Bỏ qua nội dung

Vet Son Tren Co Tay

Chương 46 - Chương 46: Hứa Hôn

Chương 46: Hứa Hôn

Tấm thiệp đỏ được đặt xuống ngay cạnh bản đối chiếu K-17. Màu giấy mới và sạch đến mức lạc lõng giữa bàn gỗ còn ám mùi khói, những dải niêm xám cùng chén thuốc Tang Ngọc chưa kịp dọn. Người mang thiệp mặc áo gia nhân Vĩnh An Hầu phủ, sau lưng có hai hộ vệ đứng ngoài cửa y quán. Hắn không cúi chào Lục Thanh, chỉ mở lời đủ lớn để phường trưởng đang ghi sổ ngoài hiên cũng nghe thấy. “Hầu gia sai báo hỷ. Đại tiểu thư Thẩm Dao đã nhận hứa hôn với Tống công tử, trưởng tử nhà Lễ bộ lang trung Tống Dụ. Sau kỳ khảo sẽ định ngày nạp lễ.”

Đỗ Mạnh ngẩng lên trước, còn Mạnh Nương chỉ nhìn mép thiệp đỏ như nhìn một thứ hàng hóa vừa được định giá. Thanh không hỏi ai nhận lời thay Dao. Nàng kéo tờ giấy thứ hai nằm dưới thiệp ra, đọc từ dấu son của thư phòng đến dòng cuối cùng. Đây không chỉ là giấy báo hỷ. Tờ thứ hai tuyên bố từ nay Thẩm Dao không được lấy tư danh lập thêm bất kỳ giấy bảo lĩnh hay biên nhận nào liên quan Lưu Hương; mọi thư từ mới mang tên nàng đều phải qua thư phòng Hầu gia. Ở cuối văn bản lại có một điều khoản khác: Hầu phủ không cử gia nhân, xe ngựa hay hộ vệ tham gia truy xét nơi trú của người Lưu Hương cho đến hết giờ Dậu ngày trường thi khóa cổng.

“Điều khoản đầu khóa tay tiểu thư nhà ngươi.” Thanh nói. “Điều khoản cuối khóa tay người của Hầu phủ.”

Gia nhân đáp như đã học thuộc: “Hầu gia chỉ muốn việc trong phủ và việc ngoài phố từ nay phân rõ.”

Thanh đặt đầu ngón tay lên dòng ghi thời hạn. “Phân rõ trong đúng ba ngày.”

Hắn khựng lại rất nhẹ. Chỉ một nhịp ấy cũng đủ cho Đỗ Mạnh kéo tờ giấy về phía mình, đọc lại từng chữ trước mặt phường trưởng. Ba ngày ấy trùng với thời hạn còn lại để tìm người mang tên Lương Cảnh Du. Mạnh Nương bật một tiếng cười khô. “Hầu gia muốn lấy chồng buộc chân con gái, còn con gái ông ấy dùng cái gút ấy buộc người trong phủ đứng yên ba ngày.”

“Không phải cho chúng ta.” Thanh nói. “Cho những người đang bị tìm.”

Nàng nghe giọng mình vẫn đều, nhưng vết khâu dưới cánh tay đã căng lên dù nàng không cử động. Tấm thiệp hôn nằm ngay trước mắt. Trên đó có ấn của Vĩnh An Hầu, ấn người làm mối và tên Tống Hành Chu viết bằng mực vàng. Không có chữ của Dao. Một hôn ước được truyền khắp kinh thành mà không cần người bị gả đặt bút, cũng giống một bản nghiệm trạng đã viết sẵn hai chữ tự vẫn trước khi ngỗ tác nhìn thi thể.

Tang Ngọc đưa chén thuốc tới. “Uống trước khi tay cô run.”

“Tay ta không run.”

“Vậy uống trước khi miệng cô nói câu khiến người Hầu phủ phải khiêng cô về nha môn.”

Thanh nhận chén. Gia nhân kia không đợi nàng uống hết. Hắn nhắc A Miên phải trở lại phủ ngay sau thời hạn ba ngày và nói mọi thư từ mới mang tên Thẩm Dao từ hôm nay đều không được coi là ý của nàng nếu thiếu dấu thư phòng Hầu gia. Khi hắn rời đi, phường trưởng ghi rõ giờ nhận thiệp, tên người giao, tình trạng hai tờ giấy và việc người giao từ chối điểm chỉ. Đỗ Mạnh cho một tiểu sai đi theo từ xa để biết đoàn người trở về cổng nào, không được chặn hỏi.

Trong Hầu phủ, Thẩm Dao đã ngồi trước tấm thiệp ấy từ khi trời chưa qua giờ Thìn.

Thẩm Hoài Cẩn không nổi giận. Ông đặt gia phả Tống thị, thiếp canh và bản thỏa thuận lên bàn như đặt ba viên gạch xây lại bức tường bị nàng làm nứt. “Tống gia không chê chuyện con đem tên mình bảo lĩnh kỹ quán. Họ chỉ cần con từ nay không bước ra khỏi phủ, không gặp nữ ngỗ tác kia và không dính đến những người dùng tên giả.”

“Không chê,” Dao lặp lại. “Vì họ được gì?”

“Con trai trưởng của Tống Dụ dự khoa khảo năm nay. Sau khi đỗ, hắn cần một mối hôn sự đủ sạch để vào quan trường. Hầu phủ cần một nhà biết giữ lời trong Lễ bộ. Hai bên đều có đường lui.”

Dao nhìn chữ “sạch” trên bản thỏa thuận. Chữ ấy đứng cạnh tên nàng, còn Lưu Hương và Lục Thanh bị gọi là vết bẩn phải cắt bỏ. “Nếu con không nhận?”

“Ta sẽ trình nha môn rằng việc bảo lĩnh được lập khi con trái lệnh gia đình, yêu cầu xét lại toàn bộ người được thả khỏi Lưu Hương. Ta cũng sẽ gọi A Miên về, đóng cửa viện của con và giao mọi giấy con từng chép cho quản sự kiểm.”

Ông không cần nói đến Kỷ Hòa. Chỉ cần xét lại toàn bộ người đã rời quán, những địa chỉ Mạnh Nương cố giấu sẽ bị lần ra từng ngõ. Dao đặt hai tay lên đầu gối để không ai thấy đầu ngón tay lạnh đi. “Trong ba ngày, Hầu phủ không cử người dò nơi trú của người Lưu Hương, không gọi A Miên về và không giao những bản tên con từng giữ cho nha môn. Sau giờ Dậu ngày trường thi khóa cổng, cha muốn khóa viện thế nào tùy cha.”

Thẩm Hoài Cẩn nhìn nàng rất lâu. “Con dùng hôn sự để mặc cả với cha?”

“Cha dùng hôn sự để khóa con trước.”

Ngoài rèm có tiếng người làm mối xin vào. Ông không muốn Tống gia chờ, càng không muốn cuộc hứa hôn đổ vỡ vì một điều khoản chỉ kéo dài ba ngày. Cuối cùng, ông sai văn lại thêm điều khoản không truy xét vào tờ tuyên cáo cắt mọi liên hệ. Dao đọc lại, gạch kín khoảng trống sau chữ “giờ Dậu”, rồi mới nói sẽ xem hồ sơ của người được chọn trước khi ký thiếp canh.

Bản gia thế Tống Hành Chu được chuẩn bị kỹ hơn một hồ sơ án. Có tuổi, nguyên quán, thầy dạy, những bài văn từng được khen và cả giấy dự khảo đóng dấu Lễ bộ. Hắn hai mươi tám tuổi, đã ba lần vào trường, năm nay được xếp trong nhóm thí sinh có bảo kết đặc chuẩn vì cha đang làm việc tại Lễ bộ nên phải tránh lời dị nghị. Dao lật từng tờ chậm rãi. Nàng không tìm lỗi trong gia phả. Nàng tìm thứ khiến cha chọn đúng lúc này.

Ở mặt sau bản đối chiếu bảo kết có một danh sách ngắn những người Tống Hành Chu cùng đứng tên xác nhận quê quán. Dòng thứ tư ghi Lương Cảnh Du, Thanh Hà, hai mươi hai tuổi. Bên cạnh là ký hiệu K-17 và tư ấn hình vuông của Tống Hành Chu.

Dao không đổi sắc mặt. Nàng hỏi vì sao giấy của một thí sinh Thanh Hà lại nằm trong hồ sơ hứa hôn. Văn lại đáp Tống công tử từng theo cha kiểm nhóm bảo kết, tên hắn có thể làm chứng cho tư cách những sĩ tử cùng vào trường. Câu trả lời nghe tròn, nhưng không giải thích vì sao một người đã chết hai năm vẫn được hắn đứng ra xác nhận.

Thẩm Hoài Cẩn thúc nàng ký. Dao cầm bút, ghi tên mình dưới dòng “thuận theo gia mệnh”. Nét cuối không run. Khi văn lại quay sang lấy hộp ấn, nàng rút cây trâm bạc khỏi tóc, dùng đầu tù ép ba cụm chữ lên mặt trong tấm thiệp đỏ: K-17, Lương Cảnh Du, Tống Hành Chu bảo kết. Không có mực để bị nhìn thấy, chỉ có vết lõm đủ sâu cho người quen đọc dấu giấy nhận ra dưới ánh xiên.

Nàng trả thiệp lại, búi tóc bằng chiếc trâm gỗ trên bàn. Thẩm Hoài Cẩn nhìn chữ ký rồi bảo người khóa cửa viện. “Từ hôm nay, con nên học cách sống cho đúng vị trí.”

Dao đứng dậy. “Một vị trí phải khóa từ bên ngoài thì không phải chỗ sống.”

Tại y quán, Lục Thanh uống cạn chén thuốc rồi mới chạm lại tấm thiệp. Mực vàng đã khô hoàn toàn, nhưng mặt trong có ba vùng sợi giấy bị ép không đều. Nàng không cào, không xoa trực tiếp. Nàng gọi phường trưởng và Mạnh Nương lại chứng kiến, ghi tình trạng thiệp vào cuối biên bản, sau đó phủ một tờ giấy mỏng lên trên, dùng cạnh than nguội miết nhẹ theo một hướng.

Những nét trắng nổi dần giữa lớp than xám.

K-17.

Lương Cảnh Du.

Tống Hành Chu bảo kết.

A Miên đưa tay che miệng. Đỗ Mạnh đọc xong liền nhìn ra cửa như thể hai hộ vệ Hầu phủ vẫn còn đứng đó. Mạnh Nương không cười nữa. “Tống Hành Chu là người Hầu phủ chọn làm rể, lại là người đứng tên xác nhận cho kẻ chết vào trường.”

Thanh nhấc tờ giấy than lên, để phường trưởng ghi giờ và cùng Đỗ Mạnh niêm bản sao. Vai trái đau nhói khi nàng cúi, nhưng lần này nàng không để Tang Ngọc đỡ. Nàng nhìn ba chữ “bảo kết” rất lâu. Dao đã bị buộc nhận một cái tên, nhưng trong lúc người khác viết tương lai thay mình, nàng vẫn tìm cách gửi ra tên của một người chết.

“Không chỉ xác nhận.” Thanh nói. “Tống Hành Chu biết Lương Cảnh Du phải xuất hiện ở trường thi. Hắn đặt danh dự của mình dưới cái tên ấy.”

Ngoài phố, người của Hầu phủ đã bắt đầu phát thiệp báo hỷ. Trước khi mặt trời lặn, cả kinh thành sẽ biết Thẩm Dao thuộc về một hôn ước mới. Còn trên bàn y quán, tấm thiệp đầu tiên đã trở thành chứng cứ rằng vị hôn phu của nàng đang bảo kết cho một người chết bước qua cổng trường.