Bỏ qua nội dung

Nhung Canh Cua Im Lang

Chương 39 - Chương 39: Mưa Tầng Hầm

Chương 39: Mưa Tầng Hầm

Mưa đổi từ lộp bộp sang một màn nước đặc chỉ trong lúc An Nhiên kẹp xong lá thư của Vinh vào bìa hồ sơ. Ngoài sảnh, mái che rung lên như có ai ném từng nắm sỏi. Quân chưa kịp nói kho số hai nằm đúng phía thấp nhất của tầng hầm thì bộ đàm trên bàn ré lên giọng Bình, hụt hơi giữa tiếng nước: “Anh Quân xuống ngay. Miệng thu ở dốc xe đang trào ngược.”

Quân đứng bật dậy. Anh nhét sổ vận hành và điện thoại vào túi áo, quay sang An Nhiên. “Cô ở trên này.” Cô đã cầm bìa hồ sơ lên khỏi mặt bàn. “Tôi ở chỗ không cản anh. Nhưng mọi chỉ đạo, thời điểm mất điện và việc mở kho cần có người ghi.” Anh nhìn cô một nhịp rồi gật. Tranh luận giữa lúc nước đang lên là cách rất nhanh để cả hai cùng vô dụng.

Dốc xuống tầng hầm đã biến thành một con suối đục. Nước từ sân sau tràn qua rãnh chắn, cuốn theo lá khô, túi nylon và một chiếc dép nhựa màu tím không rõ của nhà nào. Bình đứng dưới mái chắn, quần xắn đến gối, dùng cây cào kéo rác khỏi miệng thu. Mỗi lần anh gạt được một mảng lá, nước rút xoáy vài giây rồi lại phình lên từ phía dưới. “Cống ngoài đường dâng,” Bình nói. “Bơm B1 đang chạy. B2 không tự khởi động.”

Quân không bước ngay vào vùng nước. Anh kiểm tra tủ điện phụ ở đầu dốc, cho Bình khóa thang máy không xuống tầng hầm và gọi bảo vệ còn lại chặn xe từ ngoài cổng. Anh thông báo trên nhóm cư dân bằng ba câu ngắn: tầng hầm đang ngập, chủ xe ở hàng A và B xuống di chuyển theo hướng dẫn, không tự ý khởi động xe khi nước đã chạm ống xả. Chưa đầy nửa phút, nhóm chat nổ ra bốn mươi tin nhắn. Người hỏi xe mình đậu hàng nào, người đòi quản lý bồi thường, người gửi ảnh mưa ở ban công như bằng chứng rằng trời đang mưa thật. An Nhiên đứng nép bên tủ cứu hỏa, lọc các câu hỏi cần trả lời rồi ghim hướng dẫn lên đầu nhóm.

Trong phòng bơm, tiếng B1 rền thô, không đều. Quân áp mu bàn tay lên vỏ bạc đạn rồi rút lại ngay; nhiệt cao hơn mức bình thường. Đồng hồ dòng điện dao động sát ngưỡng. B2 nằm cạnh nó, lớp sơn xanh đã bong ở chân đế, trên thân vẫn còn thẻ kiểm tra cũ sẫm màu vì dầu. Tủ điều khiển báo lỗi quá tải. Anh chuyển công tắc về chế độ tay, kiểm tra đèn pha và rơ-le nhưng không đóng máy lại lần nữa. Một động cơ đã nhảy bảo vệ mà cứ ép khởi động trong nước ẩm chỉ giúp sự cố có thêm mùi khét.

“Biên bản ghi thay mới B2,” An Nhiên nói từ cửa, không bước qua vạch an toàn. Quân cúi nhìn tấm nhãn kim loại bị lớp sơn mới quét lẹm một góc. Số máy trùng với số anh đã chép trong sổ kiểm kê thiết bị cũ. “Biên bản ghi nhiều thứ,” anh đáp. “Còn cái này vẫn là máy cũ.” Anh chụp toàn cảnh phòng bơm, bảng lỗi, số máy và mực nước trên tường, mỗi ảnh đều bật thời gian. Sau đó anh gọi đơn vị hút nước trong danh sách ứng cứu, yêu cầu một bơm chìm công suất lớn và cáp chống nước. Đầu dây bên kia báo xe đang mắc ở đoạn đường ngập, ít nhất ba mươi phút mới tới.

Ba mươi phút là khoảng thời gian rất dài khi nước đã qua mắt cá chân và cư dân cùng lúc nhớ ra xe của mình đáng giá hơn tình làng nghĩa xóm. Tiếng còi khóa xe vang liên tục dưới hầm. Một người đàn ông tầng chín cố lùi chiếc bán tải qua lối hẹp, suýt quệt vào hai xe máy đang được dắt lên. Quân gõ mạnh lên kính, bắt ông tắt máy và chờ hàng phía trước di chuyển. Ông hạ cửa, quát rằng nếu xe ngập thì quản lý chịu. Quân nhìn dòng nước đã gần đến nửa bánh. “Bác cứ nhấn ga lúc này, người chịu trước là ba chiếc xe sau bác.” Câu trả lời không làm ông vui hơn, nhưng đủ để ông buông chân khỏi bàn đạp.

Bình cùng hai thanh niên tầng sáu tháo tấm lưới rãnh, kéo ra một búi rác đen đặc. Nước rút nhanh hơn, nhưng mưa ngoài sân vẫn đổ xuống nhiều hơn lượng rãnh có thể nuốt. B1 rung mạnh, phát ra một tiếng nghiến dài. Quân ngắt máy trong mười lăm giây cho trục giảm nhiệt rồi khởi động lại theo đúng chu kỳ cho phép. Anh biết đây không phải cách sửa; chỉ là kéo thêm thời gian từ một thiết bị đã bị dùng quá phần đời của nó. Trong sổ đề nghị bảo trì anh từng thấy hai phiếu báo bạc đạn mòn, một phiếu yêu cầu thay phớt và một dòng phê “chờ cân đối quỹ”. Còn trong hồ sơ Vinh gửi, B1 và B2 đã được bảo dưỡng tổng thể, riêng B2 được thay mới và nghiệm thu hoàn chỉnh.

Nước chạm vạch sơn vàng trước cửa phòng điện tổng. Quân cho cắt toàn bộ ổ cắm thấp và đèn trang trí tầng hầm, giữ riêng mạch bơm cùng chiếu sáng khẩn cấp. Hành lang lập tức tối đi một nửa. Tiếng người lớn hơn trong bóng tối, có ai đó gọi thất thanh vì không tìm thấy chìa khóa xe, một bà cô khác ôm hai túi đồ đông lạnh đứng giữa lối như vừa sơ tán tài sản quốc gia. An Nhiên cầm đèn pin, dẫn bà lên cầu thang rồi quay lại, mái tóc dính sát thái dương. Cô không hỏi Quân có ổn không. Cô đưa anh chiếc khăn khô và đọc nhanh: “Mười tám giờ bốn mươi hai, cắt mạch ổ cắm thấp. Có Bình và ba cư dân chứng kiến.”

Kho số hai nằm sau dãy cột cuối, thấp hơn phòng điện gần một gang tay. Nước đã bò thành một dải mỏng đến chân cửa. Ổ khóa mới sáng lên dưới ánh đèn pin. Quân gọi Vinh lần thứ nhất không ai nghe, lần thứ hai bị ngắt, đến lần thứ ba ông mới bắt máy. “Nước đang tiếp cận kho số hai,” Quân nói. “Trong đó có hồ sơ giấy. Tôi đề nghị ông xuống mở kho, lập biên bản di chuyển tài liệu lên vị trí khô, có người chứng kiến.”

Giọng Vinh bình thản đến khó chịu. “Kho đang kiểm kê, không ai được tự ý vào.”

“Vậy ông cử người có chìa khóa xuống.”

“Cậu lo vận hành bơm đi. Hồ sơ của ban quản trị không thuộc quyền cậu.”

Quân nhìn nước chạm mép dưới cánh cửa. “Tôi đang thông báo nguy cơ hư hỏng tài sản và hồ sơ. Tôi không phá khóa. Nhưng việc ông từ chối mở kho sẽ được ghi nhận.”

An Nhiên giơ điện thoại cho anh thấy màn hình ghi chú đã có giờ gọi. Vinh im lặng một nhịp rồi bảo ông đang trên đường. Trước khi cúp máy, ông thêm: “Đừng biến sự cố do quản lý yếu kém thành cái cớ đụng vào giấy tờ.”

Chiếc bơm chìm thuê ngoài tới sau bốn mươi mốt phút. Hai kỹ thuật viên kéo cáp từ tủ nguồn trên cao, thả ống xả qua lối sân sau và kiểm tra cách điện trước khi đóng điện. Quân không rời vị trí để tìm hồ sơ; anh cùng họ đặt bơm ở hố gom, trong lúc Bình giữ người hiếu kỳ ngoài vạch cảnh báo. Khi động cơ mới gầm lên, dòng nước ở hố rút xuống từng chút một. B1 vẫn kêu như một người già bị bắt chạy, nhưng không còn phải gánh toàn bộ lưu lượng.

Cao điểm qua đi mà không có ai bị thương, song tầng hầm trông như vừa bị ai nhúng vào một chậu nước bẩn. Hai xe chết máy, hàng chục thùng carton của các hộ kinh doanh ngấm nước, vệt bùn bám lên chân tường. Cửa kho số hai vẫn đóng. Nước không còn dâng, nhưng một đường ẩm mảnh đã chui qua khe dưới cửa. Quân chụp ảnh khoảng cách từ vệt nước đến ổ khóa, ghi rõ anh chưa mở và không biết tình trạng bên trong. An Nhiên đề nghị Bình cùng một cư dân ký xác nhận hiện trạng. Người cư dân đọc xong còn cẩn thận sửa chữ “ngập kho” thành “nước tiếp cận cửa kho”. Quân thấy An Nhiên gật rất nhẹ. Trong một buổi tối toàn người muốn nói quá lên, một câu đúng mức gần như là thứ xa xỉ.

Vinh xuất hiện khi mưa đã dịu, áo mưa còn sạch hơn áo sơ mi của những người đứng trên bờ. Ông đi thẳng đến phòng bơm, nhìn bảng lỗi B2 rồi hỏi vì sao Quân không cho chạy máy dự phòng sớm hơn. Quân đưa ông xem mã lỗi quá tải, ảnh số máy, nhiệt độ B1, giờ gọi cứu hộ và hai phiếu đề nghị bảo trì đã lưu trong sổ vận hành. Vinh không cầm lấy. “Cậu là quản lý ở đây. Thiết bị hỏng trong ca của cậu thì cư dân chỉ biết tìm cậu.”

“Thiết bị hỏng không bắt đầu từ lúc cư dân nhìn thấy nước,” Quân nói. “B2 chưa được thay như biên bản. B1 có lịch sử đề nghị sửa chưa duyệt. Tôi sẽ lập báo cáo sự cố và bảo toàn toàn bộ dữ liệu vận hành.”

Vinh nhìn sang An Nhiên, rồi nhìn cánh cửa kho số hai ở cuối hầm. “Cậu nên cân nhắc lời mình viết. Vu khống trong lúc gây thiệt hại không làm cậu chuyên nghiệp hơn.” Ông vẫn không mở kho. Ông chỉ gọi một người mang thêm bao cát chèn trước cửa, như thể giấy tờ bên trong cần được bảo vệ khỏi nước nhưng không cần được bảo vệ khỏi người giữ chìa khóa.

Gần chín giờ, Quân mới lên được phòng sinh hoạt cộng đồng. Nước từ tay áo nhỏ thành một vệt trên sàn. An Nhiên đặt trước mặt anh bản ghi thời gian sự cố, danh sách người chứng kiến và ảnh hiện trạng đã sao lưu. Trên cùng là tin nhắn mới từ nhóm cư dân do tài khoản ban quản trị đăng: “Sự cố ngập tầng hầm tối nay xuất phát từ việc đơn vị vận hành không kích hoạt kịp thời hệ thống bơm dự phòng. Ban quản trị sẽ họp khẩn để xem xét trách nhiệm của quản lý Trần Khải Quân.”

Quân đọc hết một lần. Phía dưới, những dấu ba chấm hiện lên liên tiếp rồi biến mất, như hàng chục cánh cửa đang mở hé để nghe xem ai sẽ bị đưa ra đứng giữa hành lang. Anh đặt điện thoại xuống cạnh hai biên bản mang chữ ký bà Hương. Mưa đã thôi đập mái che, nhưng nước dưới tầng hầm còn chưa khô, và người đổ lỗi đã chọn xong tên trước khi bơm kịp nguội.