Bỏ qua nội dung

Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em

Chương 61 - Chương 61: Hạ Lâm Mất Tích

Chương 61: Hạ Lâm Mất Tích

Dòng cảnh báo dưới ảnh chụp HS-17 còn chưa kịp biến mất khỏi màn hình thì hộp thư chung phát ra một tiếng báo thứ hai. Phó Nhiên đưa tay chặn con trỏ của Bạch Giai trước khi cô mở thư. “Khoan. Thư này không đi qua đường gửi bình thường.” Cậu kéo cửa sổ nhật ký lên, đọc chuỗi ký tự dài rồi quay sang Trạch Hành. “Liên kết nộp dữ liệu riêng của Hạ Lâm. Token chỉ dùng một lần. Tệp được tải lên lúc mười một giờ bốn mươi ba, sớm hơn thư HS-17 ba phút.”

Tên tệp chỉ là “HL_1707”. Không có lời nhắn, không có ảnh xem trước. Trạch Hành yêu cầu Phó Nhiên ngắt máy khỏi mạng sau khi lưu toàn bộ tiêu đề thư, thời gian máy chủ và mã kiểm tra. Bạch Giai ghi lại từng thao tác bằng điện thoại của đội, không dùng máy cá nhân. An Nhiên đứng phía sau họ, nhìn thanh dung lượng chạy đến cuối. Tệp nặng hơn hai gigabyte, được chia thành nhiều gói và khóa bằng mật khẩu. Phó Nhiên thử mở phần thông tin công khai, nhưng chỉ thấy cấu trúc mã hóa cùng một dòng cảnh báo: sai quá năm lần, khóa sẽ tự xóa khóa truy cập cục bộ.

“Không đoán,” Trạch Hành nói. “Tạo hai bản sao, một bản niêm phong, một bản làm việc. Không thử mật khẩu cho đến khi biết nó đến từ đâu.”

Điện thoại của Tưởng Nghiên đổ chuông ngay lúc đó. Chị nghe chưa đầy mười giây thì sắc mặt đổi hẳn. Người gọi là mẹ Hạ Lâm. Hạ Lâm nói xuống đầu ngõ mua thuốc, đã rời phòng trọ hơn bốn mươi phút nhưng chưa quay lại. Điện thoại mới tắt máy, còn chiếc điện thoại cũ cô vẫn dùng để giữ dữ liệu cũng không liên lạc được. Theo lịch kiểm tra an toàn mà Trạch Hành lập từ sau đêm ở Kho Đông Thành, Hạ Lâm phải gửi một ký hiệu ngắn mỗi ba mươi phút nếu ra khỏi chỗ ở. Ký hiệu cuối cùng được gửi lúc mười một giờ ba mươi tám: một dấu chấm, đúng quy ước báo mọi việc bình thường.

An Nhiên nhìn lại thời gian tải tệp. Năm phút sau dấu chấm ấy, dữ liệu được gửi đi. Tám phút sau nữa, Hạ Lâm biến mất khỏi camera hành lang.

“Cô ấy biết mình sắp gặp chuyện.” Cổ họng An Nhiên khô lại. “Hoặc ít nhất biết có khả năng.”

“Chưa kết luận,” Trạch Hành đáp, nhưng anh đã đứng dậy. “Tưởng Nghiên, chị giữ liên lạc với mẹ cô ấy. Bạch Giai, chưa đăng gì và chưa hỏi công khai. Phó Nhiên, sao lưu đúng quy trình rồi gửi cho tôi mã kiểm tra. Tôi báo mất liên lạc kèm toàn bộ lịch sử đe dọa, yêu cầu bảo toàn camera và dữ liệu đặt xe. An Nhiên đi với tôi.”

Tạ Quốc Vinh đặt bút xuống. “Xe của ba ở ngoài. Xe đội đang hỏng phanh.”

Tưởng Nghiên nhìn An Nhiên trước khi nhận chìa khóa. “Ghi là mượn xe cá nhân phục vụ tình huống khẩn cấp, có giờ nhận và giờ trả.”

Ông gật đầu, không nói đó chỉ là chuyện nhỏ. Ông tự viết thêm một dòng vào biên bản đang làm dở rồi đưa chìa khóa cho chị. An Nhiên không cảm ơn, nhưng cũng không từ chối chỉ để chứng minh mình không cần ông. Hạ Lâm không thể trở thành cái giá cho lòng tự trọng của bất kỳ ai.

Phòng trọ nằm trong một con hẻm sau chợ Đông Thành, nơi mùi cá, nước rửa sàn và khói xe trộn vào nhau dưới mái bạt thấp. Mẹ Hạ Lâm ngồi bên cửa, tay giữ túi thuốc cũ đã dùng gần hết. Bà nói con gái nhận một cuộc gọi lúc đang nấu cháo. Hạ Lâm không bật loa, chỉ hỏi hai lần cùng một câu: “Ông lấy số này ở đâu?” Sau đó cô thay áo, lấy túi vải và bảo xuống hiệu thuốc. Cô không mang theo quần áo, giấy tờ tùy thân vẫn ở ngăn kéo, nhưng chiếc sạc điện thoại cũ và chìa khóa tủ hồ sơ không còn trên móc.

“Cô ấy có nói ai gọi không?” Trạch Hành hỏi.

Bà lắc đầu. “Nó chỉ dặn nếu nửa tiếng chưa về thì gọi cho chị Nghiên. Tôi tưởng nó sợ tôi lo nên nói quá.”

An Nhiên quỳ xuống ngang tầm mắt bà. Cô không hứa sẽ đưa Hạ Lâm về ngay. Những lời hứa như vậy chỉ đẩy nỗi sợ sang một hình dạng đẹp hơn. “Cô ấy đã chuẩn bị để bà gọi đúng người. Bây giờ chúng tôi làm theo những gì cô ấy để lại. Bà nhớ thêm bất kỳ câu nào, dù rất nhỏ, hãy nói ngay.”

Chủ nhà đồng ý cho xem camera dưới sự chứng kiến của công an khu vực. Hình ảnh cho thấy Hạ Lâm rời cổng lúc mười một giờ bốn mươi chín, đi bộ về phía hiệu thuốc nhưng dừng lại trước một xe bảy chỗ màu xám. Cô không bị kéo lên. Cửa trượt mở, một người bên trong nói gì đó khiến cô đứng im gần sáu giây rồi tự bước vào. Biển số phía sau bị một tấm bìa quảng cáo che mất hai ký tự. Trên kính trước có thẻ ra vào của khu bãi liên hợp, nhưng ảnh quá mờ để đọc mã.

Công an khu vực nhắc rằng một người trưởng thành tự lên xe chưa đủ chứng minh cưỡng ép. Trạch Hành không tranh cãi. Anh đưa bản tổng hợp các lần Hạ Lâm bị đe dọa, việc cô là nhân chứng trong vụ PawCare, lịch kiểm tra an toàn bị đứt và thời điểm chuyển dữ liệu. “Chúng tôi không yêu cầu kết luận bắt cóc từ một đoạn hình. Chúng tôi yêu cầu coi đây là mất tích có yếu tố nguy cơ, bảo toàn camera tuyến đường trước khi bị ghi đè và xác minh chiếc xe.”

Cách anh nói không làm tình hình bớt gấp, nhưng khiến từng yêu cầu có chỗ để được tiếp nhận. An Nhiên đã từng ghét sự chậm rãi ấy. Giờ cô hiểu giữa hoảng loạn và cứu được một người thường chỉ có những bước tưởng như lạnh lùng: thời gian chính xác, người chứng kiến, đoạn camera không bị cắt, một cán bộ chịu ký nhận.

Hiệu thuốc xác nhận Hạ Lâm chưa tới. Bạch Giai gọi báo một cửa hàng tiện lợi cách đó hai ngã tư còn lưu camera mặt đường. Trong hình, chiếc xe xám đi về hướng bến hàng cũ, cùng tuyến dẫn ra khu bãi liên hợp nơi đội đang truy đầu kéo nghi vấn. Tưởng Nghiên lập tức chia người kiểm tra các điểm công cộng và bệnh viện gần đó, nhưng không điều xe cứu hộ cũ. Chị dùng xe của Tạ Quốc Vinh, còn hai tình nguyện viên đi xe máy theo từng cặp, mọi vị trí đều được cập nhật trong nhóm. Không ai tự ý vào kho hay bám theo phương tiện lạ.

Phó Nhiên gọi tới khi họ vừa đến bến hàng. “Em đã tạo bản sao, mã kiểm tra hai bản trùng nhau. Tệp được đóng gói trong nhiều ngày, không phải vừa gom sáng nay. Có một thư mục hiển thị tên nhưng nội dung đều khóa: KHACH_HANG, LICH_XE, DOI_CHIP và MU_17. Em chưa mở. Ngoài gói mã hóa có một tệp văn bản, nhưng em chờ anh Hành cho phép.”

“Đọc nguyên trạng, ghi hình màn hình,” Trạch Hành nói.

Phó Nhiên im vài giây. “Nó ghi: ‘Nếu tôi không liên lạc, đừng đổi dữ liệu lấy tôi. Cũng đừng bỏ tôi để giữ dữ liệu.’”

An Nhiên nhắm mắt. Đó đúng là cách Hạ Lâm nói khi không còn tin ai sẽ chọn được cả hai. Cô từng trực tiếp vận chuyển những chiếc lồng, từng nhận tiền để im lặng, rồi lại giữ từng bản sao như một người dùng tay không níu phần sự thật cuối cùng. Cô không vô tội, nhưng việc cô có lỗi không biến cô thành người có thể bị đem đi mà không ai tìm.

Ở bến hàng cũ, nhân viên bảo vệ nhớ chiếc xe xám đã dừng chưa đầy hai phút cạnh dãy ki-ốt bỏ trống. Một tài xế giao hàng thấy một phụ nữ xuống xe cùng túi vải, sau đó đi về phía lối nhân viên. Ông không nhìn rõ người đi cùng, chỉ nhớ người đó mặc áo khoác tối màu có đường viền xanh ở tay áo. Khi An Nhiên hỏi kỹ, ông không khẳng định đó là đồng phục PawCare. Ông chỉ nói màu giống loại áo các đội giao nhận thường mặc.

Họ tìm thấy túi thuốc của mẹ Hạ Lâm dưới ghế chờ cạnh lối nhân viên. Túi chưa rách, đơn thuốc vẫn bên trong, nhưng góc giấy bị giẫm bẩn. Không có điện thoại, không có chìa khóa, không có dấu hiệu vật lộn rõ ràng. Trạch Hành yêu cầu lập biên bản tại chỗ và trích xuất camera thay vì để bất kỳ ai nhặt túi lên. An Nhiên đứng cách chiếc ghế một bước, hai bàn tay siết chặt trong túi áo. Cô muốn chạm vào nó, như thể một vật thuộc về Hạ Lâm có thể chỉ hướng. Nhưng cô không làm.

Một camera ở cổng phụ đã hỏng từ tuần trước. Camera còn lại chỉ quay được Hạ Lâm bước vào hành lang lúc mười hai giờ lẻ hai. Bốn phút sau, một xe tải nhỏ không logo rời cổng phụ. Góc quay không cho thấy cô có ở trên xe hay không. Dữ liệu xe vào ra của bến hàng được ghi tay, trang tương ứng vừa bị xé khỏi sổ.

“Không phải ngẫu nhiên,” An Nhiên nói.

“Có chủ ý, nhưng chưa đủ biết ai,” Trạch Hành đáp. Anh nhìn về con đường bụi phía sau bến. “Chúng ta có điểm cuối được xác nhận, một vật dụng, một phương tiện cần truy và một khoảng thời gian cụ thể. Đây là thứ có thể tiếp tục tìm, không phải ngõ cụt.”

Điện thoại anh rung. Phó Nhiên đã gửi ảnh chụp phần cuối tệp văn bản. Dưới câu dặn không được chọn người hay chứng cứ là một dòng khác: “Mật khẩu không phải ngày sinh của tôi, cũng không phải tên mẹ. Là tên con vật duy nhất tôi đã giữ lại khỏi chuyến xe. Diệp Vân biết.”

An Nhiên đọc xong, ngẩng lên nhìn chiếc xe tải cuối cùng đang mất dần sau lớp bụi đường. Hạ Lâm đã để lại cách mở dữ liệu cho người cô tin, nhưng cũng để lại một lời buộc họ không được biến cô thành vật trao đổi. Muốn tìm được cô, họ phải giữ nguyên cả hai điều ấy.

Và cái tên có thể mở khóa toàn bộ lịch vận chuyển đang nằm trong ký ức của Diệp Vân.