Chương 60: Cái Giá Của Sạch Sẽ
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 60: Cái Giá Của Sạch Sẽ
Ôn Thừa Quân nói tôi rất giống mẹ mình bằng giọng bình thản đến mức gần như dịu dàng. Nếu không phải giữa chúng tôi còn đặt một tập hồ sơ trắng, nếu không phải từng chữ của ông ta đều mang mùi của những căn phòng kín trong giới này, có lẽ người ngoài nghe thấy sẽ tưởng đó là một lời khen. Tôi đứng trước cửa, tay vẫn đặt trên tay nắm lạnh, nhìn người đàn ông đang ngồi dưới ánh đèn vàng. Bóng ông ta đổ xuống mặt bàn, phủ lên dòng chữ “phục hồi hình ảnh” như một lớp bụi không thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Tôi không quay lại ngay. Một người càng muốn kéo mình trở về bàn, càng không nên để họ thấy sợi dây nào trên người mình bị giật mạnh. Mẹ tôi là sợi dây ấy. Ôn Thừa Quân biết. Cha tôi biết. Có lẽ rất nhiều người năm đó đều biết, chỉ có tôi là đứa trẻ bị đẩy ra khỏi căn phòng, đứng ngoài cửa nghe người lớn gọi sự thỏa hiệp là vì tương lai.
“Giống ở điểm nào?” Tôi hỏi.
Ôn Thừa Quân khẽ nâng mắt. Ông ta có vẻ hài lòng vì tôi cuối cùng vẫn lên tiếng, nhưng sự hài lòng ấy được giấu rất kỹ sau vẻ nhã nhặn quen thuộc. “Cô cũng thích hỏi những câu không nên hỏi trong một thời điểm không thích hợp.”
“Vậy hôm nay là thời điểm thích hợp à?”
“Hôm nay là thời điểm tôi còn muốn trả lời.” Ông đặt tay lên tập hồ sơ, không đẩy nó về phía tôi nữa, chỉ dùng đầu ngón tay gõ rất nhẹ lên bìa giấy. “Cô Lạc, người thông minh nên biết phân biệt giữa sự thật và thứ mình có thể chịu nổi sau khi biết sự thật. Mẹ cô năm đó không phân biệt được. Tôi hy vọng cô sẽ khác.”
Tôi xoay người, trở lại cạnh bàn, nhưng không ngồi xuống. Từ góc này, tôi có thể nhìn thấy khung cửa kính sau lưng ông ta. Bên ngoài là vườn trúc được cắt tỉa sạch sẽ, từng thân trúc thẳng tắp như những câu trả lời đã được luyện sẵn. Tôi bỗng hiểu vì sao ông ta chọn Lan Đình. Nơi này không có tiếng cười lớn, không có camera truyền thông, không có người ngoài vô tình nghe thấy. Mọi thứ đều mềm, êm, sạch. Sạch đến mức nếu có người bị ép cúi đầu ở đây, dấu vết cũng sẽ bị khăn trắng phủ lên trước khi món tiếp theo được đưa vào.
“Ông không định nói cho tôi biết lý do thật sự.” Tôi nói. “Ông chỉ định dùng nó để đổi lấy chữ ký của tôi.”
Ôn Thừa Quân nhìn tôi một lúc, rồi bật cười rất khẽ. “Cô lại giống bà ấy thêm một điểm. Quá nhanh để nghi ngờ thiện ý.”
“Thiện ý không cần khóa trong hồ sơ.”
Lần này, nụ cười của ông ta nhạt đi rõ hơn. Nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, vẻ ôn hòa đã trở lại. Ông mở tập hồ sơ, rút ra một tờ giấy riêng đặt lên mặt bàn. Trên đó không phải điều khoản pháp lý dày đặc, mà là bản giới thiệu một dự án phim điện ảnh cấp S do một công ty liên kết với Vân Đỉnh đầu tư. Đạo diễn hạng nhất, biên kịch từng đoạt giải, lịch phát hành mùa lễ lớn, ngân sách tuyên truyền đủ để một diễn viên đang ở đáy vực được đặt lại dưới ánh đèn chỉ sau một đêm. Ở dòng vai chính nữ, tên tôi được in rất nhỏ, nhỏ đến mức giống như một chỗ trống có thể bị thay bất kỳ lúc nào.
“Đây là lời mời chính thức?” Tôi hỏi.
“Đây là cơ hội.” Ôn Thừa Quân sửa lại rất nhẹ. “Trong ngành này, lời mời có thể gửi cho rất nhiều người. Cơ hội chỉ dành cho người biết nắm.”
Tôi nhìn tờ giấy. Đời trước, tôi từng mơ đến một vai diễn như vậy. Không phải vì hào quang rỗng tuếch, mà vì diễn viên nào cũng cần một sân khấu đủ lớn để chứng minh mình không phải món đồ bị công ty quản lý gắn giá. Nếu tờ giấy này xuất hiện ba năm trước, tôi có thể sẽ mất ngủ cả đêm vì vui. Nếu nó xuất hiện khi tôi vừa bị cả mạng nguyền rủa, có lẽ tôi sẽ xem nó như bàn tay duy nhất chìa xuống vực. Nhưng bây giờ, tôi đã biết có những bàn tay không kéo người ta lên. Chúng chỉ đo xem cổ tay mình vừa với chiếc khóa nào.
Ôn Thừa Quân không thúc giục. Ông ta rất biết cách để sự im lặng làm việc thay mình. Một lúc sau, ông mới rút thêm một trang khác. Trên đó là kế hoạch truyền thông chi tiết hơn bản phác thảo ban đầu. Ba tháng làm sạch hình ảnh. Sáu tháng tái xuất bằng phim hiện thực. Một năm trở thành gương mặt đại diện cho nghệ sĩ vượt qua bạo lực mạng. Các từ ngữ được chọn rất đẹp: trưởng thành, can đảm, phục hồi, ánh sáng, tái sinh. Đẹp đến mức tôi gần như nhìn thấy đội ngũ phía sau đã dùng bao nhiêu cuộc họp để đánh bóng nỗi đau của tôi thành một sản phẩm dễ bán.
“Đoàn phim ‘Không Tắt’ thì sao?” Tôi hỏi.
“Nếu cô hợp tác, tin đồn dừng lại ở mức tin đồn.” Ôn Thừa Quân đáp ngay, như thể đã chờ câu hỏi này. “Cố Nghiên có thể tiếp tục quay. Bộ phim của cô vẫn được ra mắt, thậm chí có thể nhận thêm kênh phát hành tốt hơn. Tôi không có hứng thú hủy một bộ phim nhỏ nếu nó không cản đường ai.”
“Còn nếu tôi không hợp tác?”
Ông ta thở dài rất nhẹ, giống như đang tiếc cho sự cố chấp của tôi. “Cô Lạc, khi công chúng bắt đầu tin rằng một đoàn phim đang tiêu thụ chấn thương thật của diễn viên để đổi lấy danh tiếng, mọi lời giải thích đều sẽ trở nên khó nghe. Một cảnh lan can, một thông báo niêm phong tư liệu, một lần ngất ở phim trường. Chỉ cần sắp xếp đúng thứ tự, câu chuyện sẽ tự nói thay chúng ta.”
Chúng ta. Tôi gần như muốn cười vì hai chữ ấy. Trong miệng ông ta, kẻ cầm dao và người bị đặt lên bàn mổ bỗng trở thành cùng phe, cùng tham gia vào một câu chuyện được biên tập cẩn thận. Tôi nhìn từng dòng kế hoạch, rồi nhìn ông ta. “Cái giá?”
Ôn Thừa Quân gật đầu, ánh mắt dịu xuống như cuối cùng tôi cũng hỏi đúng trọng tâm. “Tạm dừng mọi phát ngôn liên quan đến Vân Đỉnh, Hắc Kính, Lương Hách và vụ việc của mẹ cô. Không tiếp tục phối hợp với bất kỳ bên nào thu thập thông tin bất lợi cho tập đoàn. Nếu sau này truyền thông hỏi, cô chỉ cần nói rằng mình từng hiểu lầm một số chuyện vì áp lực tâm lý. Còn về Kính Hải…” Ông dừng một nhịp, “cô nên giữ khoảng cách với Hạ Trầm Chu. Cậu ta là người có tham vọng làm sạch ngành này, nhưng tham vọng sạch sẽ nhất đôi khi cũng là thứ đốt người bên cạnh nhanh nhất.”
Tôi khép mắt trong một thoáng. Không phải vì dao của ông ta chạm trúng Hạ Trầm Chu, mà vì cách ông ta nói tất cả như thể đang giúp tôi tính đường lui. Một vai diễn lớn, một hình ảnh được phục hồi, một đoàn phim được bảo vệ, một bí mật về mẹ được hé dần đúng thời điểm. Đổi lại, tôi chỉ cần im lặng. Im lặng như cha tôi năm đó. Im lặng như những nghệ sĩ biến mất khỏi sổ đen. Im lặng như đời trước tôi đã từng bị cả thế giới ép phải biến mất.
“Sạch sẽ của ông đắt thật.” Tôi nói.
Ôn Thừa Quân mỉm cười. “Không. Nó rẻ hơn rất nhiều so với cái giá cô sẽ phải trả nếu tiếp tục bẩn trong mắt công chúng.”
Tôi mở mắt nhìn ông ta. “Ông gọi đó là bẩn?”
“Công chúng gọi như vậy.” Ông đáp. “Tôi chỉ giúp cô đổi cách họ gọi.”
Tôi cầm tờ giới thiệu dự án lên. Giấy rất dày, mịn, còn thoang thoảng mùi mực mới. Tên phim in phía trên: ‘Thành Phố Sau Đêm Dài’. Một cái tên đẹp. Một chiếc thang đẹp. Một chiếc lồng cũng đẹp. Tôi chợt nhớ đến mẹ tôi trong những bức ảnh cũ, đứng sau bàn dựng phim, tóc buộc thấp, ánh mắt nghiêm đến mức khiến người ta khó lại gần. Khi còn nhỏ, tôi từng hỏi vì sao bà không cười nhiều hơn trước ống kính. Bà nói người làm nghề này không cần lúc nào cũng cười, chỉ cần lúc cắt một khung hình phải biết mình đang giữ lại sự thật hay đang giết nó.
Năm đó, có lẽ cũng từng có một người đặt trước mặt bà một tờ giấy sạch sẽ như thế này. Có lẽ người đó cũng nói rằng chỉ cần bà ký, mọi chuyện sẽ được dọn dẹp, gia đình sẽ yên ổn, đứa con gái nhỏ sẽ lớn lên trong bình an. Rồi cha tôi đã ký thay thứ bà không chịu ký. Sau nhiều năm, họ vẫn còn dùng cùng một cách. Chỉ khác là lần này, tôi đã đủ lớn để tự xé giấy của mình.
“Ôn tiên sinh.” Tôi nói rất chậm. “Ông nhầm rồi. Tôi không sợ bị công chúng gọi là bẩn. Tôi sợ nhất là một ngày nào đó chính tôi cũng quen với cách gọi đó, rồi cúi đầu để người đã làm bẩn tôi bán cho tôi một cái khăn trắng.”
Ôn Thừa Quân im lặng.
Lần im lặng này không còn giống sự kiên nhẫn của người bề trên. Nó mỏng hơn, lạnh hơn, như mặt nước vừa xuất hiện một vết nứt. Ông nhìn tôi, trong mắt cuối cùng có một chút sắc nhọn bị lộ ra sau lớp nhã nhặn. “Cô nghĩ chỉ cần không ký, cô đã thắng sao?”
“Không.” Tôi đáp. “Tôi chỉ không để ông thắng dễ như đời trước.”
Câu ấy suýt nữa đã trượt ra quá xa. Tôi nhìn thấy ánh mắt Ôn Thừa Quân khẽ động, rất nhỏ, nhưng đủ để nhắc tôi rằng trước mặt mình không phải Lương Hách, không phải Đường Vệ Minh, càng không phải Kỷ Tu Dương. Người đàn ông này sống bằng việc nghe ra khe hở trong lời người khác. Tôi không bổ sung, không giải thích. Tôi chỉ đặt tờ giấy trở lại mặt bàn.
Ôn Thừa Quân chậm rãi dựa lưng vào ghế. “Cô Lạc, người trẻ thường nhầm cứng cỏi với giá trị. Nhưng trên đời này, một người sạch hay bẩn không do bản thân người đó quyết định. Nó do người cầm đèn quyết định.”
Tôi cúi xuống, cầm lấy bản mời dự án đặt dưới cùng hồ sơ. Không phải hợp đồng, không có chữ ký, chỉ là một tờ thư mời được in đẹp, cuối trang có logo nhỏ của công ty liên kết Vân Đỉnh. Tôi gấp đôi nó trước mặt ông ta. Tiếng giấy gãy vang lên rất khẽ, nhưng trong căn phòng yên tĩnh ấy, nó rõ hơn tiếng dao đặt xuống bàn. Tôi gấp thêm lần nữa, rồi xé một đường từ giữa trang giấy xuống. Dòng chữ “trân trọng mời” bị tách làm hai, tên tôi cũng bị xé ngang ngay phần giữa.
Người phục vụ bên ngoài có lẽ nghe thấy âm thanh, nhưng không ai mở cửa. Lan Đình thật sự là nơi thích hợp cho những giao dịch sạch sẽ. Ngay cả một lời từ chối cũng được nuốt vào thảm mềm và ánh đèn vàng.
Tôi đặt hai nửa tờ giấy lên tập hồ sơ. “Người cầm đèn có thể quyết định chiếu vào đâu. Nhưng ánh sáng không thuộc về ông.”
Nụ cười của Ôn Thừa Quân biến mất hẳn. Không dữ tợn, không tức giận lộ liễu. Chỉ là lớp mặt nạ cuối cùng bị gỡ xuống trong một giây ngắn ngủi, để lộ một gương mặt rất xa lạ với chữ bao dung. “Cô sẽ hối hận.”
“Có thể.” Tôi cầm túi lên. “Nhưng ít nhất lần này, tôi sẽ hối hận vì lựa chọn của chính mình.”
Tôi mở cửa bước ra ngoài. Hành lang Lan Đình vẫn sáng dịu, mùi trầm hương vẫn sạch và lạnh. Nhưng khi cánh cửa khép lại phía sau, tôi biết bữa tối này đã không còn là lời mời. Ôn Thừa Quân đã thử đưa cho tôi một cái tên sạch sẽ, một vai diễn sạch sẽ, một tương lai sạch sẽ. Và tôi đã trả lại ông ta bằng hai nửa tờ giấy bị xé. Từ khoảnh khắc ấy, ông ta sẽ không còn cần diễn người ban ân nữa. Người cầm đèn sau màn, cuối cùng cũng sẽ phải tự bước vào vùng sáng.
