Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 51 - Chương 51: Sau Cơn Bão Đầu

Chương 51: Sau Cơn Bão Đầu

Mười ba giờ lẻ sáu, thư pháp lý đầu tiên đến bằng email. Bản giấy theo sau chưa đầy mười phút, dày đến mức người chuyển phát phải dùng hai tay giữ.

Phong bì ghi tên Hạ Nhiên, Tô Mạn và văn phòng Lục Trì như ba mắt xích trong cùng một hành vi. Lục Trì ký nhận rồi lật thẳng đến phần yêu cầu. “Gỡ video, ngừng liên hệ giữa nghệ sĩ và cựu nhân sự, bảo toàn toàn bộ thiết bị, không xóa lịch sử trò chuyện, không tiếp tục phát ngôn gây thiệt hại. Họ cho đến mười bảy giờ để xác nhận đã nhận thư.”

Hạ Nhiên nhìn đồng hồ trên màn hình. Video đã vượt một triệu lượt xem, nhưng tài khoản chính thức vẫn nằm trong tay An Thịnh và hai hợp đồng quảng cáo đang treo trên đầu cô. “Họ có yêu cầu tôi về công ty không?”

“Chưa. Nhưng họ nói mọi trao đổi với cô phải đi qua pháp chế. Câu này nhằm biến việc cô tiếp tục ở đây thành bằng chứng Tô Mạn can thiệp.”

Tô Mạn đọc lại đoạn đó. Cơn bão công khai đầu tiên đi qua chưa đầy một giờ, mặt đất không sạch hơn. Nó chỉ để lại những thứ có thể đếm: thời hạn, điều khoản, người đứng dưới sảnh và tên của họ trên một phong bì kiện tụng.

“Trả lời xác nhận đã nhận, không xác nhận nội dung,” cô nói.

Lục Trì nhìn cô. “Tôi biết.”

Câu đáp đủ để Tô Mạn nhận ra mình vừa trở lại thói quen ra lệnh trong một căn phòng không còn thuộc quyền kiểm soát của cô. Cô khép tập giấy. “Anh xử lý pháp lý. Tôi xử lý truyền thông.”

“Hạ Nhiên xử lý phần của cô ấy,” anh sửa.

Tô Mạn im một nhịp rồi gật đầu. “Đúng.”

Điện thoại Hạ Nhiên rung liên tục. Một nhãn hàng yêu cầu giải trình trước mười sáu giờ, bên còn lại thông báo tạm ngừng sử dụng hình ảnh cho đến khi tranh chấp được làm rõ. Không ai nói hủy. Cũng không ai nói sẽ ở lại. Khoảng giữa ấy từng là nơi Tô Mạn giỏi nhất: cô sẽ viết một bức thư đủ mềm để đối tác không sợ, đủ cứng để không nhận lỗi, rồi đặt tên nghệ sĩ ở cuối như một chữ ký đã được chuẩn bị sẵn.

Hạ Nhiên mở máy tính của mình. “Chị cho em khung. Em tự viết.”

“Bốn phần. Việc gì đã xảy ra. Điều gì em có tài liệu trực tiếp. Điều gì đang tranh chấp. Em đề nghị đối tác làm gì trong thời gian chờ xác minh.”

“Không xin họ tin em?”

“Niềm tin không phải điều khoản hợp đồng. Đề nghị họ chưa đưa ra quyết định bất lợi trước khi xem tài liệu, nhưng đừng nhận những điều em chưa làm để giữ một chiến dịch.”

Hạ Nhiên bắt đầu gõ. Cô không nhanh. Mỗi lần muốn dùng một chữ mang cảm xúc, cô đổi thành sự kiện có thời gian hoặc tài liệu có nguồn. Tô Mạn thấy một câu dễ bị diễn giải thành thừa nhận công ty có quyền kiểm soát sức khỏe của cô. Bản năng sửa trực tiếp khiến tay cô nhấc khỏi bàn, nhưng cô dừng lại.

“Đoạn về việc tạm dừng dễ bị hiểu sai,” cô nói. “Em đọc lại.”

Hạ Nhiên tự xóa hai chữ rồi viết: “Tôi không phủ nhận mình từng cần hỗ trợ sức khỏe sau các lịch trình căng thẳng. Tôi phản đối việc nhu cầu hỗ trợ đó bị dùng để thay thế sự đồng ý của tôi và để công bố phát ngôn tôi chưa duyệt.”

“Em chịu trách nhiệm cho câu này?”

“Có.”

“Vậy giữ.”

Bức thư được gửi lúc mười ba giờ bốn mươi hai. Nhãn hàng xác nhận đã nhận và sẽ chuyển bộ phận pháp lý. Không động viên, không hứa hẹn. Hạ Nhiên nhìn dòng xác nhận rồi đóng hộp thư.

A Kỳ đến cùng túi thức ăn và bảng theo dõi thủ công. Phản ứng vẫn chia ba: người yêu cầu An Thịnh giải thích quyền kiểm soát tài khoản; người tin Hạ Nhiên bị Tô Mạn thao túng; người chưa chọn bên nhưng muốn tài liệu độc lập.

“Không gọi đây là quay xe,” Tô Mạn nói. “Lưu bài gốc, thời gian và đường dẫn. Không tương tác, không kéo fan vào đánh nhau.”

“Nhưng câu hỏi đã đổi,” A Kỳ nói. “Trước đây họ hỏi Hạ Nhiên có nói dối không. Bây giờ một phần bắt đầu hỏi ai đang nói thay cô ấy.”

Đó chưa phải thắng lợi, chỉ là câu hỏi đổi hướng được nửa bước. Trong khủng hoảng, nửa bước đủ đổi lấy thêm một ngày tìm chứng cứ.

A Kỳ đẩy hộp cơm về phía Hạ Nhiên. “Ăn trước khi chị Mạn biến dinh dưỡng thành chiến lược.”

Hạ Nhiên bật cười rất ngắn. Tô Mạn vẫn nghe thấy. Lúc này, việc cô còn ăn được và còn cười được có ý nghĩa hơn mọi con số trên bảng.

Mười bốn giờ mười lăm, tài khoản chính thức của Hạ Nhiên đăng thêm thông báo. Công ty nói đã “nhiều lần đề nghị hỗ trợ chuyên môn” nhưng người ngoài đang cản trở quá trình chăm sóc. Ảnh minh họa là hành lang phòng khám cô từng đến sau đêm livestream hỏng.

Hạ Nhiên đặt đũa xuống. “Em có cần trả lời không?”

Tô Mạn có sẵn ba cách phản công trong đầu, mỗi cách đều đủ tạo thêm một đợt tin và kéo Hạ Nhiên trở lại chiếc ghế nơi cô phải chứng minh mình đủ tỉnh táo để được nói. “Em muốn trả lời không?”

“Không. Em đã nói tài khoản đó không do em quản lý. Nếu họ đăng mười lần, em không thể chạy theo mười lần.”

“Vậy không trả lời.”

Lục Trì lưu bài đăng vào hồ sơ. Hạ Nhiên cầm đũa lên. Quyết định im lặng từng là thứ Tô Mạn áp lên cô. Lần này, chính cô chọn nó. Sự im lặng giống nhau trên màn hình, nhưng nguyên nhân đã khác.

Đến mười lăm giờ, quản lý tòa nhà gọi cho Tô Mạn. Hai phóng viên đứng trước căn hộ, một người hỏi hàng xóm về những người từng đến qua đêm. Ban quản lý đề nghị cô chưa trở về. Thẻ công ty đã bị khóa; tài khoản cá nhân không đủ để sống như thể vụ kiện chỉ kéo dài ba ngày.

Lục Trì đẩy một chiếc chìa khóa qua bàn. “Phòng nghỉ phía trong. Không có camera, cửa khóa riêng.”

“Tôi thuê khách sạn được.”

“Văn phòng tôi an toàn hơn.”

Tô Mạn cầm chìa khóa. “Tôi sẽ tính phí.”

“Cô đang thất nghiệp.”

“Vậy ghi nợ.”

Khóe miệng Lục Trì động nhẹ rồi biến mất. Anh quay lại chiếc điện thoại đặt giữa bàn. Tin nhắn của kỹ sư âm thanh vẫn ở đó, không thêm một chữ nào từ mười hai giờ bốn mươi tám.

Một số điện thoại đúng chưa đủ chứng minh người đang cầm máy là chủ nhân. Lục Trì gửi ba câu hỏi chỉ người từng tham gia buổi làm việc mới có thể trả lời: mã phiên thu, tên kỹ thuật của bản xuất thử và lỗi âm thanh ghi trong biên bản ngày hôm đó. Không câu nào yêu cầu gửi tài liệu, cũng không để lộ họ đang có gì trong tay.

Phản hồi đến sau bảy phút. Cả ba câu đều đúng.

Tin nhắn mới hiện lên: “Tôi không gửi file qua ứng dụng. Tôi còn máy cũ. Nhật ký nằm trong đó. Tôi chưa bật lại từ khi rời phòng thu.”

“Bảo ông ấy đừng bật,” Tô Mạn nói.

Lục Trì đã gõ câu đó trước khi cô nói xong. Anh yêu cầu người kỹ sư không cắm mạng, không sao chép, không đổi tên file, không tự chụp màn hình; đồng thời đề nghị cuộc gặp kín với chuyên gia giám định dữ liệu độc lập. Anh nói rõ họ không thể hứa danh tính sẽ mãi được giữ kín nếu tài liệu trở thành chứng cứ.

Tin nhắn tiếp theo đến chậm hơn: “Nếu tên tôi lộ, công ty hiện tại sẽ sa thải tôi. Vợ tôi không biết chuyện này.”

Hạ Nhiên đọc xong. “Nếu ông ấy không muốn, chúng ta không ép.”

“Không ép,” Tô Mạn nói. “Nhưng cũng không hứa thứ mình không giữ được.”

Lục Trì gọi từ số văn phòng từng liên hệ với người kỹ sư ba lần trước. Anh bật loa ngoài sau khi được đồng ý. Giọng đàn ông ở đầu dây thấp và khô. “Tôi chỉ có mười phút.”

“Ông đang nói đến nhật ký xuất file từ hệ thống phòng thu, hay bản ghi do ông tự lập?” Lục Trì hỏi.

“Từ hệ thống. Có tên phiên, thời gian tạo, tài khoản thao tác và đường dẫn chuyển lên máy chủ An Thịnh.”

“Ông đã xem lại chưa?”

“Chưa. Tôi sợ bật máy sẽ làm thay đổi thời gian truy cập.”

Người này hiểu đủ để biết một hành động nhỏ có thể phá hỏng giá trị dữ liệu. Điều đó tăng độ tin, nhưng chưa biến lời nói thành chứng cứ.

“Tại sao bây giờ?” Tô Mạn hỏi.

Đầu dây im vài giây. “Lần trước các cô tìm tôi, Hạ Nhiên vẫn còn công ty, còn lịch diễn, còn đường lui. Tôi nghĩ im lặng là không đẩy cô ấy ngã nhanh hơn. Hôm nay tôi thấy họ dùng đoạn cô ấy suy sụp để nói cô ấy không có quyền quyết định. Tôi hiểu im lặng của tôi cũng đang được dùng.”

Hạ Nhiên không lên tiếng. Hai tay cô ôm cốc nước, nhưng không run.

Lục Trì nói rõ cuộc gặp đầu không công khai; người kỹ sư có thể mang luật sư riêng; thiết bị được kiểm tra trước mặt ông; mọi bản sao phải có biên bản giao nhận và mã kiểm tra toàn vẹn; chưa ai sử dụng tên ông với báo chí nếu chưa có đồng ý riêng. Đổi lại, ông phải kể đúng điều đã thấy, kể cả phần không có lợi cho Hạ Nhiên.

“Tôi không biết ai lấy demo,” người kỹ sư nói. “Tôi chỉ biết bản của Hạ Nhiên được xuất trước bản đang tố cô ấy đạo, và nó đã đi qua tài khoản nội bộ An Thịnh. Tôi không thể nói nhiều hơn thứ máy còn giữ.”

“Như vậy đủ cho cuộc gặp đầu.”

“Bảy giờ mười sáng mai. Chỗ của chuyên gia, không phải văn phòng anh. Tôi không muốn bị chụp cùng các cô.”

“Được.”

Trước khi cúp máy, người kỹ sư nói thêm: “Sáng nay có người từ phòng thu cũ gọi hỏi tôi còn giữ thiết bị công ty không. Tôi nói đã trả hết. Họ chưa biết chiếc máy này còn ở chỗ tôi.”

Cuộc gọi kết thúc.

Không ai nói họ đã có nhân chứng. Một người đồng ý gặp chưa phải nhân chứng, một chiếc máy chưa mở chưa phải chứng cứ.

Tô Mạn viết ba dòng: bảo vệ người, bảo toàn thiết bị, không công khai trước kiểm định. Cô đặt tờ giấy cạnh lá thư pháp lý.

Ngoài cửa kính, video của Hạ Nhiên tiếp tục tăng lượt xem, những lời buộc tội tăng cùng nó. Nhãn hàng chưa đứng về phía cô. An Thịnh chưa lùi một bước. Tô Mạn vẫn không thể về nhà.

Nhưng sáng mai, họ sẽ gặp người đầu tiên không chỉ nói rằng mình biết một phần sự thật. Ông ta sẽ phải quyết định có đặt tên mình, công việc của mình và chiếc máy cũ ấy vào cùng một biên bản hay không.