Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 52 - Chương 52: Nhân Chứng Thứ Nhất

Chương 52: Nhân Chứng Thứ Nhất

Sáu giờ bốn mươi bảy, Tô Mạn tỉnh dậy vì tiếng rung ngắn của điện thoại trên sàn gỗ. Phòng nghỉ phía trong văn phòng Lục Trì không có cửa sổ, vì thế cô mất vài giây mới nhớ mình đang ở đâu. Quản lý tòa nhà báo hai phóng viên đã rời đi lúc gần một giờ sáng, nhưng sáu giờ lại có người đứng bên kia đường chụp lối vào. Nhãn hàng yêu cầu bổ sung tài liệu độc lập trước mười hai giờ. Tin nhắn của Lục Trì chỉ có một dòng: “Xe dưới sảnh lúc sáu giờ năm mươi lăm.”

Cô rửa mặt, buộc lại tóc rồi bước ra ngoài. Lục Trì đã thay áo sơ mi, trên bàn có hai cốc cà phê. Hạ Nhiên ngồi gần cửa, đội mũ thấp, A Kỳ kiểm tra hành lang qua camera tòa nhà. Không ai hỏi Tô Mạn ngủ được bao lâu. Trong một cuộc chiến kéo dài, câu hỏi ấy dễ biến thành phép lịch sự vô dụng.

“Chuyên gia đồng ý ghi hình toàn bộ quá trình tiếp nhận thiết bị,” Lục Trì nói. “Hạ Nhiên có thể không vào phòng kiểm định. Sự hiện diện của cô có thể bị diễn giải thành gây áp lực.”

“Vậy tôi ngồi phòng bên cạnh. Nhưng trước khi ông ấy ký, tôi muốn ông ấy nghe rõ rằng tôi không yêu cầu ông ấy đánh đổi công việc để cứu tôi.”

Bản năng đầu tiên của Tô Mạn là cân xem câu nói ấy có làm nhân chứng chùn bước không. Bản năng thứ hai đến chậm hơn nhưng đúng hơn: nếu một lời nói thật chỉ tồn tại nhờ người khác bị đẩy qua giới hạn, nó sẽ mang hình dạng của chính An Thịnh. “Em tự nói,” cô đáp. “Không thêm, không bớt.”

Địa điểm kiểm định nằm trên tầng bảy của một tòa nhà văn phòng cũ. Sáu giờ năm mươi chín, họ vào bằng lối giao hàng phía sau. Chuyên gia giám định đã chờ trong căn phòng sáng trắng, trên bàn chỉ có camera cố định, găng tay, phong bì niêm phong và một máy tính không kết nối mạng. Ông giải thích: thiết bị sẽ được chụp tình trạng bên ngoài, ghi số sê-ri, xác nhận người giao; ổ lưu trữ được sao chép qua bộ chặn ghi; toàn bộ phân tích chỉ thực hiện trên bản sao; mỗi bản sao phải có mã kiểm tra toàn vẹn trùng nhau.

“Không ai được nhìn vào màn hình rồi tự chọn thứ mình thích,” ông nói. “Tôi ghi nhận cái máy có gì, không ghi nhận câu chuyện các vị muốn nó kể.”

Bảy giờ chín, thang máy dừng. Người kỹ sư xuất hiện một mình, ôm chiếc túi vải xám trước ngực. Mắt ông thâm, cổ áo cài lệch một khuy. Ông nhìn Hạ Nhiên, rồi nhìn camera trên trần như thể chỉ cần thêm một ống kính nữa là quyết định của mình sẽ đổi hướng.

Hạ Nhiên đứng dậy nhưng không tiến lại gần. “Cháu cảm ơn chú đã đến. Cháu cần sự thật, nhưng cháu không muốn chú nói điều chú không chắc hoặc ký vì nghĩ mình nợ cháu. Nếu chú muốn dừng, chú cứ dừng.”

Người kỹ sư siết quai túi. “Cô còn nhớ hôm thu bản đó tôi bắt cô hát lại câu cuối bao nhiêu lần không?”

“Mười bảy lần. Lần thứ mười hai chú bảo đủ rồi, nhưng cháu xin thêm vì chữ cuối bị hụt.”

Ông gật đầu. “Tôi nhớ cô tự làm phần đó. Tôi chỉ nói phần tôi nhớ và phần máy giữ.”

Lục Trì mời ông vào phòng trao đổi riêng trước khi nhận thiết bị. Anh nói rõ văn phòng mình đại diện cho Hạ Nhiên, không đại diện cho ông; lời khai có thể khiến ông bị triệu tập, đối chất hoặc phải xuất hiện trước cơ quan điều tra; yêu cầu giấu tên với báo chí không đồng nghĩa danh tính sẽ được giữ kín trước cơ quan có thẩm quyền. Ông có quyền mang luật sư riêng, xin hoãn hoặc dừng trước khi ký.

“Tôi không có tiền thuê luật sư cho chuyện này,” người kỹ sư nói.

“Vậy hôm nay chỉ xác nhận sự kiện và bảo toàn máy,” Lục Trì đáp. “Tôi sẽ cung cấp danh sách hỗ trợ pháp lý độc lập. Không ai được dùng việc ông đã đến để buộc ông đi tiếp.”

Tô Mạn nhìn chiếc túi vải giữa hai bàn tay ông. Cô từng nghĩ nhân chứng là một ô trống cần lấp trong kế hoạch phản công. Lúc này ô trống ấy có quầng mắt, một công việc mới và một người vợ chưa biết chồng đang ngồi ở đây. “Ông có cần chúng tôi bố trí đường về khác không? Sáng qua phòng thu cũ đã gọi cho ông.”

“Tôi đi hai chuyến xe, xuống cách đây một phố. Nhưng nếu họ hỏi lần nữa, tôi không biết trả lời thế nào.”

“Chỉ nói mọi yêu cầu về thiết bị phải gửi bằng văn bản,” Lục Trì nói. “Không tự giao, không tự xóa, không gặp riêng.”

Người kỹ sư mở túi. Chiếc máy tính xách tay cũ được bọc trong hai lớp áo cotton, pin tháo rời, dây nguồn để riêng. Chuyên gia yêu cầu ông tự đặt từng món lên tấm lót, xác nhận lần cuối máy được bật là ngày ông rời phòng thu và từ đó không ai sử dụng. Camera ghi lại bốn cạnh máy, vết xước ở góc trái, tem tài sản đã bong một nửa và số sê-ri dưới đáy. Sau đó, chuyên gia tháo ổ lưu trữ trước mặt mọi người, nối qua bộ chặn ghi và bắt đầu tạo ảnh sao.

Thanh tiến trình chạy chậm đến mức tiếng điều hòa trở nên rõ ràng. Đến phút thứ mười, A Kỳ mang vào một mảnh giấy: nhãn hàng thứ hai đã tạm giữ khoản thanh toán gần nhất, viện dẫn tranh chấp nghĩa vụ hợp đồng. Hạ Nhiên đọc xong, gấp giấy lại.

“Có cần thúc nhanh không?” cô hỏi.

“Dữ liệu không chạy nhanh hơn vì hợp đồng của cô,” chuyên gia đáp.

Hạ Nhiên gật đầu. “Vậy cứ đúng quy trình.”

Tô Mạn im lặng. Một tháng trước, Hạ Nhiên sẽ nhìn cô chờ quyết định. Sáng nay cô chỉ hỏi để hiểu hậu quả rồi tự chấp nhận nó.

Bản sao đầu tiên hoàn tất lúc tám giờ lẻ ba. Mã kiểm tra được đọc lớn và ghi vào biên bản. Bản sao thứ hai cho kết quả trùng khớp. Ổ gốc được đặt vào túi chống tĩnh điện, niêm phong, có chữ ký của người kỹ sư, chuyên gia và Lục Trì trên mép dán. Chỉ lúc đó chuyên gia mới mở bản sao làm việc.

Nhật ký hệ thống không hiện ra như một lời thú tội. Nó là hàng trăm dòng tên phiên, giờ tạo, thao tác xuất, đường dẫn lưu và tài khoản chuyển file. Người kỹ sư chỉ giải thích những ký hiệu thuộc quy trình phòng thu. Ông xác nhận mã phiên của buổi Hạ Nhiên thu demo, tên bản xuất thử và lỗi âm thanh trong biên bản cũ. Một dòng cho thấy bản phối nháp được tạo ngay sau lần thu thứ mười bảy. Dòng tiếp theo cho thấy file được xuất vào thư mục giao nội bộ. Hai phút sau, một tài khoản dịch vụ của An Thịnh chuyển file lên máy chủ công ty.

Lục Trì đặt bản timeline họ đã có cạnh màn hình. Mốc trên nhật ký sớm hơn mốc tạo của bản nhạc đang dùng để tố Hạ Nhiên đạo nhạc mười một ngày.

“Ông xác nhận được ai đăng nhập tài khoản này không?” anh hỏi.

“Không. Tài khoản đó cấp cho nhóm giao nhận nội dung. Tôi không thấy ai ngồi trước máy chủ. Tôi chỉ thấy hệ thống báo chuyển thành công.”

“Ông có thấy Hạ Nhiên gửi demo cho người ngoài không?”

“Không.”

“Ông có thể khẳng định không ai khác có bản trước thời điểm này không?”

“Không. Tôi chỉ khẳng định tôi đã nghe cô ấy phát triển giai điệu trong phòng, tôi trực tiếp thu và xuất bản này, và hệ thống ghi nó đi vào máy chủ An Thịnh vào thời gian trên màn hình.”

Câu trả lời không đẹp, nhưng sạch. Tô Mạn nhận ra mình tin ông hơn chính vì ông từ chối bước qua phần mình không biết.

Chuyên gia trích xuất phần nhật ký liên quan và lập báo cáo sơ bộ. Ông cảnh báo thời gian hệ thống phải được đối chiếu với cấu hình đồng hồ máy, nhật ký máy chủ hoặc tài liệu độc lập khác; dữ liệu đủ xác nhận một chuỗi thao tác, nhưng chưa đủ xác định người đứng sau tài khoản dịch vụ. “Đây là một mắt xích,” ông nói. “Không phải toàn bộ sợi xích.”

Lục Trì soạn bản tường trình giới hạn trong những gì người kỹ sư trực tiếp làm, nghe và thấy. Hạ Nhiên đọc phần nhắc đến mình. Cô sửa câu “ca khúc do Hạ Nhiên sáng tác” thành “giai điệu và lời được Hạ Nhiên trình bày là phần cô đang phát triển trong buổi thu”, vì người kỹ sư không thể biết mọi nguồn tham khảo trước đó.

“Câu cũ có lợi hơn,” Tô Mạn nói.

“Nhưng ông ấy không chứng minh được câu cũ. Em không muốn lời khai đầu tiên bắt đầu bằng một điều vượt quá người ta biết.”

Người kỹ sư ngẩng lên. Vai ông vẫn căng, nhưng hai bàn tay đã thôi giữ chặt mép ghế.

Chín giờ mười sáu, ông ký tên dưới bản tường trình và biên bản giao nhận. Không có máy quay báo chí, không có tiếng vỗ tay, không có bài đăng nào được phát đi. Lục Trì giao cho ông bản sao giấy, thông tin hỗ trợ pháp lý và kế hoạch phản ứng nếu công ty hiện tại hoặc phòng thu cũ gây áp lực. Thiết bị gốc tiếp tục được niêm phong tại nơi giám định theo sự đồng ý bằng văn bản của ông.

Khi cánh cửa khép lại, Hạ Nhiên nhìn tập hồ sơ. “Chúng ta gửi báo cáo sơ bộ cho nhãn hàng được không?”

“Sau khi chuyên gia ký và che thông tin nhận diện,” Lục Trì nói. “Chỉ gửi qua pháp chế, kèm điều kiện không phát tán.”

“Không đăng lên mạng,” cô quyết định. “Ít nhất chưa phải hôm nay.”

Tô Mạn gật đầu. Một nhân chứng đã đứng ra, nhưng cách bảo vệ lời nói của ông quan trọng không kém việc lời nói ấy có thể cứu họ đến đâu.

Điện thoại được trả lại khi họ rời phòng kiểm định. Máy của Tô Mạn sáng lên trước. Bạch Dao gửi ảnh chụp văn bản phát ngôn do An Thịnh chuyển lúc tám giờ bốn mươi. Trong đó, cô bị yêu cầu xác nhận Hạ Nhiên từng nghe demo của người khác trước khi thu và Tô Mạn đã ép cô im lặng.

Dưới bức ảnh là một dòng: “Tôi không đọc bản này.”

Tin nhắn thứ hai đến ngay sau đó.

“Chuẩn bị máy quay. Lần này tôi sẽ tự nói.”