba tôi nói từ tuần sau tài xế sẽ đưa Bảo An đi học thêm vào sáng thứ bảy. Anh đừng đến cổng nữa.”
Trong phòng, tiếng máy lạnh bỗng nghe rõ. Thành nhìn trang sổ vừa viết, những dòng mực còn chưa khô hẳn. Anh muốn hỏi học thêm gì, học ở đâu, ai quyết định, Bảo An có muốn không. Anh muốn hỏi Tô Uyển có biết con đã đứng sau rèm không. Nhưng tất cả câu hỏi dồn lên rồi được anh giữ lại như giữ một nồi nước sắp trào. “Nếu thay đổi lịch gặp theo thỏa thuận, em vui lòng nhắn bằng văn bản lý do, địa điểm học thêm, thời gian kết thúc và lịch gặp bù cụ thể,” anh nói. Từng chữ bật ra không trơn tru, nhưng rõ. Tô Uyển thở gấp. “Anh cứ nhất định phải kéo luật sư vào chuyện gia đình sao?” Thành nhìn An Nhiên, rồi nhìn cuốn sổ. “Khi chuyện gia đình làm con mất quyền gặp ba, tôi phải làm đúng cách.”
Tô Uyển không trả lời ngay. Ở phía xa có tiếng cửa đóng, rồi một giọng đàn ông già hơn vang lên rất khẽ, không đủ rõ chữ nhưng đủ làm giọng cô nhỏ lại. “Tôi sẽ nhắn sau.” Cuộc gọi kết thúc. Thành đặt điện thoại xuống bàn, bàn tay lạnh đi dù trong phòng không quá lạnh. An Nhiên không bình luận về Tô Uyển, cũng không mắng nhà họ Tô. Cô chỉ xoay cuốn sổ về phía anh. “Ghi đi. Vừa xảy ra.” Thành cúi xuống. Lần này anh ghi nhanh hơn: 15 giờ 47 phút, Tô Uyển gọi báo từ tuần sau tài xế đưa Bảo An đi học thêm sáng thứ bảy, yêu cầu tôi không đến cổng. Tôi yêu cầu xác nhận bằng văn bản, thông tin lịch học và lịch gặp bù. Anh dừng bút, thêm một câu: có tiếng nam giới phía sau, không xác định nội dung.
Khi rời văn phòng, trời đã sẩm tối. Thành cầm cuốn sổ bìa đen trong túi như cầm một thứ vừa nặng vừa mong manh. Anh ghé qua quán cơm, xin bà chủ cuối tháng cho anh giấy xác nhận lương và lịch làm. Bà chủ đang nhặt rau, nghe xong thì ngẩng lên nhìn anh rất lâu, cuối cùng chỉ nói: “Viết thế nào thì mai đưa mẫu, tôi ký nếu đúng sự thật.” Một câu đơn giản, không thương hại, lại khiến Thành thấy sống mũi cay cay. Đêm đó, sau khi quán đóng cửa, anh lau căn phòng trọ kỹ hơn mọi ngày. Anh đo khoảng tường cạnh giường bằng sợi dây sạc cũ, nghĩ nếu mua một tấm nệm gấp nhỏ, ban ngày dựng lên được, ban đêm trải ra cho Bảo An ngủ thì căn phòng có chật nhưng không đến mức không có chỗ cho con.
Gần mười một giờ, điện thoại sáng lên. Tô Uyển gửi một tin nhắn mới: Từ tuần sau, Bảo An học tăng cường sáng thứ bảy tại trung tâm do gia đình sắp xếp. Chưa xác định lịch gặp bù. Anh không cần đến nhà. Thành đọc tin nhắn trong căn phòng vừa được lau sạch, bên cạnh cuốn sổ mở sẵn trên bàn. Lần này tim anh vẫn đau, nhưng không rơi tự do nữa. Anh chụp màn hình, sao lưu, ghi vào sổ. Ngoài hành lang, ai đó đi ngang làm bóng đèn chập chờn. Thành đặt bút xuống, nhìn dòng chữ cuối cùng của ngày hôm nay, rồi viết thêm dưới cùng một câu không gửi cho ai: Ba đang học, Bảo An. Lần này ba sẽ không chỉ đứng ngoài cổng nữa.
