Bỏ qua nội dung

Ba Luon O Sau

Chương 9: Bài Kiểm Tra Mất Góc

Chương 9: Bài Kiểm Tra Mất Góc

Đêm đó, Minh không trả lời ngay câu hỏi của Hạnh. Mảnh giấy cũ có dòng chữ ‘bản tường trình’ nằm giữa bàn ăn, còn điện thoại của anh vẫn sáng dòng tin nhắn cô Hà vừa gửi: ‘Ngày mai lớp trả bài kiểm tra Toán. Mong gia đình động viên An Nhiên bình tĩnh, tránh suy diễn thêm.’ Hạnh nhìn anh rất lâu, cuối cùng chỉ nói: ‘Em không cần anh kể hết đêm nay. Nhưng chuyện của con, anh đừng đứng một mình nữa.’ Minh gật đầu. Anh muốn giải thích rằng mình giấu vì sợ cả nhà hoảng thêm, nhưng lời ấy nghe ra vẫn giống một kiểu im lặng khác. Anh gấp mảnh giấy cũ lại, đặt vào bìa hồ sơ, rồi nói khẽ: ‘Ngày mai mình xem bài của con trước đã.’

Sáng hôm sau, Nhiên dậy sớm hơn thường lệ. Con cài rồi tháo chiếc khuy tay áo hai lần, cuối cùng vẫn để cổ tay hơi lệch. Hạnh cầm hộp sữa đứng ngoài cửa phòng, muốn bảo con uống nhưng lại sợ chỉ một câu quan tâm cũng làm con thấy mình đang bị theo dõi. Minh sửa lại quai cặp bị tuột chỉ cho con. Khi đưa cặp lại, anh không hỏi con có sợ không, chỉ dặn: ‘Hôm nay nếu trả bài, con không cần cãi với ai ngay. Con chỉ cần nhìn kỹ bài của mình. Chỗ nào lạ thì nhớ lại giúp ba.’ Nhiên siết dây cặp. ‘Nếu con không nhớ thì sao ạ?’ Minh đáp: ‘Không nhớ cũng là một thông tin. Mình không tự ép mình phải chứng minh mọi thứ trong một giây.’

Minh chở Nhiên đến trường. Gần tới cổng, con khẽ xin ba thả ở bên kia đường. Anh nhìn qua gương chiếu hậu, thấy vài nhóm học sinh áo trắng đứng cười dưới nắng sớm, bình thường đến mức đau. Anh dừng xe đúng chỗ con muốn, kéo lại quai mũ bảo hiểm cho con rồi nói: ‘Ba ở sau con, không phải ở trên đầu con. Khi nào cần, con quay lại là thấy.’ Nhiên nhìn anh một thoáng, môi mấp máy, nhưng cuối cùng chỉ gật đầu rồi đi qua đường. Minh ngồi trên xe thêm vài giây, chờ đến khi bóng con khuất sau cổng trường mới nổ máy rời đi.

Tiết Toán là tiết thứ hai. Cô Hà bước vào lớp với xấp bài kiểm tra đặt trước ngực, giọng vẫn mềm và đều như mọi ngày. ‘Điểm lần này có bạn tiến bộ, có bạn chưa tốt. Các em tự xem lại, đừng làm ồn.’ Khi tên Nhiên được gọi, lớp im đi một nhịp rất ngắn. Nhiên bước lên nhận bài. Tờ giấy nhẹ tênh trong tay con, nhưng con số đỏ trên góc trái lại nặng như đá: 5,25. Bên dưới là dòng phê nghiêng nghiêng: ‘Cần tập trung hơn, tránh sai cơ bản.’ Nhiên cúi đầu trở về chỗ. Sau lưng con có tiếng cười khẽ, nhỏ thôi, nhưng đủ làm gáy con lạnh đi.

5,25 không phải là một con số đáng chết. Minh từng nói điểm thấp thì mình xem vì sao thấp. Nhưng với Nhiên, nó không chỉ là điểm. Nó là câu Lan Vy từng nói: ‘Để xem học sinh giỏi còn giỏi được bao lâu.’ Nó là tin nhắn cô Hà gửi cho ba mẹ con từ tối qua, trước cả khi con biết điểm. Nhiên nhìn kỹ bài kiểm tra. Tên con vẫn ở đầu giấy, vài dòng đầu giống chữ con, nhưng từ câu ba trở đi, nét bút lạ dần. Số 2 bị móc lên khác thường, dấu chấm to và đậm hơn thói quen của con. Góc phải phía trên của tờ giấy đã mất một miếng tam giác nhỏ, vết rách thẳng và phẳng, không giống bị kẹt trong cặp.

‘Sao vậy, học sinh giỏi?’ Lan Vy ngồi bàn trên quay xuống, giọng chỉ đủ cho Nhiên nghe. ‘Giấy cũng biết tự mất góc hả?’ Nhiên nắm mép bàn. Gia Hân không quay lại, nhưng trong chiếc gương nhỏ gắn ở hộp bút của cô bé, Nhiên thấy khóe miệng phản chiếu một nụ cười rất mỏng. Cô Hà bắt đầu sửa câu một. Nhiên muốn giơ tay hỏi vì sao bài mình bị rách, vì sao phần sau không giống chữ mình, vì sao cô đã nhắn gia đình con ‘tránh suy diễn’ từ tối qua. Nhưng Lan Vy nghiêng người, nói nhanh: ‘Hỏi đi. Rồi mai cả lớp lại biết bạn Nhiên bị điểm thấp cũng đổ cho người khác.’ Ngón tay Nhiên hạ xuống trước khi kịp rời khỏi mặt bàn.

Cuối tiết, Nhiên vẫn đi lên bàn giáo viên. Con đã tập trong đầu câu nói ngắn nhất: ‘Cô ơi, bài em bị rách góc.’ Nhưng khi đứng trước mặt cô Hà, câu ấy lại biến thành một hơi thở mỏng. Cô Hà nhìn tờ giấy, ánh mắt dừng ở góc rách chưa tới một giây. ‘Có thể lúc thu bài các em để lẫn nên bị quăn, hoặc em cất trong cặp không kỹ. Cô chấm theo phần còn lại trên giấy. Lần sau em cẩn thận hơn.’ Nhiên siết bài kiểm tra. ‘Nhưng em nhớ câu ba em không làm như vậy.’ Giọng cô Hà mềm xuống: ‘An Nhiên, điểm số có lúc lên lúc xuống. Em đừng để chuyện ngoài lề làm mình nhạy cảm quá. Cả lớp đang nhìn, em về chỗ đi.’

Nhiên quay lại bàn. Không ai thật sự nhìn con, nhưng con có cảm giác cả lớp đều nghe thấy. Cảm giác ấy còn tệ hơn bị nhìn thẳng. Nó giống đứng giữa một căn phòng đầy cửa khóa, bên ngoài ai cũng bảo mình tự tưởng tượng. Trong giờ ra chơi, con nhét tờ bài kiểm tra vào giữa sách Ngữ văn. Lan Vy đi ngang, cố tình làm rơi cây bút xuống gần chân con. Khi cúi nhặt, cô bé nói rất nhanh: ‘Nói với ba mẹ ít thôi. Người lớn mà làm quá thì người bị ghét vẫn là cậu.’ Nhiên không đáp. Con nhìn ra sân trường, nơi vài học sinh lớp dưới đang đá cầu, quả cầu lông đỏ bay lên rồi rơi xuống như chẳng liên quan gì đến một tờ giấy bị xé mất góc.

Chiều đó, Minh đến đón con muộn năm phút vì khách ở tiệm cứ hỏi mãi chuyện máy lạnh nhỏ nước. Khi tới cổng trường, anh thấy Nhiên đứng dưới gốc phượng, hai tay ôm cặp trước ngực. Mặt con không khóc, nhưng cái cách con đứng yên quá mức làm anh hiểu hôm nay đã có chuyện. Trên đường về, Nhiên tự nói trước: ‘Con được 5,25.’ Minh không quay đầu lại. Anh sợ một phản ứng quá nhanh cũng làm con nghĩ anh thất vọng. ‘Ừ,’ anh nói. ‘Về nhà mình xem bài.’ Nhiên im một lúc. ‘Ba đừng lên trường được không?’ Minh đáp: ‘Ba chưa lên. Ba xem trước. Việc nào cần làm, mình bàn với mẹ và con.’

Ở nhà, Hạnh nghe điểm số thì mắt lập tức đỏ lên, nhưng lần này chị kịp giữ câu hỏi trong miệng. Minh rửa tay, lau khô, rồi ngồi xuống bàn ăn như ngồi trước một món đồ cần tháo thật cẩn thận. Nhiên lấy bài kiểm tra ra. Tờ giấy đã được con vuốt phẳng đến mức có những nếp trắng nhỏ ở mép. Minh không chạm vào ngay. Anh hỏi: ‘Ba có thể xem không?’ Nhiên gật đầu. Anh mới đặt tờ giấy lên nền bàn sạch, kéo đèn bàn lại gần. Vết mất góc hiện ra rõ hơn dưới ánh sáng vàng. Mép rách không xơ nhiều. Nó không giống bị vò lúc thu bài, càng không giống bị cặp sách cắn mất một miếng gọn như vậy.

Minh đọc từng dòng. Anh đã quên nhiều công thức Toán, nhưng anh nhớ nét chữ của con gái mình. Anh từng nhìn Nhiên viết giấy nhắc mẹ mua bột giặt, từng ký những bài kiểm tra tám, chín điểm, từng nhận tấm thiệp sinh nhật có dòng chữ nghiêng hơi vụng. Nét chữ của Nhiên có đuôi hơi nghiêng sang trái khi mệt, dấu chấm nhỏ, số 2 cong gọn ở đầu. Trong bài này, từ câu ba trở đi, số 2 bị viết móc lên khác thường. Minh không kết luận ngay. Anh lấy một tờ giấy trắng, ghi thời gian, điểm số, tình trạng góc giấy, lời Nhiên nhớ được và câu cô Hà đã nói. Rồi anh hỏi: ‘Con có chắc câu này con làm khác không?’ Nhiên nhìn dòng biến đổi sai. ‘Con chắc. Con nhớ lúc đó con sửa một lần, còn gạch nháp ở mép phải. Nhưng mép đó mất rồi.’

Hạnh đưa tay che miệng. Minh khựng lại ở chữ mép phải. Góc giấy bị mất không còn là một vết rách vô nghĩa; nó có thể là phần chứa dấu nháp, số thứ tự, hoặc một thứ rất nhỏ đủ chứng minh tờ giấy này từng không nằm yên như cô Hà nói. Anh lấy túi hồ sơ trong suốt, đặt bài kiểm tra vào, không bấm ghim, không dán băng keo. ‘Tạm thời mình giữ nguyên như vậy,’ anh nói. ‘Mẹ đã chụp ảnh. Tối nay ba chụp lại dưới đèn, chụp cả mặt sau, ghi giờ rõ ràng. Mai nếu cần hỏi cô, mình hỏi bằng câu hỏi, không kết tội trước.’ Nhiên nhìn anh, vẫn sợ, nhưng nỗi sợ ấy đã có một mép để bám. Con thì thầm: ‘Nếu cô nói con bịa thì sao?’ Minh đáp: ‘Thì ba sẽ không để con phải đứng một mình nghe câu đó.’

Bữa tối hôm ấy vẫn không vui, nhưng đã khác tối qua. Nhiên ăn được nửa bát cơm. Hạnh không ép thêm, chỉ đặt bát canh nhỏ gần tay con. Minh không khen như thể đó là chiến thắng lớn; anh chỉ gắp một miếng trứng vào chén con như mọi ngày. Sau khi Nhiên lên phòng, Hạnh mở nhóm phụ huynh lớp 11A3 xem có ai nhắc đến bài kiểm tra không. Tin nhắn trôi rất nhanh: người hỏi cách tính điểm, người than đề khó, người gửi ảnh bài con mình để nhờ cô giải thích. Minh đang ghi mốc thời gian thì Hạnh bỗng đẩy điện thoại sang trước mặt anh. ‘Anh nhìn ảnh này.’

Một phụ huynh vừa gửi ảnh bài kiểm tra của con để khoe câu cuối được cô khen trình bày sạch. Bức ảnh hơi nghiêng, góc chụp không tốt, nhưng Minh vẫn nhìn thấy phần mép phải của tờ giấy trong ảnh. Ở đó có một mẩu giấy rời hình tam giác nằm kẹt dưới quyển vở phía sau. Trên mẩu giấy ấy lộ ra nửa nét bút màu xanh cong gọn như số 2 của Nhiên, cùng một vệt gạch nháp rất mảnh. Minh đặt bút xuống. Căn nhà yên đến mức tiếng thông báo tiếp theo trong nhóm phụ huynh vang lên như một tiếng gõ cửa. Lần này, anh không thấy giận trước. Anh thấy lạnh. Vì nếu góc giấy của Nhiên đang xuất hiện trong ảnh bài kiểm tra của một học sinh khác, thì chuyện này đã không còn là điểm thấp nữa. Nó là có người đã chạm tay vào bài của con anh.