Chương 60 - Chương 60: Phía Sau Vầng Sáng
Tám giờ sáu phút sáng hôm sau, cổng đăng ký doanh nghiệp mở ra bằng một ô trống: tên pháp nhân. A Kỳ ngồi giữa hai máy tính, Lục Trì đánh dấu các mục pháp lý, Hạ Nhiên đặt quyết định có ô người đại diện còn bỏ trống lên bàn. Tô Mạn nhìn màn hình như nhìn một ca khủng hoảng không có ai ở đầu dây bên kia ra lệnh. Không còn An Thịnh, không còn tầng ba mươi sáu, chỉ còn câu hỏi khó hơn mọi tiêu đề: nơi này phải vận hành thế nào để không lặp lại thứ họ vừa thoát khỏi.
Tô Mạn viết dòng đầu tiên: mọi phát ngôn mang tên nghệ sĩ phải có sự đồng ý có thể kiểm chứng. Cô suýt thêm một ngoại lệ rộng cho tình huống khẩn cấp, nhưng Hạ Nhiên hỏi ngay: “Khẩn cấp là ai định nghĩa?” Sau vài lượt sửa, họ chỉ cho phép thông báo bảo vệ tối thiểu khi nghệ sĩ mất khả năng quyết định hoặc có nguy cơ an toàn trực tiếp; không được xin lỗi thay, nhận sai thay hay khóa phát ngôn vô thời hạn. Lục Trì chuyển ý thành điều khoản, A Kỳ bổ sung yêu cầu lưu bản nháp và bằng chứng chấp thuận. Không ai được nói nghệ sĩ đã đồng ý nếu không còn dấu vết.
Đến tên công ty, A Kỳ đề xuất “Đọc Hết Mọi Trang” khiến Lục Trì bảo cơ quan đăng ký sẽ tưởng họ mở nhà xuất bản. Hạ Nhiên viết hai chữ Minh Thanh. “Minh là rõ, Thanh là tiếng nói. Không phải tên của ai, để người đến sau không thấy mình đang làm khách.” Tô Mạn từng tin tên tuổi phải được kiểm soát trước khi người khác dùng nó chống lại mình. Lần này cô để một cái tên không thuộc riêng ai được giữ nguyên. Hồ sơ hiện dòng “Công ty TNHH Văn hóa Minh Thanh”.
Phần khó hơn là quyền lực. Mọi quyết định khủng hoảng ảnh hưởng đến lịch trình, sức khỏe, tài khoản cá nhân hoặc phát ngôn phải có hai lớp phê duyệt, một từ người phụ trách nghệ sĩ và một từ bộ phận tuân thủ độc lập hoặc luật sư ngoài công ty. Tô Mạn đề nghị thêm quyền đình chỉ người quản lý khi có bằng chứng vượt quyền, quyền chấm dứt không phạt nếu công ty giấu phụ lục và lệnh cấm dùng scandal để ép tái ký. Hạ Nhiên hỏi: “Nếu sau này chị lại nghĩ mình biết điều tốt cho em hơn em thì sao?” Tô Mạn đáp: “Em có quyền đổi người. Tôi không có ngoại lệ vì từng cứu em.”
Bốn giờ sau, hợp đồng đại diện vẫn chưa được ký. Hạ Nhiên đọc từng định nghĩa, gạch cụm “mọi biện pháp cần thiết”, hỏi ai giữ mật khẩu, ai được yêu cầu khám sức khỏe, bản thu thử thuộc về ai và chi phí pháp lý được tính thế nào. Có ba câu Tô Mạn phải nói “tôi chưa biết, cần kiểm tra lại” thay vì trả lời cho xong. Đến trang cuối, Hạ Nhiên xóa gia hạn tự động, thêm quyền xem sổ chi phí hằng tháng rồi mới ký. Tô Mạn ký sau cô. Khoảng trống của ngày hôm trước được lấp bằng những giới hạn cả hai cùng đọc rõ, không phải một lần giao quyền mù quáng khác.
Buổi chiều mang đến phép thử đầu tiên. Một nền tảng lớn trả mức phí đủ thuê văn phòng nửa năm nhưng đòi độc quyền câu chuyện minh oan, quyền cắt dựng phỏng vấn và dùng hình ảnh Hạ Nhiên mất bình tĩnh để quảng bá. Một nhãn hàng muốn chiến dịch “cơ hội thứ hai” nhưng không cho cô nhắc văn bản kết luận. Cả hai lời mời hết hạn lúc sáu giờ. Tô Mạn nhận ra cơ thể mình vẫn nhớ cách ép quyết định đi qua trước khi nghệ sĩ kịp sợ. Cô đóng bảng giá. “Không ký.” Hạ Nhiên tự gọi phòng diễn nhỏ tối trước và nhận được quyền chọn bài, duyệt lời giới thiệu, giữ bản ghi thô.
Điện thoại Tô Mạn rung khi cuộc gọi chưa kết thúc. Thông báo xem xét trách nhiệm nghề nghiệp yêu cầu bản giải trình cuối và kế hoạch khắc phục, đồng thời giữ nhận định cô từng trực tiếp hạn chế quyền phát ngôn của Hạ Nhiên. Cô không giấu màn hình mà chuyển văn bản cho Hạ Nhiên. “Em có thể rút chữ ký.” Hạ Nhiên đọc xong nói: “Em không quên. Em ký vì hợp đồng có cách ngăn chị làm lại.” Cô yêu cầu thêm quyền chấm dứt ngay nếu kết luận cuối xác định Tô Mạn không đủ điều kiện đại diện. Tô Mạn gật đầu. Sự tin tưởng lần này có điều kiện, thời hạn và lối thoát.
Những ngày sau không yên như một đoạn kết đẹp. Tần Viễn kháng nghị đình chỉ, Chu Khải nói mình chỉ làm theo chỉ đạo miệng, pháp vụ An Thịnh tách từng chữ ký khỏi chuỗi quyết định. Bạch Dao bị yêu cầu bồi thường và được chuyển sang nhóm luật sư khác; Lâm Chi tiếp tục hợp tác khi được triệu tập nhưng từ chối truyền thông. Hai nhãn hàng cũ thanh toán phần công việc Hạ Nhiên đã hoàn thành, ba nhãn hàng vẫn im lặng. Một số tài khoản xin lỗi, nhiều tài khoản xóa bài, số khác nói mình chỉ “đặt câu hỏi”. Tô Mạn yêu cầu lưu đầy đủ, bởi chữa lành không có nghĩa là để lịch sử bị viết lại.
Mười chín ngày sau, giấy chứng nhận đăng ký của Minh Thanh được đặt trên chiếc bàn ghép từ hai tấm gỗ trong văn phòng mới. Nơi ấy chỉ có hai phòng nhỏ trên tầng ba của một tòa nhà cũ, phía dưới là cửa hàng nhạc cụ, thang máy thường dừng lệch nửa tầng và bảng tên trước cửa còn được in trên giấy cứng. A Kỳ dán nhãn tủ hồ sơ theo màu, Hạ Nhiên chọn chiếc ghế gần cửa sổ nhưng yêu cầu không treo ảnh cô ở sảnh, còn Lục Trì lắp một hộp nhận phản ánh có khóa riêng mà Tô Mạn không giữ chìa. Trên tường phòng họp không có khẩu hiệu lớn. Chỉ có bốn dòng được đóng khung: đọc hết, hỏi lại, được từ chối, và mọi thay đổi phải để lại dấu vết. Tô Mạn nhìn chúng mỗi sáng như nhìn một bản cam kết chưa bao giờ được phép coi là hoàn thành.
Buổi diễn trở lại của Hạ Nhiên bán được một trăm ba mươi hai trong tổng số một trăm tám mươi ghế. Không có thảm đỏ, không có bảng tài trợ khổng lồ và không có tiêu đề “nữ hoàng trở lại”. Một thương hiệu thiết bị âm thanh nhỏ đồng ý hỗ trợ sau khi đọc kết luận xác minh và chấp nhận điều khoản không can thiệp nội dung. Bên ngoài phòng diễn vẫn có phóng viên hỏi Tô Mạn liệu cô đang dùng scandal để dựng công ty mới hay không. Cô đưa họ đường dẫn tới hồ sơ công khai, lịch buổi điều trần tiếp theo và danh sách những nội dung Minh Thanh không bình luận khi điều tra còn mở. Những chiếc ghế trống trong khán phòng cũng được giữ nguyên, không kéo rèm che để hình ảnh trông đông hơn.
Phương Nghi đến trước giờ diễn mười phút, mua vé bằng tên thật và ngồi ở hàng cuối. Hạ Nhiên thấy bà qua khe rèm, bàn tay đang cài tai nghe dừng lại. A Kỳ hỏi có cần mời bà vào hậu trường hay không. Hạ Nhiên lắc đầu. “Cứ để mẹ em ngồi như một khán giả.” Giọng cô không lạnh, cũng chưa đủ mềm để gọi là làm lành. Tô Mạn không khuyên cô bước ra ôm mẹ, không biến khoảnh khắc ấy thành nội dung chữa lành cho máy quay. Cô chỉ hỏi: “Em có muốn đổi bài mở màn không?” Hạ Nhiên nhìn danh sách mình đã tự duyệt rồi nói không. Từ khi có quyền lựa chọn, cô không còn cần mọi lựa chọn phải dễ chịu.
Ba mươi giây trước khi đèn sân khấu bật, bàn tay Hạ Nhiên lạnh ngắt. Người điều phối ra hiệu, A Kỳ kiểm tra lần cuối bản thu dự phòng, còn Tô Mạn theo bản năng đưa tay về phía bộ đàm để nhắc nhịp thở, góc đứng và câu mở đầu. Cô dừng lại trước khi chạm nút. “Em cần gì?” Hạ Nhiên nhìn cô, hít vào chậm như buổi trưa nhận tin minh oan. “Chị đứng ở chỗ em nhìn thấy là được.” Tô Mạn lùi về vùng tối bên cánh gà. Lục Trì đứng cạnh cô, không nói rằng đây là kết quả của hồ sơ nào, điều khoản nào hay chiến lược nào. Trên sân khấu, Hạ Nhiên tự bước đến vị trí đánh dấu, tự nâng micro và đợi khán phòng yên hẳn.
“Tôi là Hạ Nhiên,” cô nói. Không phải “nghệ sĩ từng bị tố”, không phải “nạn nhân được minh oan”, cũng không phải cái tên do ai đó đọc thay trong thông cáo. “Bài hát đầu tiên tối nay do tôi viết trong những ngày tôi không biết mình còn được hát hay không. Tôi chọn hát nó hôm nay.” Nốt đầu hơi run, nhưng nốt thứ hai đã đứng vững. Không phải tất cả khán giả đều giơ điện thoại; có người chỉ ngồi nghe, có người khóc, có người giữ vẻ dè dặt. Khi đoạn điệp khúc kết thúc, tiếng vỗ tay không ập xuống như một phép màu xóa sạch những tháng trước. Nó đến thành từng lớp, thật và có độ trễ, giống sự thật đã đi qua từng file gốc, từng lời khai và từng người dám ký tên.
Sau cánh gà, A Kỳ hỏi có mở bảng dữ liệu phản ứng trực tuyến ngay hay không. Tô Mạn quay sang Hạ Nhiên. Cô gái lau mồ hôi ở lòng bàn tay rồi đáp: “Ngày mai. Hôm nay em muốn nhớ tiếng vỗ tay trong phòng trước.” A Kỳ tắt màn hình. Lục Trì đưa cho Tô Mạn một cốc nước. “Tuần sau là buổi làm việc tiếp theo,” anh nhắc. “Tôi biết.” “Tôi sẽ đi cùng.” Tô Mạn nhìn anh. “Anh là luật sư ngoài công ty.” “Ngoài công ty không có nghĩa là ngoài kế hoạch.” Cô đưa anh chiếc chìa khóa dự phòng của phòng họp mà A Kỳ đã làm thừa. “Chín giờ sáng mai.” Lục Trì nhận lấy. “Tôi chưa từng đến muộn với cô.”
Khi Hạ Nhiên trở lại sân khấu cho bài cuối, hộp thư chung của Minh Thanh nhận được yêu cầu tư vấn đầu tiên từ một nghệ sĩ không thuộc An Thịnh. Nội dung chỉ có bốn dòng: cô gái ấy không cần ai hứa cứu mình, cô chỉ muốn biết bản hợp đồng đang giữ có phải bản cuối cùng hay không, vì trang phụ lục cô được xem hôm ký đã biến mất. A Kỳ chuyển thư cho cả nhóm. Tô Mạn đọc xong, nghe tiếng Hạ Nhiên tự đếm nhịp phía ngoài ánh đèn rồi trả lời: “Gửi lịch hẹn. Bảo cô ấy mang theo tất cả những trang mình có.” Trên sân khấu, Hạ Nhiên cầm micro bằng chính tay mình. Trong vùng tối phía sau vầng sáng, không ai ra lệnh cô phải im lặng nữa.
