Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em
Chương 55 - Chương 55: Người Từng Được Bảo Vệ
Chương 55: Người Từng Được Bảo Vệ
Màn hình điện thoại vẫn sáng giữa hai bộ bát đũa. Ảnh chụp chỉ lấy nửa trang giấy, nhưng con dấu ở góc phải giống hệt dấu trên phong bì cũ, đến cả vệt mực nhòe phía dưới tên văn phòng tư vấn y khoa cũng trùng nhau. Tạ Quốc Vinh đưa tay về phía điện thoại rồi dừng lại, như thể chạm vào nó sẽ biến một chuyện đã bị chôn nhiều năm thành bằng chứng đang tồn tại. An Nhiên giữ nguyên màn hình trước mặt ông. “Ba biết trang này.” Cô nói. Không phải câu hỏi.
Ông nhìn xuống phong bì. “Đó không phải toàn bộ hồ sơ.” “Người gửi chỉ muốn chứng minh họ có phần ba không giữ.” An Nhiên đặt phong bì lên chiếc khăn ăn sạch rồi mở bằng hai đầu ngón tay. Bên trong có ba tờ giấy gấp đôi, một giấy tiếp nhận và một biên lai tư vấn. Tờ đầu mang tiêu đề đề nghị tạm dừng chuyển báo cáo sự cố chuyên môn để hòa giải nội bộ. Người đề nghị không phải cô. Dưới phần quan hệ với người liên quan là chữ của Tạ Quốc Vinh: cha ruột, chịu trách nhiệm phối hợp trong thời gian bác sĩ Tạ An Nhiên kiệt sức sau sự cố.
Dòng cam kết nằm ở cuối trang: gia đình không yêu cầu đối chất độc lập trong thời gian hòa giải; Minh Uyển tạm giữ hồ sơ chuyên môn; mọi trao đổi với người liên quan được thực hiện thông qua đại diện gia đình. Không có chữ ký của An Nhiên. Cũng không có dòng nào ghi cô phản đối, bởi từ khoảnh khắc đó, người ta đã đặt cô ra ngoài căn phòng nơi quá khứ của cô được quyết định. “Ba nói con đang điều trị?” Cô hỏi. “Lúc ấy con không ngủ, tay run, không dám bước vào phòng mổ. Ba đưa con gặp bác sĩ.” “Con đi đúng một lần.” “Một lần cũng đủ để ba biết họ không thể kéo con vào đối chất.”
Tờ thứ hai là biên bản làm việc có chữ ký của ông, đại diện văn phòng tư vấn và chữ ký viết tắt của Chu Tịnh Dư. Minh Uyển đồng ý xử lý nội bộ nếu gia đình bảo đảm An Nhiên nghỉ việc, không tiếp xúc truyền thông và không tự sao chép hồ sơ. “Ba đã bảo đảm thay con.” Giọng cô thấp đến mức tiếng tủ lạnh trong bếp nghe rõ hơn. Tạ Quốc Vinh nhìn bàn tay mình. “Ba bảo họ con sẽ không quay lại. Ba thu dọn đồ ở phòng trực, nộp thẻ và xin chấm dứt hợp đồng giúp con.”
An Nhiên nhớ chiếc thùng giấy được đặt ngoài cửa phòng ngủ ba ngày sau sự cố. Áo blouse gấp ngay ngắn, ống nghe nằm trên cùng, thẻ tên đã tháo khỏi dây. Cô từng nghĩ Minh Uyển gửi trả vì không muốn thấy cô nữa. Hóa ra cha cô đã đi qua hành lang đó, ký tên tại quầy tiếp nhận và đóng cánh cửa trước khi cô đủ sức tự bước đến. Điện thoại rung. Số lạ gửi trang thứ hai rõ hơn, khoanh đỏ một dòng: người nhà xác nhận bác sĩ Tạ An Nhiên chưa đủ ổn định để tham gia làm rõ sự cố và không yêu cầu được thông báo trực tiếp. Bên lề là nét chữ của Chu Tịnh Dư: đã thống nhất, lưu nội bộ.
“Ba đã nói con không muốn biết?” “Ba nói con chưa thể biết.” “Hai việc đó không giống nhau.” Tạ Quốc Vinh siết hai bàn tay. “Họ đã chuẩn bị đẩy toàn bộ lỗi cho con. Nếu ngồi vào đó lúc ấy, con sẽ ký bất cứ thứ gì chỉ để mọi chuyện kết thúc.” An Nhiên đặt điện thoại xuống. Cô không khóc. Cảm giác trong người giống một ca cấp cứu khi thuốc chưa kịp ngấm: mọi âm thanh đều rõ, bàn tay vẫn làm được việc, nhưng phần đau bị đẩy sâu xuống để cơ thể còn đứng. “Ba không dừng một phán quyết.” Cô nói. “Ba lấy tên con khỏi căn phòng rồi để họ viết phán quyết khi con vắng mặt.”
Tờ cuối là giấy tiếp nhận hồ sơ nội bộ, có danh mục sáu phụ lục, nhưng phong bì chỉ chứa hai. Phụ lục số bốn là tường trình của người phụ trách ca trực. Phụ lục số sáu là lịch sử chỉnh sửa hồ sơ điện tử. Cả hai đều ghi người lưu giữ: Chu Tịnh Dư. “Ba đã xem chưa?” “Không. Văn phòng nói phần chuyên môn thuộc Minh Uyển.” “Ba vẫn ký?” “Ba ký để họ dừng báo cáo.” An Nhiên chạm vào dòng tên Chu rồi rút tay lại. “Ba ký khi không biết họ giữ lại cái gì.”
Tạ Quốc Vinh đứng bật dậy. “Ba biết họ muốn một người chịu trách nhiệm. Ba biết con là người dễ bị đẩy ra nhất. Ba có thể ngồi yên sao?” “Không.” An Nhiên đáp. “Ba có thể đứng cạnh con. Tìm luật sư, yêu cầu đối chất độc lập, để con nghe họ buộc tội điều gì. Ba có thể nói con đã sai nhưng không được để họ sửa hồ sơ.” Cô nhìn thẳng ông. “Ba chọn một thỏa thuận nhanh vì nhìn con đau làm ba sợ. Còn con phải sống nhiều năm với một khoảng trống được gọi là bảo vệ.”
Ông chống hai tay lên mép bàn. “Ba chỉ biết báo cáo sơ bộ nói chữ ký của con nằm ở phần cho phép trả con vật về. Ba nghĩ giữ được giấy phép là giữ đường sống cho con.” “Con không còn hành nghề ở đâu cả.” “Vì con tự bỏ.” Câu nói vừa ra, ông khựng lại. An Nhiên không phản bác ngay. Một phần trong đó là thật. Khi đã bình tĩnh hơn, không ai ngăn cô yêu cầu mở lại hồ sơ. Cô đã nhận sự im lặng như một hình phạt hợp lý, vì sợ thứ tìm thấy sẽ còn tệ hơn chữ ký cô nhớ.
“Đúng. Sau đó con đã tiếp tục im lặng. Phần đó là của con.” Cô kéo giấy tiếp nhận về phía mình. “Nhưng sự im lặng đầu tiên không phải lựa chọn của con. Ba và Minh Uyển dựng nó lên, rồi con sống trong đó đủ lâu để tưởng nó là tính cách của mình.” Tạ Quốc Vinh ngồi xuống. Bát canh giữa họ đã nguội hẳn. Ông nói: “Ba xin lỗi.” Hai chữ ấy không làm căn phòng nhẹ đi. An Nhiên chỉ gật một lần, xác nhận đã nghe, không phải xác nhận đã tha thứ.
Điện thoại rung lần nữa, lần này là Trạch Hành. Cô chưa nghe. Trước hết, cô chụp màn hình số lạ, lưu thời gian nhận, đặt giấy tờ vào túi hồ sơ mà không tháo ghim, rồi viết: nhận từ Tạ Quốc Vinh tại nhà riêng, sáu giờ mười hai phút; phong bì mở trước mặt hai người; người giữ bản gốc từ ngày ký đến nay là Tạ Quốc Vinh. Cô đẩy bút về phía cha. “Ba ghi giúp con lúc nhận giấy, ai đưa và có ai từng mượn bản gốc không.” “Con định đưa ba vào hồ sơ?” “Ba đã ở trong hồ sơ từ ngày ba ký. Con đang cho ba quyền nói phần của mình trước khi người khác nói thay.”
Ông cầm bút. Tạ Quốc Vinh viết tên văn phòng tư vấn, người đã nhận hồ sơ, ngày ông đến Minh Uyển và việc bản gốc chưa rời khỏi két. Cuối cùng, ông thêm: Chu Tịnh Dư giữ các phụ lục chuyên môn; sau buổi ký, bà ta gọi để xác nhận An Nhiên sẽ không quay lại. Khi ông ký tên, An Nhiên mới gọi lại cho Trạch Hành. Anh cập nhật lệnh kiểm tra vẫn thiếu xác nhận về chủ thể thuê cơ sở; điện thoại cũ của Hạ Lâm đã niêm phong; chìa khóa tủ hồ sơ chưa được dùng vì cần người có thẩm quyền chứng kiến; Bạch Giai mới tìm được công ty truyền thông đứng sau nhóm tài khoản nhưng chưa đủ gắn với Kỷ.
Những việc ấy vẫn đứng nguyên, không vì bàn ăn nhà cô vừa sụp xuống mà dừng lại. Bốn chiếc lồng vẫn ở phía sau cánh cổng. Mẹ Hạ Lâm vẫn cần người canh trước cửa phòng. Nhà tài trợ vẫn chờ câu trả lời trước trưa. “Tôi có tài liệu gốc liên quan Minh Uyển.” An Nhiên nói. “Nguồn là ba tôi. Có bản ghi bàn giao và ảnh từ số lạ cho thấy người gửi giữ ít nhất một trang khác. Chu Tịnh Dư được ghi là người giữ tường trình ca trực và lịch sử chỉnh sửa hồ sơ.”
“Đừng gửi vào nhóm chung.” Trạch Hành đáp. “Giữ phong bì và giấy đúng thứ tự. Tôi sẽ xin người tiếp nhận độc lập.” Chỉ sau khi quy trình đã rõ, anh mới hỏi: “Cô có cần tôi đến không?” “Không. Tôi sẽ đến đội.” “Cô chưa ăn và gần như chưa ngủ.” “Tôi biết.” “Vậy đừng lái xe.” “Tôi sẽ gọi xe.” Trước khi cúp máy, An Nhiên nói: “Đừng dùng tài liệu này để trả lời truyền thông.” “Tôi cũng đang định nói câu đó.” Sự bình tĩnh của anh lần này giống một lan can đặt đúng chỗ khi cầu thang vừa mất điện.
Tạ Quốc Vinh nhìn cô khóa túi hồ sơ. “Sau những gì vừa biết, con còn tin mình đủ tư cách đứng trong vụ này sao?” Trước đây, câu hỏi có thể đánh trúng nơi cô yếu nhất. Bây giờ cô nghe được cả nỗi sợ của ông. “Con không biết mình có đủ tư cách để được tin ngay. Nhưng bốn chiếc lồng không thể chờ đến khi con thấy sạch sẽ về quá khứ. Con sẽ tách mình khỏi việc thẩm định chứng cứ, để người độc lập làm. Con không biến mất nữa.” Trước cửa, cô yêu cầu ông ngừng gọi người quen về lệnh kiểm tra. Sau một khoảng lặng, ông đồng ý.
Trời ngoài hiên đã sáng hơn, nhưng ánh sáng mỏng và lạnh. Điện thoại hiện tên Kỷ Hoài Nam. Hắn để chuông tắt rồi gửi ảnh bốn dòng mã lồng, mỗi dòng có thời gian vận chuyển dự kiến. Một mã trùng với chi tiết Hạ Lâm từng nhắc trong lời khai. Tin nhắn tiếp theo đến ngay sau đó: Cô vừa biết mình từng được bảo vệ bằng một thỏa thuận. Bây giờ cô có thể dùng một thỏa thuận để bảo vệ chúng.
Kỷ gọi lại. An Nhiên bật ghi âm cục bộ rồi mới nghe. Giọng hắn lịch sự như đang xác nhận lịch hẹn. “Bác sĩ Tạ, tôi nghĩ sáng nay cô đã hiểu im lặng có giá thế nào.” An Nhiên nhìn qua cánh cửa chưa khép, nơi cha cô vẫn ngồi giữa bữa cơm nguyên vẹn. “Ông muốn gì?” Phía bên kia, Kỷ Hoài Nam cười rất nhẹ. “Tôi muốn đề nghị cô một thỏa thuận.”
