Chương 11: Cửa Phòng Khép Hờ
“Không.” Minh nói gần như ngay lập tức, trước cả khi tiếng thông báo dưới nhà kịp tan hết. Anh không bước vội tới ôm con, cũng không dùng giọng chắc nịch như người lớn hay dùng để lấp đi nỗi sợ của trẻ con. Anh chỉ đứng ở ngưỡng cửa, nhìn Nhiên đang ngồi bên bàn học với hai mắt đỏ hoe, rồi nói lại chậm hơn: “Không, ba không thất vọng về con. Nếu có điều gì làm ba thất vọng, thì là ba đã để con phải sợ đến mức hỏi ba câu đó.”
Nhiên nhìn anh rất lâu. Ánh đèn bàn rơi xuống một nửa gương mặt con, làm vệt nước trên má sáng lên rồi tối đi khi con cúi đầu. Câu trả lời của Minh không làm con nhẹ nhõm ngay. Nhưng vai con bớt co lại, bàn tay đang bấu vào mép vở cũng thả lỏng một chút, như thể trong căn phòng nhỏ này, ít nhất có một người lớn không bắt con phải chứng minh mình đáng được tin.
Điện thoại dưới nhà lại reo. Lần này không phải một tiếng ngắn, mà là hai tiếng liên tiếp. Minh thấy ánh mắt Nhiên lập tức quét về phía cầu thang. Sợ hãi trong mắt con không còn là thứ mơ hồ. Nó có hình dạng rất cụ thể: một nhóm phụ huynh, một câu nhắn của cô giáo, một cái tên bị nhắc lên giữa đám đông rồi bị người ta xoay ngang xoay dọc như một tờ giấy đã nhàu. Minh khép bớt cửa phòng lại, nhưng không đóng hẳn. Anh để lại một khe sáng vừa đủ. “Ba xuống xem. Con không cần trả lời gì hết. Cũng không ai được bắt con trả lời tối nay.”
Nhiên gật đầu rất nhẹ. Khi Minh bước xuống cầu thang, anh thấy Hạnh đã đứng ở chân cầu thang, điện thoại cầm bằng cả hai tay. Mặt chị tái đi vì giận. Trên màn hình, cô Thu Hà vừa gửi một tin dài trong nhóm phụ huynh lớp 11A3. Giọng chữ của cô vẫn mềm, vẫn đầy những cụm như “mong phụ huynh phối hợp”, “tránh hiểu lầm không đáng có”, “giữ ổn định tâm lý cho các con”. Nhưng càng mềm, Minh càng thấy lạnh. Cô viết rằng gần đây trong lớp có một số lời nói gây ảnh hưởng đến tinh thần học tập chung; sáng mai cô sẽ trao đổi với riêng An Nhiên và vài bạn liên quan, mong gia đình nhắc con bình tĩnh, nếu có hiểu lầm thì nên chủ động xin lỗi để tập thể không bị xáo trộn.
Hạnh siết điện thoại. “Chủ động xin lỗi?” Chị nói nhỏ đến mức gần như không ra tiếng. “Con mình bị mất góc bài, bị nói xấu, giờ lại bảo nó xin lỗi để lớp ổn định?” Minh không trả lời ngay. Anh đọc lại tin nhắn thêm một lần, rồi chụp màn hình bằng điện thoại của mình. Anh ghi thời gian, tên người gửi, nội dung chính vào sổ. Lần này chữ anh không còn thẳng như ban nãy. Có một nét hằn mạnh ở chữ “xin lỗi”, làm giấy hơi lõm xuống.
“Anh định im tiếp sao?” Hạnh hỏi. Câu ấy không phải trách. Nó giống tiếng một người mẹ đang cố bám vào mép bàn để không lao thẳng vào cơn giận. Minh nhìn lên cầu thang. Cửa phòng Nhiên vẫn khép hờ, ánh sáng vàng nằm mỏng trên bậc thang thứ ba. Anh biết con có thể đang nghe. Hoặc không nghe nhưng vẫn đoán được. Với Nhiên, tiếng thông báo đã đủ để dựng trong đầu cả một phiên xử. “Không phải im,” Minh nói. “Nhưng nếu mình nhắn ngay trong nhóm, cô sẽ biến chuyện này thành gia đình mình gây áp lực. Sáng mai con sẽ là người đứng giữa lớp chịu trận đầu tiên.”
Hạnh nhắm mắt. Chị hiểu Minh nói đúng, dù cái đúng ấy làm người ta đau. Từ đầu đến giờ, những người lớn kia chỉ cần vài chữ “ổn định”, “hiểu lầm”, “chủ động xin lỗi” là đã có thể đẩy lỗi về phía đứa trẻ yếu thế nhất. Chị hít sâu, rồi hỏi: “Vậy mình làm gì?”
“Mình giữ tin này. Không trả lời trong nhóm. Em nhắn riêng cho cô Hà, chỉ hỏi lịch gặp riêng phụ huynh, không nhận bất cứ chữ xin lỗi nào.” Minh nói từng câu, như tự đóng cọc xuống đất để cả hai khỏi bị cơn giận cuốn đi. “Anh sẽ tìm số phụ huynh gửi ảnh bài kiểm tra. Nếu hỏi được thì hỏi riêng. Còn chuyện sáng mai, anh đưa Nhiên đi học. Anh không vào lớp nếu con chưa đồng ý, nhưng anh sẽ ở cổng trường. Con phải biết nó không bị bỏ lại.”
Hạnh nhìn anh. Trong mắt chị có mệt mỏi, giận dữ và cả sự hối hận của người mẹ nhận ra mình đã nhiều lần khuyên con nhịn thêm một chút. Chị gật đầu, rồi soạn tin nhắn cho cô Hà: gia đình xin hẹn gặp riêng để trao đổi về bài kiểm tra của An Nhiên và các thông tin liên quan; gia đình chưa đồng ý bất kỳ hình thức xin lỗi nào trước khi sự việc được làm rõ. Minh đọc xong, nói “được”, rồi Hạnh mới bấm gửi.
Tin nhắn vừa đi, trên lầu có tiếng ghế kéo khẽ. Minh ngẩng lên. Cửa phòng Nhiên mở thêm một chút. Con đứng sau khe cửa, một tay vịn vào tay nắm, mặt trắng bệch. Rõ ràng con đã nghe đủ. Hạnh lập tức muốn bước lên, nhưng Minh đưa tay giữ nhẹ khuỷu tay chị. Không phải ngăn chị lại, chỉ là xin chị đi chậm. Có những đứa trẻ đang hoảng mà nếu cả hai người lớn cùng lao tới, yêu thương cũng có thể thành một đám đông.
Minh đi lên trước. Mỗi bậc cầu thang anh bước rất chậm, như sợ tiếng dép của mình làm con giật mình. Khi đến trước cửa, anh không đẩy vào. Anh đứng ngoài, ngang với khe cửa khép hờ. “Con nghe rồi?” Nhiên gật đầu. Môi con run, nhưng con cố giữ giọng bình thường: “Cô muốn con xin lỗi Gia Hân hả ba?” Minh thấy trong câu hỏi ấy không chỉ có Gia Hân. Có cả Lan Vy, cả lớp 11A3, cả những ánh mắt đã chờ sẵn để xem con cúi đầu thế nào.
“Cô chưa có quyền bắt con xin lỗi khi sự việc chưa rõ,” Minh nói. “Và ba mẹ chưa đồng ý.” Nhiên cười một cái rất nhỏ, khô khốc. “Nhưng nếu cô nói trước lớp thì sao? Nếu cô nói vì con mà lớp mất đoàn kết thì sao? Con không muốn vào đó.” Hai chữ “vào đó” làm Minh nghe ra một nơi không còn giống lớp học. Với Nhiên, lớp 11A3 bây giờ giống một căn phòng quá đông người, cửa thì mở nhưng lối ra lại không dành cho con.
Hạnh đứng sau Minh, mắt đỏ lên. Chị không nói “con phải mạnh mẽ”, cũng không nói “có ba mẹ đây rồi còn sợ gì”. Chị chỉ nói: “Mẹ không bắt con đi nếu sáng mai con chưa chịu nổi. Nhưng nếu con muốn đi, mẹ và ba sẽ chuẩn bị với con từng bước.”
Nhiên nhìn mẹ, rồi nhìn ba. Trong mắt con xuất hiện một sự phân vân rất đau. Con muốn được cứu, nhưng cũng sợ được cứu theo cách khiến mình bị ném ra giữa sân trường. Minh hiểu cảm giác ấy. Năm xưa, khi anh bị đổ oan lấy tiền trong ngăn tủ nhà bác, anh cũng từng ước có người đứng ra tin mình, lại sợ người đó nói quá lớn khiến anh phải nhắc lại nỗi nhục trước từng gương mặt không tin.
“Ba không đưa con ra trước lớp để chứng minh gì hết,” Minh nói. “Nếu ngày mai cô gọi con lên nói chuyện, con có quyền nói ba mẹ con muốn trao đổi riêng trước. Nếu con không nói được, con gọi ba. Ba sẽ ở ngoài cổng.” Nhiên hỏi rất khẽ: “Ba đứng đó thật hả?” Minh gật đầu. “Thật. Tiệm mở trễ một buổi không chết được. Con mới là chuyện quan trọng.”
Câu ấy làm Nhiên quay mặt đi. Con dùng tay áo lau mắt, động tác vụng về như lúc nhỏ, nhưng Minh không nhắc. Một lúc sau, Nhiên mở cửa rộng hơn. Căn phòng sau lưng con bừa bộn hơn Minh tưởng: sách vở chồng lên nhau, mấy tờ nháp bị vo tròn trong sọt rác, áo khoác đồng phục vắt trên ghế. Trên màn hình điện thoại của con, ánh sáng tắt rồi lại sáng. Có một thông báo từ nhóm lớp, nhưng con úp máy xuống rất nhanh.
Minh nhìn thấy, nhưng không hỏi ngay. Anh vừa hứa con không bị thẩm vấn. Anh chỉ nói: “Tối nay con tắt mạng cũng được. Điện thoại để ngoài phòng ba mẹ giữ, hoặc con giữ nhưng không cần đọc. Con chọn.” Nhiên nhìn chiếc điện thoại úp mặt trên bàn. Rất lâu sau, con cầm lên, đưa cho Minh. “Ba giữ giúp con. Nhưng ba đừng mở nhóm lớp vội.”
Minh nhận máy bằng cả hai tay, như nhận một thứ rất dễ vỡ. “Ba không mở nếu con chưa cho.” Nhiên gật đầu. Nhưng khi Minh chuẩn bị quay đi, con lại gọi: “Ba.” Lần thứ hai trong đêm, tiếng gọi ấy giữ anh ở ngưỡng cửa. Nhiên đứng giữa phòng, hai tay níu mép áo, mắt nhìn xuống nền. “Con còn một chuyện chưa kể.”
Minh không bước vào. Anh sợ chỉ một bước quá nhanh cũng làm con nuốt ngược điều đang cố nói ra. “Ừ. Ba nghe.” Nhiên hít vào, nhưng hơi thở bị đứt giữa chừng. “Hôm cô trả bài… lúc ra chơi, con có quay lại phòng giáo viên vì con để quên bình nước. Cửa phòng khép hờ.” Con dừng lại, mắt đỏ lên rất nhanh. “Con nghe cô Hà nói tên con. Cô nói với ai đó là chuyện bài kiểm tra đừng để ba mẹ con biết.”
Hạnh đứng sau lưng Minh, im đến mức tiếng đồng hồ dưới nhà bỗng nghe rất rõ. Minh nhìn cánh cửa phòng con đang mở lưng chừng. Cả tối nay, anh cứ tưởng mình đang cố tìm góc giấy bị mất. Đến lúc này anh mới hiểu người ta không chỉ xé một mảnh bài kiểm tra. Người ta đã cố khép rất nhiều cánh cửa trước mặt con anh. Minh siết nhẹ chiếc điện thoại của Nhiên trong tay, giọng thấp xuống: “Con nghe được những ai ở trong phòng?” Nhiên ngẩng lên, môi tái đi. “Con không thấy rõ. Nhưng con nghe giọng Gia Hân.”
