Chương 34 - Chương 34: Cuộc Họp Ồn Ào
Chương 34: Cuộc Họp Ồn Ào
An Nhiên khép máy tính trước khi có ai trong sảnh kịp nhìn thấy tên người gửi tệp. Trên màn hình chỉ còn trang tra cứu Công ty TNHH Thương mại Dịch vụ An Thành và dòng trạng thái không hoạt động tại địa chỉ đăng ký. Một tỷ bốn trăm hai mươi triệu đã có số ủy nhiệm chi, có tài khoản nhận, có một công ty đứng giữa. Chỉ chưa có câu trả lời để biến dữ kiện thành lời buộc tội.
“Không gửi vào nhóm chat, chưa công khai bản chín trang, chưa nhắc người cung cấp và chưa gọi công ty ma,” cô nói. Cô lưu ảnh tra cứu, ghi giờ truy cập vào biên bản làm việc. “Ngày mai họ sẽ hỏi chúng ta lấy tài liệu ở đâu trước khi trả lời tiền đi đâu. Đừng để họ đổi được câu hỏi.”
Quân đặt bộ báo cáo sáu trang cạnh bản in trang bảy. “Tôi chỉ hỏi ba việc: vì sao bản công khai thiếu trang, vì sao khoản điều chuyển đi vào An Thành, và căn cứ nào cho phép giao quỹ bảo trì cho công ty thành lập trước đó mười một ngày.” Bình nghe xong thở dài, bảo ba câu ấy chắc đủ cãi tới giờ tắt điện hành lang. Ông đoán thiếu gần hai tiếng.
Tối hôm sau, phòng sinh hoạt cộng đồng chưa đến giờ họp đã hết ghế. Ghế nhựa được mang từ các căn tầng một, ghế xếp phòng bảo vệ kê sát tường, người đến muộn đứng tràn ra hành lang. Cánh cửa hai bên mở hết nhưng không khí vẫn đặc mùi áo mưa ẩm, dầu gió và cà phê. Chiếc micro hú lên ba lần; mỗi lần hú, vài người lại tưởng có ai giành được quyền nói và đồng loạt nói lớn hơn.
Quân đứng cạnh cột cuối phòng, không ngồi vào hàng ghế của bộ phận vận hành. Tài khoản anh vẫn bị khóa, tên anh cũng không có trong danh sách báo cáo. An Nhiên đứng bên phải, cầm tập giấy đã đánh số trang. Cô không đem theo bản PDF đầy đủ. Mai Vy ngồi tận cuối hành lang, đội mũ, mắt dán vào điện thoại như thể chỉ xuống đây vì sóng wifi mạnh hơn trong căn hộ.
Vinh mở đầu bằng ảnh thang máy kẹt, trần hành lang loang nước và đường ống tầng hầm phủ rỉ. Mỗi bức ảnh hiện lên, một góc phòng lại chen vào kể sự cố nhà mình. Ông ta đợi tiếng than đủ dày mới đặt hai tay lên bàn.
“An Lạc đang cần sửa chữa thật, không cần kết luận vội vàng khiến công việc đình lại,” Vinh nói. “Thông tin về một khoản tiền ‘biến mất’ chưa được kiểm chứng bằng sao kê ngân hàng, chưa có kết luận kiểm toán và đang lan truyền từ tài liệu không rõ nguồn.”
“Không rõ nguồn mà ông biết là tài liệu nào à?” bà Hoa hỏi từ hàng thứ hai.
Tiếng cười vừa bật ra đã bị tiếng phản đối lấn mất. Người tầng mười bốn nói nhà ông mất nước hai buổi. Một phụ nữ có mẹ già hỏi bao giờ thang máy hết dừng giữa tầng. Phía cửa có người hét tiền không mất thì đưa số dư ra; người khác đáp muốn sửa nhanh thì đừng cản ban quản trị. Cuộc họp chưa qua mục đầu tiên đã tách thành bốn cuộc cãi riêng.
Vinh gõ nhẹ vào micro. Trên màn chiếu xuất hiện bản scan mờ có tiêu đề “Biên bản thống nhất phương án quản lý dòng tiền chờ giải ngân”. Góc cuối trang là dấu tròn xanh của đơn vị quản lý cũ; mép bên phải bị khuyết một đoạn như đã in qua nhiều lần.
“Khoản điều chuyển năm 2020 được thực hiện theo phương án đã thống nhất,” ông nói. “Đây không phải khoản chi mất đi. Hồ sơ cũ đang được rà soát, còn tình trạng doanh nghiệp hôm nay không chứng minh giao dịch khi đó bất hợp pháp.”
Quân nhìn dấu tròn lâu hơn phần chữ. Tài liệu chỉ có một trang, không kèm danh sách biểu quyết, phụ lục tài khoản nhận hay số ủy nhiệm chi. Vinh đưa ra vừa đủ để tạo cảm giác có thủ tục, nhưng không đủ cho bất kỳ ai kiểm tra thủ tục ấy. An Nhiên nghiêng tập giấy về phía anh. Trên mép trang cô viết: đừng tranh nguồn.
Vinh nhìn về cuối phòng. “Anh Quân đã yêu cầu cư dân gửi tài liệu trong thời gian quyền truy cập hệ thống bị tạm ngưng. Nếu anh có chứng cứ, mời trình bày đầy đủ nguồn và trách nhiệm của người cung cấp.”
Quân bước lên, đặt trên bàn bộ sáu trang lấy từ tủ tài liệu công khai và bản in phần phụ lục đánh số bảy trên chín. “Bản trong tủ kết thúc tại trang sáu nhưng ghi tổng cộng chín trang. Bản lưu của một cư dân có đủ chín trang; lỗi scan, dấu giáp lai và sáu trang đầu trùng nhau. Trang bảy ghi một tỷ bốn trăm hai mươi triệu chuyển theo ủy nhiệm chi số 118 cho Công ty An Thành. Tôi không yêu cầu cuộc họp kết luận công ty đó là gì. Tôi yêu cầu ban quản trị trả lời ba câu.”
Anh đọc chậm: vì sao hồ sơ công khai thiếu ba trang; căn cứ nào cho phép chuyển quỹ bảo trì vào tài khoản An Thành; và tiền đã đi đâu sau giao dịch. Căn phòng không im hẳn, nhưng tiếng nói hạ đủ để nghe quạt trần va nhẹ vào hộp bảo vệ.
“Anh đang dùng bản sao do người không rõ danh tính cung cấp,” Vinh nói.
“Danh tính người lưu tài liệu không làm thay đổi số trang của bản trong tủ.”
“Nó quyết định giá trị kiểm chứng.”
“Vậy ban quản trị cung cấp bản chính đủ chín trang và sao kê đối chiếu. Khi đó không ai cần dùng bản cư dân lưu.”
Một người hô “đúng”, người khác bảo đừng biến cuộc họp thành phiên tòa. Hoàng Nam đứng lên giữa hàng ghế tầng bảy, áo sơ mi còn nguyên nếp ở tay như vừa rời buổi dẫn khách xem nhà.
“Thang máy không chạy bằng PDF,” Nam nói. “Nhà ai có người già, trẻ nhỏ thì biết mỗi ngày chờ sửa là một ngày khổ. Giả sử năm 2020 có sai quy trình, chúng ta theo kiện ba năm, năm năm, trong lúc đó ai bỏ tiền thay cáp, chống thấm, sửa bơm? Có người muốn ở lại, có người chỉ muốn bán căn hộ, trả nợ và đi chỗ khác. Đừng biến lựa chọn thực tế thành phản bội cộng đồng.”
Tiếng vỗ tay và tiếng la ó gần ngang nhau. Có người hỏi Nam đã có khách mua chưa. Anh ta cười, bảo nghề của mình là tìm khách chứ không phải giấu khách. Bà Hoa chống tay đứng dậy. “Cậu bán nhà cậu thì cứ bán. Đừng lấy thang máy hỏng làm giấy ủy quyền bán hộ nhà người khác.”
Căn phòng lại vỡ ra. Nam nói bà không phải người duy nhất sống ở đây; bà đáp mình chưa từng nhận làm duy nhất, chỉ không thích người khác nói thay miệng. Ở hàng ngoài, vài cư dân lớn tuổi nhìn nhau, có người gật, có người lắc. Không ai đổi phe vì một câu nói; họ chỉ bộc lộ rõ hơn thứ đang giữ chân mình.
Vinh để tranh cãi kéo dài rồi đưa lên đề xuất sửa chữa khẩn cấp theo từng hạng mục. Ông nhấn mạnh rằng tố cáo chưa có kết luận có thể khiến nhà thầu rút lui. Khi một cư dân hỏi số dư quỹ hiện tại, trợ lý Vinh nói báo cáo sẽ gửi sau khi đối chiếu. Khi người khác hỏi khoản một tỷ bốn trăm hai mươi triệu có nằm trong số dư ấy không, Vinh chuyển sang nghĩa vụ bảo mật tài khoản.
Quân thấy An Nhiên gạch dưới một dòng rất mạnh. Cô đã để Vinh nói hết.
“Tôi xin ghi nhận một đề nghị chính thức,” cô nói.
Vinh nhìn đồng hồ. “Phần ý kiến pháp lý không nằm trong chương trình.”
“Tôi đại diện cho các chủ sở hữu ký tên trong văn bản này để yêu cầu ghi đề nghị vào biên bản.” An Nhiên giơ tập giấy. “Một: bảo toàn nguyên trạng hồ sơ quỹ bảo trì năm 2020, gồm bản giấy, bản điện tử, phụ lục và chứng từ ngân hàng. Hai: cung cấp bản sao đầy đủ theo quy trình bằng văn bản. Ba: lựa chọn đơn vị kiểm toán độc lập, do cư dân tham gia quyết định, để đối chiếu dòng tiền và số dư quỹ.”
Vài người vừa vỗ tay lúc Nam nói giờ im lặng. Họ không muốn điều tra kéo dài, nhưng cũng không muốn ban quản trị tự kiểm tra chính mình. Người tầng mười bốn hỏi kiểm toán mất bao lâu. Người phụ nữ có mẹ già hỏi trong lúc đó có được sửa thang máy không. An Nhiên trả lời hai việc có thể tiến hành song song nếu khoản sửa khẩn cấp được công khai, có báo giá và biên bản rõ ràng. Cô không hứa kiểm toán sẽ lấy lại tiền, cũng không bảo cư dân phải chờ sửa.
Vinh nói kiểm toán phát sinh chi phí và cần đúng thẩm quyền. An Nhiên gật đầu. “Vậy ông trả lời bằng văn bản về thẩm quyền, chi phí dự kiến và quy trình lựa chọn. Nhưng trước hết, xin ghi nguyên văn đề nghị vào biên bản tối nay.”
Trợ lý Vinh cúi xuống nói gì đó. Trên màn chiếu, bản scan có con dấu cũ bị tắt đi. Quân kịp thấy bàn tay Vinh giữ mép hồ sơ chặt hơn lúc ông ký nhận yêu cầu của bà Hương.
An Nhiên đặt văn bản lên bàn thư ký. Mười hai chữ ký đã có trước buổi họp; ngay tại phòng, thêm bốn người bước lên ký, ba người cầm bút rồi đặt xuống. Hoàng Nam không ký. Bà Hoa ký chậm, viết thêm số căn hộ cạnh tên như sợ ai đó bảo bà chỉ là một tiếng nói lẫn trong đám đông.
Vinh không chấp nhận kiểm toán. Ông cũng không thể làm như chưa từng nghe thấy đề nghị. Thư ký phải đọc lại câu sẽ “ghi nhận để xem xét theo quy trình”, và cả phòng lập tức cãi nhau xem “ghi nhận” có nghĩa là đồng ý hay chỉ là cách lịch sự để cất giấy vào ngăn kéo.
Quân lùi về cuối phòng. Mai Vy vẫn không ngẩng lên, nhưng điện thoại anh nhận một tin nhắn: “Đừng nói tên tôi. Nhưng đừng để họ rút lại trang bảy.”
Anh chưa kịp trả lời thì An Nhiên đứng trước micro lần cuối. Giọng cô không lớn, vì căn phòng đã mệt đến mức phải nghe.
“Ban quản trị nói khoản tiền không mất. Chúng tôi chưa kết luận khoản tiền bị chiếm đoạt. Vậy cách công bằng nhất là để một đơn vị không thuộc ban quản trị, không thuộc nhóm của chúng tôi và không có lợi ích trong việc bán hay giữ An Lạc kiểm tra toàn bộ hồ sơ.” Cô nhìn thẳng Vinh. “Nếu số liệu đúng, kiểm toán độc lập sẽ bảo vệ ông. Nếu số liệu sai, cư dân có quyền biết sai từ đâu.”
Không ai vỗ tay ngay. Hai chữ “độc lập” đi qua căn phòng ồn ào như một cánh cửa vừa được mở, để lộ phía sau nó không phải câu trả lời, mà là khoảng tối ban quản trị không còn quyền tự mình gọi tên.
