Bỏ qua nội dung

Ba Dua Con Ve Nha

Chương 12 - Chương 12: Cánh Cửa Đóng Lại

CHƯƠNG 12. CÁNH CỬA ĐÓNG LẠI

Thành rời trung tâm tư vấn pháp lý khi nắng đã leo lên khỏi mái hiên đối diện. Câu hỏi của Nguyễn An Nhiên vẫn nằm trong đầu anh như một viên đá nhỏ nhưng nặng: anh muốn được gặp con nhiều hơn, hay muốn bảo vệ con, kể cả khi việc đó buộc anh phải thay đổi cả đời sống của mình. Trước đây, nếu có ai hỏi, Thành sẽ trả lời ngay rằng hai việc ấy có gì khác nhau. Gặp con là để bảo vệ con, bảo vệ con là để được ở gần con. Nhưng sau một buổi sáng nhìn từng tờ giấy bị đặt vào đúng chồng của nó, anh hiểu có những thứ trong lòng mình tưởng là tình thương, khi đưa ra ngoài đời lại chỉ là lời nói không đủ sức che mưa.

Anh không về quán ngay. Thành ngồi ở bậc thềm dưới tán cây trước cổng trung tâm, mở lại danh sách An Nhiên viết. Xác nhận thu nhập. Phương án chỗ ở. Lịch chăm sóc theo ngày. Email hỏi trường. Lưu thay đổi lịch gặp bằng văn bản. Mỗi dòng đều khô khốc, chẳng có dòng nào viết rằng hãy thương con nhiều hơn, nhưng càng nhìn anh càng thấy đó là những việc duy nhất có thể biến tình thương thành một nơi con đứng được. Anh mở khung tin nhắn với Tô Uyển, gõ chậm theo mẫu An Nhiên đã dặn: Theo thỏa thuận ly hôn, cuối tuần này là lịch gặp của tôi với Bảo An. Nếu không thể thực hiện, đề nghị em xác nhận lý do bằng văn bản và thời gian gặp bù cụ thể. Anh đọc lại hai lần, xóa đi chữ “mong” vừa vô thức gõ thêm, rồi bấm gửi.

Tin nhắn hiện dấu đã nhận, nhưng rất lâu không có trả lời. Thành cất điện thoại, về quán cơm bằng chuyến xe buýt đông người. Buổi trưa, bếp nóng như mọi ngày, dầu sôi, nồi canh sôi, tiếng khách gọi thêm cơm chen vào tiếng dao thớt. Mọi thứ vẫn bình thường đến mức tàn nhẫn. Anh đảo chảo rau, nêm lại nồi kho, thỉnh thoảng liếc điện thoại đặt úp trên kệ inox. Trước kia, anh thường chờ câu trả lời của Tô Uyển bằng tâm thế của một người xin phép. Hôm nay anh chờ nó như chờ một mảnh chứng cứ. Cảm giác ấy không làm anh bớt đau, nhưng nó giữ tay anh khỏi run.

Gần hai giờ chiều, điện thoại rung. Tô Uyển nhắn: Tuần này Bảo An phải ôn bài kiểm tra, ba tôi nói không nên ra ngoài. Đợi khi nào con ổn hơn tôi sẽ báo. Thành đọc câu đó rất lâu. Anh không thấy tên mình trong tin nhắn, cũng không thấy quyền của Bảo An được gặp cha. Chỉ có bài kiểm tra, ba tôi, và một chữ đợi không có ngày kết thúc. Anh đặt chảo xuống, lau tay, rồi trả lời: Em vui lòng xác nhận rõ đây là việc không thực hiện lịch gặp cuối tuần theo thỏa thuận, và cho tôi thời gian gặp bù cụ thể. Tôi không trao đổi thêm qua điện thoại để tránh hiểu lầm. Gửi xong, anh chụp màn hình, lưu vào thư mục mới đặt tên “lịch gặp”. Một thao tác nhỏ thôi, vậy mà cổ họng anh nghẹn như vừa đóng một cái đinh vào tấm ván cũ trong đời mình.

Tối đó, Thành viết email cho giáo viên chủ nhiệm của Bảo An. Anh không hỏi bằng giọng buộc tội, cũng không kể chuyện nhà họ Tô. Anh chỉ viết rằng gần đây con có dấu hiệu căng thẳng, mong cô cho biết tình hình học tập, biểu hiện trên lớp và nếu nhà trường có khuyến nghị hỗ trợ tâm lý thì xin phản hồi bằng văn bản. Viết xong, anh đọc lại từng câu, xóa những chỗ quá cảm xúc. Anh nhớ lời An Nhiên: đừng bắt đứa trẻ chứng minh nỗi đau của nó thay người lớn. Vì vậy, cả email không có một dòng nào nhắc đến đoạn ghi âm của Bảo An. Thành gửi thư, rồi ngồi trong căn phòng chưa đến mười lăm mét vuông, nhìn chiếc giường đơn sát tường. Nếu con về đây, nó sẽ ngủ ở đâu? Câu hỏi ấy không còn để tự làm nhục mình. Nó trở thành việc phải sửa.

Sáng thứ bảy, Thành vẫn đến nhà họ Tô đúng giờ. Anh không mặc áo mới vì không có, nhưng sơ mi đã được giặt sạch và ủi phẳng dưới đáy nồi nước nóng như cách anh vẫn làm mỗi khi muốn mình trông đàng hoàng hơn một chút. Trong túi anh có bản photo thỏa thuận ly hôn, điện thoại đã sạc đầy pin, và một hộp bánh trứng nhỏ Bảo An thích. Trên đường đi, anh tự nhắc mình ba lần: không cãi nhau trước cổng, không gọi tên con, không làm con sợ. Đến trước căn biệt thự quen thuộc, cánh cổng sắt màu đen đóng kín. Camera trên trụ cổng chớp một đốm đỏ rất nhỏ, giống một con mắt không chớp.

Bảo vệ nhìn anh qua ô cửa phụ. Lần trước người này còn mở cổng cho tài xế nhà Tô ra vào, lần này chỉ hé một khe vừa đủ để tiếng nói lọt qua. “Hôm nay cậu chủ nhỏ không ra ngoài.” Thành giữ bản thỏa thuận trong tay, giọng bình tĩnh hơn chính anh tưởng. “Theo lịch, hôm nay tôi đón Bảo An. Anh vui lòng báo cô Tô Uyển giúp tôi.” Người bảo vệ hơi khó xử, đưa mắt về phía camera rồi nói nhỏ: “Trong nhà đã dặn rồi. Anh đừng làm khó tôi.” Câu “đừng làm khó tôi” nghe quen đến mức Thành thấy buồn cười rất nhẹ. Hóa ra trong nhiều năm, ai cũng có thể nói mình bị làm khó, chỉ có Bảo An là không được nói.

Anh gọi cho Tô Uyển. Chuông đổ đến lần thứ hai thì cô bắt máy. Phía sau giọng cô có tiếng người đàn ông nói gì đó rất thấp, rồi im bặt. “Thành, anh về đi. Hôm nay không tiện.” “Tô Uyển, tôi đang ở trước cổng đúng lịch. Nếu em không cho con gặp tôi, hãy nhắn bằng văn bản.” “Anh cứ phải làm đến mức này sao?” Giọng cô vỡ ra, không hẳn giận, cũng không hẳn cầu xin. “Bảo An đang ôn bài. Ba tôi nói nó cần ổn định. Anh xuất hiện thế này chỉ làm con rối thêm.” Thành nhắm mắt một giây. Anh muốn hỏi rối thêm là rối thêm cho ai, muốn hỏi một đứa trẻ tám tuổi cần ổn định đến mức mất quyền được gặp ba sao. Nhưng anh chỉ nói: “Tôi không tranh cãi. Em nhắn lại lý do và lịch gặp bù.”

Cửa chính trong sân hé mở. Thành nhìn thấy Tô Uyển đứng dưới bậc thềm, chiếc điện thoại áp bên tai, vai gầy đi so với lần gặp trước. Sau lưng cô là bóng Tô Khải Chính, thẳng và cứng như một vách tường. Ông không bước ra, cũng không cần bước ra. Chỉ một cái nhìn từ trong nhà đã đủ khiến người bảo vệ lùi nửa bước. Rồi ở tầng hai, sau rèm cửa màu kem, có một bóng nhỏ thoáng qua. Tim Thành giật mạnh. Anh không gọi. Anh siết hộp bánh trong tay đến mức góc giấy móp lại. Bóng nhỏ ấy biến mất ngay khi Tô Khải Chính quay đầu lên cầu thang. Sau đó, cánh cửa chính đóng lại. Âm thanh không lớn, nhưng với Thành nó giống tiếng một cuối tuần bị nhốt vào trong nhà người khác.

Tin nhắn đến gần như cùng lúc: Tuần này và các cuối tuần gần kỳ kiểm tra, Bảo An tạm thời ở nhà để tập trung học. Không sắp xếp gặp bù cho đến khi tình hình ổn định. Mong anh đừng đến cổng gây ảnh hưởng tới con. Thành nhìn màn hình. Lần đầu tiên, nhà họ Tô viết rõ điều mà họ vẫn làm mơ hồ suốt nhiều năm. Không sắp xếp gặp bù. Đừng đến cổng. Gây ảnh hưởng tới con. Những chữ ấy lạnh và gọn, nhưng cũng chính vì lạnh và gọn nên chúng đứng được trên giấy. Anh chụp màn hình, lưu lại, rồi gửi tiếp cho An Nhiên kèm một dòng: Họ đã xác nhận bằng văn bản.

Một phút sau, An Nhiên trả lời: Rời khỏi đó. Không tranh cãi. Ghi lại thời gian, địa điểm, người chứng kiến. Chiều đến văn phòng. Thành đọc xong, cất điện thoại vào túi. Người bảo vệ vẫn đứng sau ô cửa phụ, vẻ mặt lúng túng. Thành đưa hộp bánh trứng qua khe cửa. “Nếu không tiện đưa cho con, anh cứ bỏ đi. Nhưng nếu đưa được, nói giúp tôi là ba không giận.” Người bảo vệ nhìn hộp bánh, rồi nhìn camera. Cuối cùng anh ta không nhận. “Tôi xin lỗi.” Thành gật đầu. Anh không ép. Có những cánh cửa chưa mở được thì không thể dùng tay không đập vào, nhất là khi phía sau cánh cửa ấy có một đứa trẻ đang học cách sợ tiếng động.

Thành quay lưng đi khỏi cổng nhà họ Tô. Mỗi bước chân ban đầu đều nặng, nhưng càng đi anh càng thấy trong ngực mình có thứ gì nóng lên, không phải cơn nóng muốn phá tung mọi thứ, mà là một đường lửa mảnh và thẳng. Anh đã từng nghĩ nhẫn nhịn là cách duy nhất để Bảo An còn được yên. Nhưng cánh cửa vừa đóng lại không chỉ ngăn anh ở ngoài; nó cũng khóa con anh ở trong một nơi người lớn gọi là ổn định. Đến cuối con đường, Thành dừng dưới bóng cây, mở điện thoại gọi cho Nguyễn An Nhiên. Khi cô bắt máy, anh không giải thích dài. Anh nhìn về phía căn biệt thự sau lưng, nhìn cánh cổng đen đã nhỏ lại trong nắng, rồi nói từng chữ rất rõ: “Luật sư Nguyễn, tôi có câu trả lời rồi. Tôi muốn bảo vệ con. Tôi sẽ kiện.”