Chương 61: Tài Khoản Hắc Kính Biến Mất
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 61: Tài Khoản Hắc Kính Biến Mất
Tôi rời khỏi Lan Đình lúc ngoài sân vừa nổi gió. Mùi trầm hương vẫn bám trên tay áo, nhạt mà dai, giống như lời cảnh cáo cuối cùng của Ôn Thừa Quân chưa chịu tan khỏi da thịt. Cửa gỗ sau lưng khép lại rất khẽ, không có tiếng va đập, không có ai chạy theo, càng không có cảnh tượng dữ dội nào đủ để chứng minh vừa rồi tôi đã từ chối một lời mời có thể mua lại cả tương lai. Nơi này quá giỏi nuốt tiếng động. Nó nuốt cả tiếng giấy bị xé, nuốt cả câu “cô sẽ hối hận”, rồi trả lại cho tôi một hành lang sạch sẽ đến mức khiến người ta phát lạnh.
Hạ Trầm Chu đứng dưới mái hiên trước cổng phụ. Anh không hút thuốc, cũng không gọi điện. Ánh đèn sân hắt xuống vai áo khoác màu đen, làm gương mặt anh chìm một nửa trong bóng. Thấy tôi bước ra, anh chỉ nhìn tôi một lúc, như đang xác nhận tôi vẫn còn nguyên vẹn, sau đó mới mở cửa xe. Anh không hỏi tôi đã ký chưa ngay lập tức. Sự im lặng đó, nếu là đời trước, có lẽ tôi sẽ ghét. Nhưng bây giờ, tôi hiểu anh đang để tôi tự chọn thời điểm nói ra điều mình muốn nói.
“Không ký.” Tôi ngồi vào xe, nghe tiếng cửa đóng lại sau lưng. “Cũng không nhận vai.”
Hạ Trầm Chu ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt dừng trên ngón tay tôi. Có lẽ ông ta thấy một vết giấy cứa rất nhỏ ở cạnh móng tay, chỗ tôi xé bản mời quá mạnh. Anh không chạm vào, chỉ lấy khăn giấy từ hộp nhỏ bên cạnh đưa cho tôi. “Ông ta đưa điều kiện gì?”
“Dừng mọi phát ngôn về Vân Đỉnh, Hắc Kính, Lương Hách và mẹ tôi. Giữ khoảng cách với anh. Đổi lại, một bộ phim cấp S, một kế hoạch làm sạch hình ảnh, và một tương lai được đóng gói rất đẹp.” Tôi lau vệt đỏ mờ trên tay, giọng bình tĩnh hơn tôi tưởng. “Ông ta gọi đó là cơ hội.”
Hạ Trầm Chu nhìn ra ngoài cửa kính. Xe chưa khởi động, những bụi trúc trong sân Lan Đình lay rất nhẹ dưới gió đêm. “Đó không phải cơ hội. Đó là biên bản đầu hàng.”
Tôi bật cười rất khẽ. Không phải vì buồn cười, mà vì câu ấy giống hệt cảm giác của tôi khi nhìn tờ giấy bị xé làm đôi. Một vai diễn có thể khiến rất nhiều người mơ ước, một bộ phim đủ ngân sách để tẩy sạch bao nhiêu vết bẩn, một chiếc thang đặt ngay dưới vực. Nhưng thang của Ôn Thừa Quân không dẫn lên sân khấu. Nó dẫn vào căn phòng kín tiếp theo.
Điện thoại tôi rung lên đúng lúc xe rời khỏi cổng phụ. Màn hình sáng trong bóng tối, hiện tên Giản Tư Ninh trong nhóm chat chỉ có bốn người. Không có câu chào, không có dấu chấm dư thừa, chỉ một dòng chữ ngắn đến mức làm khoang xe bỗng lạnh hơn cả gió ngoài kia: Hắc Kính Giải Trí biến mất rồi.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình. Sau dòng tin ấy là ba ảnh chụp liên tiếp. Ảnh đầu tiên là trang chủ tài khoản Hắc Kính Giải Trí lúc chín giờ tối: ảnh đại diện màu đen, dòng giới thiệu quen thuộc “soi mọi mặt tối của showbiz”, phía dưới vẫn còn ghim bài viết ám chỉ đoàn phim “Không Tắt” lợi dụng chấn thương thật của diễn viên. Ảnh thứ hai là lúc chín giờ bốn mươi sáu: tất cả bài ghim biến mất, ảnh đại diện đổi thành một logo xám không có chữ, phần giới thiệu chỉ còn lại “tài khoản thông tin giải trí độc lập”. Ảnh thứ ba là hiện tại: tên tài khoản đổi thành Hắc Kính Studio, lịch sử bài đăng chỉ còn vài mẩu tin vô thưởng vô phạt về lịch phát sóng phim truyền hình cũ. Những bài từng cắn tôi, cắn Hạ Trầm Chu, cắn đoàn phim “Không Tắt”, tất cả đều biến mất như chưa từng tồn tại.
Tôi phóng to bức ảnh thứ hai. Một chi tiết nhỏ khiến lưng tôi thẳng lên. “UID không đổi.”
Hạ Trầm Chu cũng nhìn thấy. Anh lấy điện thoại của mình, gửi một tin nhắn cho ai đó, rồi nói: “Không phải xóa tài khoản. Là đổi chủ hoặc đổi quyền quản trị.”
Tô Mạn gọi đến gần như cùng lúc. Tôi bật loa ngoài. Bên kia có tiếng gõ bàn phím rất nhanh, sau đó là giọng cô lạnh đến mức không có nửa phần buồn ngủ. “Đừng tự đăng gì. Đừng hỏi công khai. Đừng nhấn vào bất kỳ link lạ nào nếu có người gửi tới. Tư Ninh đã lưu được ảnh chụp công chứng điện tử trước khi bài biến mất, nhưng phần bình luận và đường dẫn gốc đang 404 hàng loạt. Có dấu hiệu chuyển tài nguyên sang máy chủ khác.”
“Chuyển máy chủ?” Tôi hỏi.
“Đúng. Bài viết bị ẩn là một chuyện, nhưng ảnh, video nhúng và mã theo dõi cũ cũng đổi đường dẫn. Trước đây tài nguyên của Hắc Kính đi qua cụm hk-media ở Minh Hải. Bây giờ một phần bị đẩy sang CDN trung gian đứng tên công ty vỏ ở Hải Châu. Chúng ta chỉ nhìn thấy lớp ngoài hợp pháp qua dữ liệu công khai, không thể truy sâu nếu chưa có lệnh.” Tô Mạn dừng một nhịp. “Nói đơn giản, có người đang dọn dấu chân.”
Tôi nhìn những dòng 404 đỏ trong ảnh Giản Tư Ninh gửi thêm. Những con số khô khốc ấy còn đáng sợ hơn một bài chửi mắng. Bài chửi ít nhất còn có mặt, còn có chữ, còn có người chịu trách nhiệm dù họ luôn trốn sau tên giả. Nhưng biến mất thì khác. Biến mất là một dạng giết thứ hai. Nó làm người bị hại đứng giữa đống đổ nát mà không còn chỉ ra được viên gạch nào từng ném vào mình.
Đời trước, Hắc Kính cũng từng biến mất như vậy sau khi tôi chết. Khi ấy, tôi không còn cơ hội nhìn thấy quá trình. Những người còn lại chỉ nói tài khoản bị nền tảng xử lý vì vi phạm quy định, những bài viết cũ không thể truy cập, những blogger từng dẫn nguồn đồng loạt đổi giọng thành “nghe nói”, “hình như”, “chưa xác minh”. Sau cùng, cái chết của tôi trở thành một câu chuyện không có người chịu trách nhiệm rõ ràng. Tất cả đều sạch. Sạch như bàn ăn của Ôn Thừa Quân sau khi người phục vụ dọn đĩa.
“Không phải ngẫu nhiên.” Tôi nói. “Tôi vừa rời khỏi Lan Đình.”
Trong loa ngoài, Tô Mạn im lặng đúng hai giây. “Ôn Thừa Quân biết cô không ký?”
“Tôi xé bản mời trước mặt ông ta.”
Giản Tư Ninh chen vào cuộc gọi, giọng trẻ hơn nhưng căng như dây bị kéo thẳng. “Vậy thời gian khớp. Lúc chín giờ ba mươi hai, Hắc Kính bắt đầu ẩn bài theo lô. Chín giờ bốn mươi sáu đổi thông tin tài khoản. Chín giờ năm mươi chín các tài nguyên cũ chuyển hướng lần đầu. Chị ra khỏi phòng lúc nào?”
Tôi nhìn đồng hồ trên màn hình xe. “Khoảng chín giờ hai mươi lăm.”
Không ai trong xe nói gì trong vài giây. Ngoài cửa kính, đèn đường Minh Hải lùi về phía sau từng vệt dài, giống những đường sáng bị kéo nhòe trong một đoạn phim quay quá nhanh. Tôi bỗng cảm thấy rõ hơn bao giờ hết rằng từ lúc tờ giấy bị xé, Ôn Thừa Quân không còn thử thuyết phục tôi nữa. Ông ta bắt đầu cắt dây. Hắc Kính là sợi dây đầu tiên.
“Chúng ta mất đầu mối rồi à?” Tôi hỏi.
Hạ Trầm Chu đáp trước Tô Mạn. “Không. Người mất đầu mối thật sự là người tưởng rằng chỉ cần xóa bài thì mọi thứ kết thúc. Dọn gấp như vậy sẽ để lại nhịp thời gian. Nhịp thời gian là bằng chứng.”
Tô Mạn tiếp lời: “Nhưng nó chưa đủ để buộc tội Ôn. Hiện tại chúng ta có ảnh chụp, đường dẫn cũ, thời điểm thay đổi, mẫu bài, danh sách tài khoản từng khuếch đại và một phần dữ liệu lưu trữ công khai. Thiếu chuỗi quyền quản trị và thiếu người chứng minh ai ra lệnh. Nói cách khác, chúng ta biết có bàn tay, nhưng chưa nắm được cổ tay.”
Tôi hiểu. Ôn Thừa Quân sẽ không tự để tên mình nằm trong nhật ký thay đổi tài khoản. Người ở tầng của ông ta chưa bao giờ cầm dao bằng tay trần. Dao sẽ qua tay công ty vỏ, quản lý truyền thông, tài khoản trung gian, người nhận tiền mặt hoặc một câu chỉ thị không để lại văn bản. Nếu tôi vội vàng công khai chuyện Hắc Kính biến mất, ông ta chỉ cần để nền tảng đưa ra một thông báo “điều chỉnh nội dung tự nguyện”, toàn bộ nghi vấn sẽ bị đẩy thành suy đoán của một nữ diễn viên vừa từ chối hợp tác.
“Lương Hách đâu?” Tôi hỏi. “Tài khoản đổi chủ, hắn không thể không biết.”
Hạ Trầm Chu gọi một số điện thoại. Cuộc gọi kéo dài rất lâu mà không có người bắt máy. Anh không tỏ ra sốt ruột, nhưng đường hàm căng hơn bình thường. Đến lần thứ ba, điện thoại vẫn chỉ vang lên giọng máy móc báo thuê bao không liên lạc được. Tô Mạn ở đầu dây bên kia nói ngay: “Đừng gọi nữa. Nếu hắn đang bị theo dõi, cuộc gọi của anh sẽ trở thành chứng cứ để họ nói chúng ta uy hiếp nhân chứng.”
“Hắn cũng xứng được gọi là nhân chứng à?” Giản Tư Ninh buột miệng.
Tôi nhìn ảnh đại diện xám xịt của Hắc Kính Studio trên màn hình. “Kẻ cầm dao cũng có thể trở thành nhân chứng, khi người đưa dao muốn chặt luôn tay hắn.”
Nói xong câu ấy, chính tôi cũng thấy cổ họng mình khô lại. Tôi ghét Lương Hách. Ghét giọng cười cợt nhả của hắn, ghét cách hắn biến nỗi đau người khác thành tiêu đề, ghét từng bài viết dùng những chữ như “nghi vấn”, “theo nguồn tin”, “người trong ngành tiết lộ” để treo cổ một người mà không cần chịu trách nhiệm. Nhưng ghét không làm thay đổi sự thật rằng hắn là mắt xích sống. Nếu mắt xích ấy bị Vân Đỉnh tháo ra và ném xuống biển, những thứ còn lại trong tay chúng tôi sẽ chỉ là bóng của một hệ thống.
Xe rẽ vào hầm gửi của Kính Hải. Tín hiệu điện thoại chập chờn trong vài giây rồi sáng lại. Cũng đúng lúc đó, một tin nhắn từ số lạ nhảy lên màn hình của tôi. Không có tên người gửi, không có lời mở đầu. Chỉ một câu: Lạc tiểu thư, cô thắng rồi thì cứu tôi một mạng được không?
Tôi nhìn câu chữ ấy, ngón tay dừng trên màn hình. Ngay sau đó, tin thứ hai hiện lên: Hắc Kính không còn là của tôi nữa.
Hạ Trầm Chu nghiêng mắt nhìn sang. Tô Mạn trong loa ngoài lập tức nói: “Đừng trả lời. Chụp màn hình trước. Tư Ninh, kiểm tra số.”
Nhưng tin nhắn thứ ba đã đến trước khi Giản Tư Ninh kịp lên tiếng. Lần này là một đoạn ghi âm dài tám giây. Tôi không bấm mở. Chỉ nhìn dòng chữ chuyển thành bản nhận diện tự động nhảy ra bên dưới. Giọng của Lương Hách bị bóp méo vì tiếng gió, đứt quãng như đang vừa đi vừa nói: “Tôi có ổ cứng. Nhưng mật khẩu không ở chỗ tôi. Nếu cô không gặp tôi trước sáng mai, Ôn sẽ biến tôi thành người chưa từng tồn tại.”
Khoang xe im phăng phắc. Trên màn hình, ảnh đại diện xám của Hắc Kính Studio vẫn vô cảm như một con mắt đã bị khoét rỗng. Tôi bỗng nhớ lời Ôn Thừa Quân nói trong căn phòng vàng nhạt ấy: người cầm đèn quyết định ai sạch, ai bẩn. Nhưng bây giờ, kẻ từng giúp ông ta chiếu đèn vào người khác đang đứng trong bóng tối, run rẩy cầu cứu tôi.
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn Hạ Trầm Chu. “Kẻ săn người bắt đầu sợ bị săn rồi.”
Anh không nói ngay. Một lúc sau, anh chỉ đáp rất thấp: “Vậy đừng để hắn chọn địa điểm.”
Tin nhắn thứ tư hiện lên ngay sau câu nói đó. Lần này chỉ có một địa chỉ và một câu cuối cùng: Tôi biết nghệ sĩ số 17 thật sự chết vì ai.
