Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em
Chương 62 - Chương 62: Tên Được Giữ Lại
Điện thoại của Trạch Hành rung lên khi màn hình còn sáng dòng nhắn cuối của Hạ Lâm. Không có số gọi đến, chỉ có biểu tượng khóa của kênh Diệp Vân từng dùng lúc lẩn trốn. Anh bật loa ngoài ở mức nhỏ, đứng tách khỏi những người đang lập biên bản. Đầu dây bên kia không chào, chỉ hỏi bằng giọng đứt quãng: “Hạ Lâm còn sống không?”
“Chúng tôi chưa xác định được,” Trạch Hành đáp. “Điểm cuối là bến hàng này lúc mười hai giờ lẻ hai. Chúng tôi đang tìm theo xe rời cổng phụ.” Anh không làm nhẹ sự thật, cũng không dùng nỗi sợ để ép cô. “Cô không cần bật hình hay cho biết vị trí. Hạ Lâm nói cô biết tên dùng làm mật khẩu. Chúng tôi cần cái tên và cách cô ấy viết nó.”
Diệp Vân im lặng. An Nhiên nghe rõ tiếng xe tải ngoài đường nghiến qua lớp sỏi. Cô hình dung người phụ nữ kia đang ngồi trong một căn phòng không bật đèn, nhìn khóa cửa nhiều hơn màn hình. Chỉ một câu nói sai cũng có thể kéo Diệp Vân trở lại vùng nguy hiểm cô vừa thoát khỏi.
“Ai biết tôi đang gọi?” Diệp Vân hỏi.
“Tôi, An Nhiên và Phó Nhiên ở đầu tiếp nhận. Bạch Giai chỉ biết chúng tôi đã liên hệ được, không biết kênh. Tưởng Nghiên không cần vị trí của cô để điều phối tìm kiếm,” Trạch Hành nói. “Cuộc gọi không được ghi âm. Nếu cô đồng ý cung cấp tên, Phó Nhiên sẽ ghi lại nội dung bằng biên bản thao tác, không gắn địa chỉ hay thiết bị của cô.”
An Nhiên không chen vào để hứa rằng mọi việc sẽ ổn. Cô chỉ nói: “Hạ Lâm bảo chúng tôi không được đổi dữ liệu lấy cô ấy, cũng không được bỏ cô ấy để giữ dữ liệu. Chúng tôi đang làm cả hai việc. Cái tên cô nhớ sẽ mở một bản sao làm việc, không làm lộ cô ra ngoài.”
Một tiếng nấc bị nuốt xuống ở đầu dây bên kia. Diệp Vân kể gần một năm trước, Hạ Lâm phát hiện một con chó lai nhỏ nằm ép dưới góc lồng số mười bảy. Nó không có trong danh sách cuối và cũng không có chip hợp lệ. Người đi cùng bảo coi như hàng lỗi, để lại ở điểm trung chuyển. Khi xe dừng đổ nhiên liệu, Hạ Lâm bế nó xuống, giấu trong túi vải rồi gọi Diệp Vân tìm chỗ chăm tạm. Con chó có một mảng lông xám trên tai, như vết mốc trên nền trắng.
“Hạ Lâm gọi nó là Mốc,” Diệp Vân nói. “Cô ấy viết lên túi thức ăn là M-o-c, chữ M viết hoa, không dấu, không số. Tôi còn hỏi sao đặt tên xấu thế. Cô ấy bảo ít nhất đó là tên, không phải mã lồng.”
An Nhiên nhìn chiếc túi thuốc nằm nguyên dưới ghế. Cùng kiểu túi ấy từng đưa một sinh mạng ra khỏi chuyến xe mà Hạ Lâm không thể cứu hết. Cô không biết Mốc hiện ở đâu, nhưng việc nó từng được gọi bằng tên chứng minh trong một đêm nào đó, Hạ Lâm đã giữ lại điều hệ thống muốn xóa đi.
Trạch Hành hỏi lại từng chi tiết: chữ M hoa, o và c thường, không dấu, không khoảng trắng. Diệp Vân xác nhận, rồi gửi qua kênh cũ một dòng duy nhất: Moc. Phó Nhiên lập tức chụp mã kiểm tra của tin nhắn và tách nó khỏi thông tin định tuyến. Trước khi ngắt cuộc gọi, Diệp Vân nói rất nhỏ: “Nếu mở được, đừng để tên tôi trong hồ sơ công khai. Nhưng đừng giấu việc Hạ Lâm đã cứu nó.”
“Chúng tôi sẽ ghi đúng phần cô đồng ý,” Trạch Hành đáp. “Nếu có người tìm đến hoặc kênh này có dấu hiệu lạ, cô dùng ký hiệu đỏ và ngắt hoàn toàn. Không tự di chuyển chỉ vì nghe tin chưa kiểm chứng.”
Cuộc gọi tắt. Tưởng Nghiên bước tới, đưa ảnh camera từ cây xăng cách bến hơn một cây số. Xe tải nhỏ xuất hiện lúc mười hai giờ mười một, cửa sau trái có vệt lõm dài và đèn phản quang mất một góc. Nó rẽ vào đường dịch vụ phía bắc, nhưng camera ở nút tiếp theo đang bảo trì. Công an đã yêu cầu giữ dữ liệu tại hai trạm cân và một bãi thu phí. “Chưa thấy người trong cabin hay khoang hàng,” chị nói. “Tôi ở lại đây. Hai người về mở tệp. Bạch Giai tiếp tục rà camera, nhưng chưa đăng gì.”
An Nhiên muốn tự đi dọc từng lối sau những ki-ốt đóng cửa. Nhưng chiếc xe đã rời đây hơn nửa giờ; tìm mù trong khu rộng chỉ khiến người khác phải theo dõi thêm cô. Trạch Hành không ra lệnh, chỉ chờ. “Về mở dữ liệu,” cô quyết định. “Tìm mã xe hoặc điểm trung chuyển để đối chiếu. Có điểm mới, chúng ta quay lại ngay.”
Phòng làm việc tạm thời sáng bằng hai bóng đèn trắng, một bóng chập chờn mỗi khi máy lạnh cũ khởi động. Phó Nhiên đã ngắt máy xử lý khỏi mạng, đặt điện thoại ghi hình trên giá cố định và dán giấy ghi thời gian bắt đầu trước bàn phím. Bản niêm phong vẫn nằm trong ổ lưu trữ riêng, chưa được cắm lại. Trên màn hình chỉ có bản làm việc cùng chuỗi mã kiểm tra đã đối chiếu hai lần.
“Em chưa nhập gì,” cậu nói. “Sai năm lần mới khóa, nhưng mình chỉ có một lần hợp lý. Em sẽ quay toàn bộ thao tác, đọc lại ký tự trước khi nhấn.”
Bạch Giai đứng phía sau vạch băng dán trên sàn, ghi vào sổ: nguồn mật khẩu từ nhân chứng được bảo vệ, không lưu vị trí, không ghi âm cuộc gọi. Trạch Hành đọc lại chuỗi ký tự. Phó Nhiên nhập M, o, c. Con trỏ dừng trên nút xác nhận, và trong một khoảnh khắc ngắn, cả căn phòng chỉ còn tiếng quạt tản nhiệt đều đặn.
Cửa sổ cảnh báo biến mất. Thanh tiến trình màu xám chạy chậm đến mức An Nhiên có cảm giác từng phần trăm lấy đi thêm một phút của Hạ Lâm. Khi chạy hết, bốn thư mục hiện ra: KHACH_HANG, LICH_XE, DOI_CHIP và MU_17. Bên dưới có tệp HUONG_DAN_XAC_MINH, ghi rằng dữ liệu được gom trong một trăm bốn mươi bảy ngày, có bản sao từ thiết bị cũ và phải đối chiếu với nguồn độc lập.
Phó Nhiên không reo. Cậu chụp trạng thái sau giải mã, ghi thời gian, rồi xuất danh sách tên tệp mà chưa mở nội dung. Mã kiểm tra vẫn trùng với bản làm việc trước thao tác. Trạch Hành cho phép mở HUONG_DAN_XAC_MINH. Hạ Lâm ghi rõ không được phát tán tên, số điện thoại, địa chỉ khách hàng; các dòng VIP phải kiểm chứng bằng hợp đồng, hóa đơn và lịch xe; dùng danh sách để gây áp lực cá nhân có thể làm hỏng toàn bộ lời khai.
“Cô ấy biết dữ liệu này nguy hiểm theo cả hai hướng,” Bạch Giai nói. “Nó có thể lật PawCare, cũng có thể biến thành một cuộc săn phù thủy.”
“Vậy chỉ mở theo mục tiêu,” Trạch Hành đáp. “Tìm mã phương tiện, tuyến và điểm trung chuyển liên quan khoảng thời gian hôm nay. Danh sách khách chỉ mở phần chỉ mục để biết cấu trúc. Không sao chép số liên lạc, không chụp tên đầy đủ ra máy khác.”
Thư mục LICH_XE có hàng trăm bảng theo tuần, nhưng bản mới nhất dừng ở ba ngày trước. Không có chuyến hôm nay hay chiếc xe tải vừa rời bến. Một số dòng mang mã R2, chỉ ghi giờ nhận lồng, mã tài xế và ký hiệu điểm giao. Ba ký hiệu trùng khu phía bắc, nhưng mỗi ký hiệu có thể chỉ cả một cụm kho, chưa đủ để tìm người.
Điện thoại đội rung. Tưởng Nghiên báo trạm cân đầu tiên không thấy xe phù hợp; bãi thu phí đang trích camera làn phụ. Đội xe máy đã được rút khỏi việc bám tuyến. Mẹ Hạ Lâm có một tình nguyện viên nữ ở cùng. Hai điện thoại vẫn im lặng, không có cuộc gọi đòi đổi dữ liệu. Tin tức không tốt hơn, nhưng ít nhất không ai biến hoảng loạn thành một lỗi mới.
An Nhiên đứng sau vai Phó Nhiên, nhìn các mã R2 lặp lại. Cô muốn mở tất cả, muốn tìm một dòng nào đó có chữ Hạ Lâm. Trạch Hành đặt bàn tay lên mép bàn, không chạm vào cô nhưng chặn đúng khoảng trống cô có thể với tới bàn phím. “Chúng ta đang tìm một người, không phải tìm một câu trả lời khiến mình bớt sợ,” anh nói. “Mở đúng thứ có thể kiểm chứng trước.”
Cô gật đầu. “Mở chỉ mục VIP.”
Tệp chỉ mục VIP phân loại những trường hợp được xử lý ngoài quy trình: trả thú cưng không qua quầy, đổi chip theo yêu cầu, chuyển hồ sơ sang phòng khám đối tác hoặc xóa tên người nhận khỏi bản giao nhận. Nhiều dòng chỉ có mã viết tắt, vài ô ghi “theo chỉ đạo”. Phó Nhiên lọc cột đơn vị xác nhận và dừng ở ba ký hiệu lặp lại: PCN, QPL và CTD-MU.
An Nhiên nhận ra cụm cuối trước khi kịp nói thành lời. MU là Minh Uyển. CTD có thể là hàng chục cái tên, nhưng trong những năm cô làm ở phòng khám, mọi phiếu điều chỉnh nội bộ do Chu Tịnh Dư duyệt đều dùng đúng ba chữ ấy ở góc phải. Cảm giác lạnh chạy từ gáy xuống lưng cô. Tuy vậy, cô không cho phép mình gọi đó là bằng chứng.
“Tìm tệp nguồn được tham chiếu bởi dòng này,” Trạch Hành nói. “Không tìm theo tên Chu.”
Phó Nhiên mở đường dẫn liên kết. Một bản quét hóa đơn hiện ra; phần khách hàng đã được che, mục dịch vụ ghi “đánh giá lại hành vi và xác nhận chuyển cơ sở”. Góc dưới có dấu nhận Minh Uyển, ngày trùng với một chuyến R2. Bên cạnh là dòng đánh máy: người phê duyệt điều chỉnh hồ sơ – Chu Tịnh Dư. Không có chữ ký tay, chỉ có mã nhân viên và giờ xuất tệp. Trạch Hành yêu cầu đóng tệp, lưu đường dẫn, mã kiểm tra và danh sách nguồn cần xin hợp pháp từ Minh Uyển.
Trên màn hình, tệp đã đóng chỉ còn lại bảng chỉ mục với một dòng được đánh dấu. Cái tên Mốc đã mở cánh cửa Hạ Lâm để lại, nhưng thứ đầu tiên bước ra không phải vị trí của cô, cũng không phải bằng chứng đủ để kết tội ai. Đó là tên một người An Nhiên từng nghe trong hành lang Minh Uyển, từng sợ hãi, từng căm giận và vẫn chưa thể đối diện cho trọn vẹn.
Chu Tịnh Dư.
