Bỏ qua nội dung

Tin Hieu Cuoi Cung

Chương 43 - Chương 43: Thành Phố Sáu Năm Trước

Máy quét bản đồ phát ra một tiếng rít mỏng lúc 13:18, rồi tờ địa chính cũ trượt qua khe sáng từng centimet. Trên màn hình, thành phố sáu năm trước hiện lên bằng những đường mực đã ngả xám: cây cầu phía nam còn mang tên cũ, Bến Kho Cũ chưa bị quây tôn, tuyến 27 vòng qua một đoạn đường nay đã biến thành lối lên cầu vượt. Trạch Hành đứng sát bàn ảnh, nhìn kỹ thuật viên chồng lớp bản đồ hiện tại lên bản đồ lưu trữ. Hai thành phố không khớp nhau. Một con hẻm biến mất dưới bãi đỗ xe, ba số nhà bị dồn lại thành một, còn địa chỉ đăng ký của Mái ấm Hướng Dương nằm đúng ở nơi bản đồ mới chỉ ghi một trung tâm phục hồi chức năng đã ngừng hoạt động.

Huy đặt phiếu yêu cầu tra cứu xuống bàn. Ông đã chia hồ sơ thành ba nhánh: cấp phép cơ sở bảo trợ, biến động pháp nhân và lịch sử thửa đất. Không nhánh nào được phép dùng kết luận của nhánh kia làm tiền đề. “Tên đổi không có nghĩa là tổ chức cũ còn hoạt động,” ông nói với cán bộ lưu trữ, nhưng ánh mắt vẫn dừng ở biểu tượng mái nhà xanh trên bản photocopy bà Nguyệt cung cấp. Trạch Hành nghe câu ấy như một lời nhắc nghiệp vụ và cũng như một hàng rào Huy dựng lên trước điều mình đã biết.

Điện thoại công vụ rung. An Nhiên báo tổ tìm M-19 vừa loại thêm một gara ở khu tây: động cơ trong tệp 12,6 giây có nhịp máy không tải gần giống, nhưng nền âm thiếu tiếng quạt hút tuần hoàn. Điểm thứ hai vẫn đang được kiểm tra, chưa có tín hiệu mới và chưa đủ căn cứ thay đổi bán kính tìm kiếm. Trạch Hành yêu cầu giữ nguyên ưu tiên, chuyển mẫu tiếng quạt cho tổ kỹ thuật và ghi rõ manh mối từ hồ sơ sáu năm trước chỉ là tuyến hỗ trợ. Khi cuộc gọi kết thúc, anh nhìn lại những vạch đường cũ. Quá khứ đang mở ra, nhưng một cô bé ở hiện tại vẫn có thể đang đếm từng phút trong bóng tối.

Cán bộ địa chính phóng lớn thửa đất số 62. Sáu năm trước, mặt tiền của nó mang số 184 đường Vành Đông. Sau đợt mở đường, dãy nhà bị đánh lại số; phần nhà chính thành 46A đường Đông Hà, còn cổng sau giáp khu kho được cấp một địa chỉ riêng trong ngõ số 5. Trên hệ thống hiện tại, hai địa chỉ thuộc hai đơn vị sử dụng khác nhau. Trên bản đồ cũ, chúng là cùng một khu đất, nối với nhau bằng hành lang hẹp chạy dọc bức tường phía bắc. “Cổng sau này cách Bến Kho Cũ bao xa?” Trạch Hành hỏi. Kỹ thuật viên đo theo lớp đường cũ, không dùng tuyến hiện tại. “Nếu đi bộ theo đường kho, khoảng một phẩy tám kilomet. Nhưng năm đó có hàng rào công trình. Muốn tránh cổng chính phải vòng qua trạm điện thoại công cộng ở cây xăng Đông Thành.”

Cái tên khiến Trạch Hành nhớ lời bà Nguyệt: Minh Thư đã hỏi nơi còn điện thoại công cộng. Anh không xem đó là xác nhận. Họ mới chỉ có một lộ trình phù hợp với câu hỏi của em, chưa có bằng chứng em từng đi hết lộ trình ấy. Anh yêu cầu in riêng lớp bản đồ giao thông đúng tháng Minh Thư mất tích, kèm nguồn và ngày cập nhật. Huy không phản đối. Ông chỉ hỏi cán bộ lưu trữ còn giữ phụ lục phòng cháy của khu nhà sau hay không. Câu hỏi đến quá nhanh, trước khi danh mục hồ sơ được mở. Trạch Hành quay sang. “Ông biết có khu nhà sau?” Huy nhìn màn hình, không nhìn anh. “Sơ đồ mái ấm loại này thường có nhà phụ.” Trạch Hành giữ mắt trên ông. “Ông hỏi đúng tên phụ lục.”

Một khoảng im lặng ngắn nằm giữa tiếng máy quét và tiếng điều hòa. Huy kéo ghế ngồi xuống. “Tôi từng thấy một bản trích trong hồ sơ tổng hợp. Không phải bản này.” Trạch Hành hỏi: “Trước hay sau khi ký khép vụ Minh Thư?”

Huy không trả lời. Ông yêu cầu cán bộ lưu trữ tiếp tục tra cứu và ghi câu hỏi của Trạch Hành vào biên bản làm việc. Cách ông làm đúng quy trình đến mức lạnh. Trạch Hành không ép thêm. Sự im lặng ấy chưa phải lời thú nhận, nhưng nó xác nhận Huy không bước vào căn phòng này với hai bàn tay trắng.

Hồ sơ cấp phép đầu tiên dày chưa đến bốn mươi trang. Mái ấm Hướng Dương đăng ký chăm sóc tối đa mười hai trẻ vị thành niên, người đại diện là bà Lưu Thị Hảo. Ba năm sau, giấy phép bị chấm dứt vì “không còn đáp ứng điều kiện cơ sở vật chất”. Mười chín ngày sau quyết định đóng hồ sơ, cùng địa chỉ 184 đường Vành Đông xuất hiện trong đề án của Trung tâm Hỗ trợ Thanh thiếu niên Ánh Mai. Tám tháng sau, Ánh Mai ngừng hoạt động và tài sản được bàn giao cho Cơ sở Đồng hành Tân Phúc. Ba cái tên, ba con dấu, ba bộ hồ sơ tưởng như tách biệt.

Nhưng phần phụ lục không đổi. Cả ba dùng cùng số công-tơ điện, cùng số điện thoại bàn kết thúc bằng 0714 và cùng một sơ đồ thoát hiểm có lỗi đánh máy ở chữ “hành lang”. Bản vẽ của Tân Phúc còn giữ nguyên vết gấp đè lên góc phòng số bốn. Kỹ thuật viên so các tệp quét và xác định đây không phải cùng một bản sao điện tử; giấy đã được photo lại qua nhiều đời hồ sơ. Có người đổi tên trên đầu trang nhưng mang theo toàn bộ thân thể của cơ sở cũ.

Trạch Hành lần theo lịch kiểm tra. Những lần thanh tra đều được báo trước ít nhất ba ngày. Trong bốn biên bản liên tiếp, số trẻ có mặt thấp hơn số suất ăn được quyết toán từ năm đến tám người. Lý do ghi giống nhau: “tham gia hoạt động ngoại khóa tại điểm hỗ trợ số 2”. Không có địa chỉ điểm số 2 trong hồ sơ chính. Mỗi lần cán bộ yêu cầu bổ sung, cơ sở gửi một phụ lục riêng, nhưng hai phụ lục đầu đã thất lạc khỏi tập giấy. Phụ lục thứ ba nằm nhầm trong hồ sơ phòng cháy của nhà kho phía sau.

Huy tự tay đeo găng khi cán bộ lưu trữ mở túi tài liệu giòn mép. Ông không chạm vào giấy cho đến khi máy quay nghiệp vụ bật và số trang được đọc thành tiếng. Phụ lục mang ngày trước khi Minh Thư lên tuyến 27 hai hôm. Nội dung là đề nghị “tạm thời chuyển nhóm cư trú cần hỗ trợ kín đáo” đến một nhà kho cải tạo gần Bến Kho Cũ trong thời gian sửa hệ thống điện. Danh sách người được chuyển chỉ còn mã viết tắt, không có tên đầy đủ. Một mã bị mực nước làm nhòe, chỉ đọc được chữ N và số 17.

Trạch Hành cảm thấy cổ tay mình cứng lại trên mép bàn. Cô gái áo xám được bà Nguyệt ước chừng mười sáu hoặc mười bảy tuổi. Mã N-17 không chứng minh tuổi, tên hay danh tính của cô. Anh nói điều đó trước khi bất kỳ ai kịp nối hai dữ kiện. “Ghi rõ đây là ký hiệu chưa giải mã. Không dùng để đồng nhất nhân chứng.” Kỹ thuật viên gật đầu. Huy nhìn anh một lần, rất nhanh, rồi quay lại phụ lục.

Điểm hỗ trợ số 2 không đứng tên Hướng Dương, Ánh Mai hay Tân Phúc. Hợp đồng thuê kho do một doanh nghiệp tài trợ ký thay, với lý do “bảo đảm tính liên tục của chương trình xã hội hóa”. Tên doanh nghiệp bị con dấu đè lên một phần. Cán bộ lưu trữ thử quét đa phổ nhưng chỉ khôi phục được hai chữ cuối: “Thiện Lâm”. Muốn xác định đầy đủ, họ phải lấy bản đối ứng từ hồ sơ thuế hoặc bên cho thuê kho.

Trong lúc chờ, An Nhiên gửi một tin nhắn ngắn: điểm thứ hai cũng không phải M-19; tiếng rung kim loại ở đó đến từ cửa cuốn, không có chu kỳ năm nốt trong nền. Trạch Hành đọc rồi đặt điện thoại úp xuống. Hai địa điểm bị loại không phải thất bại, nhưng cũng không đưa họ gần cô bé hơn. Anh nhìn bản đồ cũ, nơi tuyến xe của Minh Thư, cây xăng có điện thoại công cộng và điểm hỗ trợ số 2 tạo thành một tam giác nhỏ. Sáu năm trước, em đã bước vào một thành phố mà mỗi cánh cửa có hai địa chỉ và mỗi mái ấm có thể thay tên trước khi người ta kịp nhớ những đứa trẻ bên trong.

Bản đối ứng được tìm thấy gần cuối giờ chiều trong hồ sơ miễn giảm tiền thuê đất của chủ kho. Nó là bản sao chứng thực, đủ rõ để đọc toàn bộ tên pháp nhân: Công ty Cổ phần Phát triển Cộng đồng Thiện Lâm. Phía dưới là chữ ký của người đại diện tài trợ. Huy yêu cầu kỹ thuật viên không đọc tên thành tiếng cho đến khi camera lấy đủ trang, dấu giáp lai và số chứng thực. Trạch Hành biết ông đang trì hoãn vài giây, như thể thứ nằm dưới lớp mực kia có thể thay đổi nếu chưa được gọi tên.

Khi thủ tục hoàn tất, cán bộ lưu trữ đọc: “Người đại diện theo ủy quyền: Võ Thành Lâm.”

Không ai trong phòng nói ngay. Cái tên từng xuất hiện trong lời khai đứt quãng của Nhật Minh, trong giọng nói qua loa và trong những nhánh từ thiện tưởng không chạm vào nhau, giờ nằm trên một giấy tờ hợp pháp ký chín ngày trước khi Minh Thư mất tích. Nó chưa chứng minh Lâm điều hành Mái ấm Hướng Dương. Nó chỉ chứng minh doanh nghiệp mang tên ông đã trả tiền cho điểm lưu trú mà cơ sở dùng để chuyển những đứa trẻ ra khỏi địa chỉ đăng ký.

Huy khép tập hồ sơ sau khi đánh dấu trang. “Xác minh đăng ký doanh nghiệp, thẩm quyền người ký và dòng tiền. Chưa đưa tên này ra ngoài tổ.” Trạch Hành nhìn chữ ký ở cuối bản sao. “Ông đã thấy nó trước đây chưa?” Lần này Huy không dùng quy trình để tránh câu hỏi. Ông nhìn thẳng vào anh, vẻ mệt mỏi hiện ra trong một khoảnh khắc rồi biến mất. “Tôi đã thấy tên pháp nhân. Tôi chưa từng được xem phụ lục này.” Trạch Hành nói: “Và ông vẫn ký.” Huy siết bàn tay trên bìa hồ sơ. “Tôi biết.”

Hai chữ không giải thích được sáu năm im lặng, nhưng chúng làm căn phòng đổi khác. Trạch Hành không tha thứ, cũng không quay đi. Anh yêu cầu sao lưu bản đồ địa chỉ cũ, phụ lục chuyển người và hợp đồng tài trợ thành ba gói chứng cứ độc lập. Trên màn hình, thành phố hiện tại phủ lên thành phố sáu năm trước, những con đường mới sáng hơn nhưng không xóa được đường mực cũ bên dưới. Ở giữa tam giác Bến Kho Cũ, căn nhà mái xanh và điểm hỗ trợ số 2, một cái tên cuối cùng đã hiện ra: Võ Thành Lâm.