Bỏ qua nội dung

Tin Hieu Cuoi Cung

Chương 38 - Chương 38: Mái Ấm Không Đèn

Chuông thứ tư chưa dứt, Huy đã giơ tay ngăn kỹ thuật viên chạm vào máy. 05:08, chiếc điện thoại nhỏ nằm dưới lớp kính che tạm, màn hình vẫn sáng hai chữ “Điều phối”, tiếng chuông đều đến mức gần như không có cảm xúc. Huy yêu cầu hai camera ghi cùng lúc mặt máy và toàn bộ thao tác, một máy ghi âm độc lập đặt cạnh loa, còn đường mạng được gắn bộ thu thụ động trước khi có bất kỳ nút nào được bấm. “Không truy bằng cách làm hỏng chứng cứ. Người trả lời chỉ xác nhận đường dây còn hoạt động.” Ông nhìn sang Trạch Hành. “Anh ngồi nguyên đó. Chỉ nói khi tôi cho phép.” Trạch Hành gật đầu. Cái lạnh trong hai bàn tay anh lúc này không đến từ khoảng trống M-19 trên bảng, mà từ việc một người ở tầng trên đang chủ động kéo sợi dây xuống tận căn phòng này.

Kỹ thuật viên báo tín hiệu đi qua một cổng thoại nội bộ, không phải đường điện thoại công cộng. Huy đeo găng, nhấn nút loa ngoài sau khi người ghi biên bản đọc mốc thời gian. “Tôi nghe.” Đầu dây bên kia không đáp ngay. Trong ba giây im lặng, Trạch Hành chỉ nghe một lớp nhiễu mỏng như hơi máy lạnh, rồi một giọng đàn ông vang lên, thấp, rõ, không vội. “Đèn khu nhà phía đông còn sáng không?” Câu hỏi giống một mã kiểm tra hơn là lời chào. Huy đáp: “Đang kiểm tra hệ thống điện.” Người đàn ông cười rất nhẹ. “Người trực cũ không nói như anh.”

Huy không phủ nhận hiện trường đã bị kiểm soát. “Anh cần gặp ai?” Giọng bên kia im thêm một nhịp. “Người nghe ra tiếng chuông lệch giờ.” Ánh mắt Huy chuyển sang Trạch Hành nhưng bàn tay vẫn đặt trên mép bàn, không ra hiệu. Người đàn ông tiếp tục: “Một người đã đi xa đến thế vì ba tiếng kim loại sẽ không đứng ngoài khi cánh cửa mở.” Trạch Hành nhìn biểu đồ âm thanh đang chạy trên màn hình. Giọng nói bị nén, dải cao bị cắt và khoảng vang gần như bằng không, nhưng không phải giọng tổng hợp. Trước mỗi câu có một tiếng tách cực nhỏ, cách âm đầu khoảng bốn phần mười giây. Anh viết lên tờ giấy: CỔNG CHUYỂN TIẾP. KHÔNG PHẢI MÁY GỌI TRỰC TIẾP.

Huy đọc rồi hỏi: “Danh tính của anh.” Người đàn ông trả lời ngay. “Ở một nơi mỗi đứa trẻ có thể mang ba cái tên, hỏi tên là câu hỏi kém giá trị nhất. Nhưng cậu bé các anh giữ chắc đã nhắc đến một cái tên. Các anh có thể gọi tôi là Lâm.” Huy yêu cầu đánh mốc riêng đoạn tự xưng. “Mười Chín đang ở đâu?” ông hỏi. “Các anh vẫn gọi con bé bằng mã của chúng tôi à?” Lâm nói. “Thật khó bỏ một hệ thống ngay cả khi vừa phá nó.” Huy không bị kéo khỏi câu hỏi. “Cô bé mang ba lô ba vạch đang ở đâu?” “Không ở mái ấm.” “Còn sống không?” “Khi rời khỏi cổng, còn.”

Người ghi biên bản đánh dấu “lời người gọi, chưa kiểm chứng”. Huy hỏi thời điểm và phương tiện. Lâm không trả lời, chỉ nói: “Ngôi nhà các anh đang đứng vốn không cần đèn. Đèn chỉ bật khi có đoàn kiểm tra, khi máy ảnh cần một bức tường sạch và khi những cái tên giả cần được nhìn thấy. Đêm nay các anh cứu được mười tám đứa trẻ. Tôi công nhận đó là việc nên làm.” Sự bình thản trong câu khen khiến căn phòng lạnh hơn. “Nhưng các anh đang nhìn một căn phòng đã hết công dụng và tưởng mình đã nhìn thấy ngôi nhà.”

Trạch Hành nghe tiếng tách trước câu nói tiếp theo rõ hơn. Cứ sau sáu giây, dưới lớp nhiễu lại có một xung ngắn ở cùng tần số, quá đều để thuộc về hơi thở hay thiết bị trong phòng người gọi. Anh viết thêm: CÓ KÊNH DỮ LIỆU ĐI KÈM. Kỹ thuật viên mở màn hình lưu lượng. Một tiến trình trong hộp mạng giấu dưới quầy đang gửi các gói nhỏ ra ngoài, mỗi gói xuất hiện đúng sau xung âm thanh. Thư mục nhật ký cục bộ giảm từng khối. “Lệnh dọn hàng đợi,” kỹ thuật viên nói nhỏ. “Nó đang xóa bản đệm sau khi đẩy đi.” Huy hỏi: “Còn bao lâu?” “Khoảng một phút.”

Huy có thể giữ đường dây để nghe thêm hoặc cắt kết nối để giữ phần chứng cứ còn lại. Ông không mất thời gian giả vờ hai việc đều có thể làm trọn. “Chuẩn bị cô lập cáp ngoài. Chưa cắt.” Rồi ông quay về phía Trạch Hành. “Một câu. Chỉ về nạn nhân.” Huy kéo micro ghi âm về phía anh. “Mười Chín bị đưa đến đâu?” Trạch Hành hỏi. Đầu dây bên kia yên lặng lâu hơn những lần trước. Khi Lâm đáp, tiếng nén đã làm giọng ông ta phẳng đi nhưng không xóa được sự thích thú lạnh lẽo. “Anh vẫn hỏi vị trí trước khi hỏi ai đã sửa bản đồ, Trạch Hành.”

Tên anh vang qua chiếc loa nhỏ giữa căn phòng niêm phong. Không ai ở hiện trường đã dùng tên đó trên đường dây. Danh sách người tham gia đột kích không ghi anh vì anh không thuộc biên chế tác chiến; sự có mặt của anh chỉ được Huy cho phép trong phạm vi nội bộ. Trạch Hành nhìn Huy. Một đường gân nổi lên bên thái dương đội trưởng, nhưng ông không ngắt cuộc gọi. “Ông theo dõi hiện trường?” Trạch Hành hỏi. “Đó là câu thứ hai,” Lâm nhắc. “Tôi không cần nhìn căn phòng để biết anh sẽ ngồi ở đâu. Anh luôn chọn chỗ nghe được cả cửa ra vào lẫn tiếng máy. Sáu năm trước cũng vậy.”

Hơi thở Trạch Hành dừng lại một nhịp. Chiếc đồng hồ cũ dưới cổ tay áo nặng như vừa bị ai nắm lấy. Huy chen vào trước khi Lâm dẫn câu chuyện sâu hơn. “Muốn gì?” “Không thương lượng.” Lâm nói. “Tôi chỉ sửa một hiểu lầm. Người quản lý ca đêm không phải người các anh tìm. Mái ấm không phải nơi các anh tìm. Và Mười Chín không phải cái tên các anh cần tìm.” “Vậy cái gì?” Huy hỏi. “Một hồ sơ đã bị khép đúng quy trình.” Câu cuối được nói chậm hơn. “Người đứng cạnh Trạch Hành biết hồ sơ nào.”

Trong khoảnh khắc rất ngắn, Huy không cử động. Sự im lặng ấy không phải lời thú nhận, nhưng đủ để Trạch Hành nhận ra Lâm không gọi chỉ để kiểm tra tầng dưới. Ông ta đang đặt một mảnh nghi ngờ vào giữa hai người và biết chính xác đặt ở đâu. Kỹ thuật viên giơ ba ngón tay rồi hạ xuống hai. Hàng đợi log chỉ còn chưa đầy một phần ba. Huy ra quyết định. “Cắt cáp ngoài. Giữ nguồn cục bộ.” Kìm cách điện khép lại trên sợi cáp đã được đánh dấu. Đường truyền mất trong tiếng tách khô. Ngay trước khi loa im hẳn, giọng Lâm lọt qua một đoạn méo ngắn: “Anh đã từng để người khác quyết định cuộc gọi nào anh được nghe. Đừng lặp lại, Trạch Hành.”

Màn hình điện thoại tối đi. Hộp mạng chuyển sang đèn đỏ rồi ngừng xóa. Kỹ thuật viên kiểm tra ảnh sao và báo còn giữ được bốn mươi ba giây lưu lượng đầu, danh sách lệnh cục bộ cùng mười bảy gói chưa gửi. Điểm đến bên ngoài chỉ là một máy chủ chuyển tiếp thuê theo giờ, chưa đủ xác định người vận hành. Huy yêu cầu niêm phong riêng điện thoại và hộp mạng, bảo toàn mẫu giọng, đồng thời lập biên bản quyết định cắt đường truyền. “Không cho R-18 hay Nhật Minh nghe giọng này. Không dùng nạn nhân để xác nhận khi chúng chưa ổn định. Tìm nguồn đối chiếu hợp pháp trước.” Ông cũng yêu cầu rà lại chính xác ai biết Trạch Hành đang có mặt tại hiện trường. Cuộc gọi vừa chứng minh ít nhất một kênh thông tin vẫn còn mở.

05:31, An Chi gọi vào đường nội bộ. R-18 đã ngủ được gần mười phút sau khi yêu cầu để đèn hành lang sáng và cửa phòng hé một khoảng nhỏ. Hai em hoảng loạn đã dịu hơn, em mất nước đáp ứng truyền dịch, chưa ai được di chuyển khỏi điểm tiếp nhận ngoài chỉ định y tế. Huy nói ngắn gọn rằng hiện trường có một cuộc gọi mới nhưng không cần hỏi thêm bất kỳ em nào. An Chi đáp: “Những gì các em đã nói đêm nay đã đủ để người lớn làm phần việc còn lại.” Trạch Hành nhìn dãy đèn huỳnh quang trên trần mái ấm. Ánh sáng trắng chiếu lên những bức tường có tranh trẻ con in sẵn, lên tủ hồ sơ tên giả và chiếc quầy từng giấu đường dây riêng. Nơi này có đèn, nhưng chưa từng là một mái nhà.

Huy đóng tập biên bản cuộc gọi. “Hắn muốn anh nghi tôi.” Trạch Hành đáp sau một lúc: “Hắn dùng một điều có thật để mở chỗ cho mười điều chưa biết.” “Và anh định hỏi tôi điều có thật đó ngay bây giờ?” “Không. Ngay bây giờ, chúng ta giữ chứng cứ và tìm Mười Chín.” Huy gật đầu, nhưng không nhẹ đi. “Khi xong việc ở đây, tôi sẽ mở kho hồ sơ cũ theo biên bản. Anh xem với tôi. Không một mình.” Đó không phải lời giải thích. Chỉ là cam kết rằng câu hỏi sẽ không bị chôn thêm lần nữa.

Gần sáu giờ, tổ hiện trường tắt từng khu điện để tháo thiết bị và kiểm tra đường dây âm. Biển hiệu ngoài cổng mất sáng trước, rồi hành lang phụ, phòng lễ tân và cuối cùng là căn phòng có chiếc điện thoại “Điều phối”. Qua cửa sổ, trời ven sông bắt đầu nhạt màu, nhưng bên trong mái ấm chỉ còn ánh đèn pin quét trên các dấu niêm phong. Trạch Hành đứng cạnh Huy, nghe tiếng cầu dao hạ xuống từng nhịp. Anh hiểu cao trào đêm nay không phải khoảnh khắc cảnh sát phá cửa. Nó là lúc một giọng nói từ nơi không xác định gọi đúng tên anh, nhắc đến sáu năm trước và một hồ sơ đã bị khép.

Khi bóng tối phủ kín tấm biển “mái ấm”, Huy đặt trước mặt Trạch Hành một phiếu yêu cầu mở kho lưu trữ. Ở dòng tên hồ sơ, ông chưa viết gì. Trạch Hành cầm bút, nhưng trước khi đầu bút chạm giấy, anh nghe lại câu cuối của Lâm trong trí nhớ: người khác đã quyết định cuộc gọi nào anh được nghe. Anh không còn nghi ngờ kẻ đứng sau chỉ biết công việc của mình. Người đó biết anh đã mất ai, biết khoảng trống nào vẫn còn mở, và biết chính xác phải gọi vào đó.