Chương 33 - Chương 33: Quỹ Bảo Trì
Chương 33: Quỹ Bảo Trì
“Tiền sửa nhà chưa từng mất.”
Câu nói của bà Hương làm căn 1207 im đi. Ngoài hành lang, Vinh vẫn đứng sau cánh cửa khép hờ; bóng ông ta đổ qua khe sáng dưới nền gạch như một lời nhắc rằng hai giờ được viện dưỡng lão cho phép không phải khoảng thời gian duy nhất đang bị đếm. Điều dưỡng nhìn đồng hồ, chưa thúc giục, nhưng đã đặt túi thuốc lên đầu gối.
An Nhiên không hỏi “vậy tiền ở đâu”. Cô xoay cuốn sổ về phía bà Hương, để trang giấy trắng nằm đúng tầm mắt bà. “Bà nói giúp chúng cháu từng bước. Tiền không mất theo nghĩa nào?”
Bà Hương tháo kính, lau một bên tròng dù nó không bẩn. “Người ta cứ nhìn cột chi rồi hỏi có ai rút tiền không. Một khoản lớn như vậy không thể biến mất bằng một hóa đơn. Nó phải đi qua một cái tên nghe hợp lý.” Bà chỉ đầu bút vào giữa trang giấy. “Ban đầu là quỹ bảo trì. Sau đó thành tiền gửi bảo toàn quỹ. Khi tiền gửi đáo hạn, nó được ghi thành khoản phải thu. Đến báo cáo sau nữa, khoản phải thu ấy bị trộn vào chi phí sửa chữa đang chờ quyết toán. Tiền vẫn còn trên sổ, nhưng mỗi lần đổi tên là nó xa cư dân thêm một bước.”
Quân đã gặp nhiều kiểu che một sự cố: đổi mã lỗi, đóng phiếu cũ, mở phiếu mới rồi tuyên bố hệ thống không có lỗi kéo dài. Tiền cũng có thể bị đối xử như một chiếc thang máy hỏng—không sửa, chỉ đổi tên biên bản cho tới khi chẳng ai nhớ tiếng kêu đầu tiên xuất hiện lúc nào.
“Bà nhớ năm nào không?” anh hỏi.
“Sau lần biểu quyết thay cáp thang máy nhưng chưa làm. Trước đợt chống thấm mái.” Bà Hương nhắm mắt một lúc. “Khoảng năm 2020. Báo cáo quý hai. Mã mục QBT-02, phụ lục bốn.”
Bà Hoa cúi xuống mở ngăn kéo bàn. Ngăn trên chỉ có phong bì thuốc cũ và mấy chiếc pin đã chảy nước; ngăn dưới kẹt cứng, phải kéo hai lần mới bật ra. Bà Hương bảo dừng, rồi chỉ vào tấm lót bằng bìa ở đáy ngăn.
Dưới tấm bìa là một phong thư ngân hàng đã mở. Bên trong không có sao kê, chỉ có bản thông báo lãi suất từ nhiều năm trước. Mặt sau tờ giấy kín những con số viết bằng mực xanh. Chúng không phải chứng cứ giao dịch, chỉ là phép cộng tay của người từng không tin máy tính làm tròn đến hàng nghìn đồng.
An Nhiên đọc từng dòng để bà Hương xác nhận. Số dư đầu kỳ: năm tỷ bốn trăm tám mươi sáu triệu hai trăm nghìn. Lãi tiền gửi: hai trăm bảy mươi bốn triệu ba trăm mười nghìn. Các khoản chi đã có biên bản: một tỷ một trăm mười tám triệu sáu trăm bốn mươi nghìn.
Quân lấy máy tính trong hộp dụng cụ, bấm chậm rồi đọc kết quả. “Bốn tỷ sáu trăm bốn mươi mốt triệu tám trăm bảy mươi nghìn.”
Bà Hương gật đầu. “Nhưng báo cáo công khai ghi ba tỷ hai trăm hai mươi mốt triệu tám trăm bảy mươi nghìn.”
Khoảng chênh hiện ra tròn đến khó chịu: một tỷ bốn trăm hai mươi triệu.
Bà Hoa huýt một tiếng rồi vội biến nó thành tiếng ho. “Một tỷ tư mà gọi là khoản lẻ à?”
“Trong báo cáo, họ không gọi là thiếu.” Bà Hương nói. “Họ gọi là ‘ủy thác quản lý dòng tiền chờ giải ngân’. Tôi đã yêu cầu ghi tên tài khoản nhận. Biên bản họp sau đó chỉ còn câu ‘đã thống nhất theo đề xuất của đơn vị quản lý’.”
Ngoài cửa có tiếng gõ hai nhịp. Vinh đứng ở ngưỡng, tay vẫn cầm tập giấy từ dưới sảnh. “Chị Hương, tôi xin nhắc chuyến về này có giới hạn thời gian. Những con số chị nhớ có thể thuộc bản dự thảo, chưa phải báo cáo đã phê duyệt.”
Bà Hương nhìn ông ta. “Cậu nhớ đó là bản dự thảo nhanh hơn tôi nhớ con số.”
Vinh không đổi sắc mặt. “Mọi tài liệu tài chính phải được đối chiếu trước khi phổ biến. Nếu anh Quân và cô An Nhiên dùng lời kể chưa kiểm chứng để kích động cư dân, ban quản trị sẽ phải xử lý.”
“Chúng tôi chưa phổ biến gì,” An Nhiên đáp. Cô đặt lên bàn một văn bản mới. “Đây là yêu cầu cung cấp hồ sơ của chủ sở hữu căn 1207: báo cáo quỹ bảo trì năm 2020, phụ lục bốn, sao kê tài khoản quỹ, hợp đồng tiền gửi, chứng từ đáo hạn và hồ sơ của khoản ‘ủy thác quản lý dòng tiền’. Ông nhận giúp và ký giờ nhận.”
Trợ lý của Vinh nhìn sang điều dưỡng. “Bà ấy đang điều trị, chữ ký lúc này—”
Điều dưỡng ngẩng lên. “Bà Hương biết mình đang ở đâu, đang làm gì và có quyền dừng buổi làm việc. Tôi không xác nhận thay tòa án bất kỳ việc gì khác.”
An Nhiên nói: “Hồ sơ viện cũng không có quyết định giám hộ. Ông Vinh có thể từ chối nhận, chúng tôi sẽ ghi nhận việc từ chối.”
Vinh bước vào đúng một bước, đọc danh mục rồi ký ở phần người nhận. “Ban quản trị sẽ trả lời theo thời hạn. Sao kê ngân hàng có thông tin cần bảo mật, chỉ được xem theo lịch và không được tự ý sao chụp.”
“Ông ghi điều kiện đó vào văn bản trả lời,” An Nhiên nói. “Đừng nói miệng.”
Điều dưỡng báo còn hai mươi lăm phút. Quân nhìn bàn tay bà Hương đang giữ mép phong thư. Đầu ngón tay bà run nhiều hơn lúc mới vào nhà. Anh gập máy tính lại.
“Chúng ta dừng ở đây.”
Bà Hương cau mày. “Tôi chưa nói hết.”
“Bà đã cho chúng tôi mã mục, năm và con số cần đối chiếu. Phần còn lại phải để giấy tờ nói.” Quân đặt tờ phép cộng tay vào túi nhựa trong, nhưng không niêm phong trước khi An Nhiên ghi rõ đây là ghi chú cá nhân, chưa phải chứng từ ngân hàng. “Bà xuống viện đúng giờ. Lần sau họ không thể lấy lý do sức khỏe để chặn bà về.”
Bà Hương nhìn anh, rồi nhìn An Nhiên. “Hai người học được cách khó chịu đúng chỗ rồi.”
Bà Hoa quay mặt về phía cửa sổ. “Chị khen người ta mà nghe như đuổi việc.”
“Bà im thì ai cũng khỏe.”
Câu cãi quen thuộc làm căn phòng nhẹ đi một chút. Trước khi rời 1207, bà Hương ký yêu cầu cung cấp hồ sơ, viết thêm bằng tay: mọi bản trả lời phải gửi trực tiếp cho bà và căn 1207, không giao qua người được ủy quyền nếu chưa có xác nhận mới. Nét chữ chậm, hơi nghiêng, nhưng từng chữ tách rõ.
Vinh đi xuống trước. Ông không cần giật tờ giấy khỏi tay họ; ông chỉ cần thời hạn, con dấu và quyền quyết định tài liệu nào được gọi là bản chính. Khi cửa thang máy khép lại, Quân thấy ông ta nhìn con số một tỷ bốn trăm hai mươi triệu lâu hơn nhìn chữ ký của bà Hương.
Xe viện rời An Lạc lúc bốn giờ ba mươi tám. Bà Hoa đứng dưới mái che cho tới khi đèn hậu khuất khỏi cổng. Quân quay vào sảnh, nơi bảng thông báo mới đã được dán thêm một tờ giấy: ban quản trị sẽ tổ chức buổi trao đổi bất thường về “các thông tin chưa được kiểm chứng liên quan quỹ bảo trì” vào tối hôm sau.
“Phản ứng nhanh thật,” Bình nói nhỏ.
“Không nhanh bằng khóa tài khoản của tôi.” Quân thử đăng nhập trên máy quầy lễ tân. Ô đỏ vẫn còn nguyên.
Anh không thể mở kho dữ liệu, nhưng tủ kính cạnh phòng quản lý chứa các báo cáo từng công khai cho cư dân. Bình lấy chìa khóa, vừa mở vừa nói đủ lớn để camera ghi được: “Trích lục tài liệu công khai theo yêu cầu vận hành.”
Bộ báo cáo năm 2020 chỉ có sáu trang. Góc dưới trang cuối ghi “6/9”.
“Ba trang biến mất,” Bình nói.
“Ba trang chưa từng được đặt ở đây,” Quân sửa. “Đừng cho người ta cơ hội bảo anh làm mất.”
An Nhiên chụp toàn bộ tập tài liệu, gồm cả số trang nhảy cóc. Báo cáo đúng là ghi số dư cuối kỳ ba tỷ hai trăm hai mươi mốt triệu tám trăm bảy mươi nghìn, nhưng không giải thích khoản chênh một tỷ bốn trăm hai mươi triệu. Phần chú thích chỉ còn một câu: “Khoản mục điều chuyển theo phụ lục riêng.”
Phụ lục riêng không có trong tủ.
Quân gửi một tin ngắn vào nhóm cư dân, không nêu cáo buộc: “Ai còn giữ nguyên bộ tài liệu họp quỹ bảo trì quý II/2020, vui lòng gửi bản có đủ chín trang. Không chỉnh sửa, không chụp lại từng đoạn.” Có người hỏi anh lấy tư cách gì yêu cầu. Người khác đáp bằng ảnh vòi nước rỉ ở tầng mười bốn. Hoàng Nam gửi biểu tượng cười và viết rằng đào giấy cũ không làm thang máy chạy nhanh hơn.
Mai Vy không tranh cãi. Cô nhắn riêng: “Tôi từng quay buổi họp đó. File tải về vẫn còn trong ổ cứng, nhưng anh đừng đăng tên tôi.”
Mười phút sau, một tệp PDF chín trang xuất hiện. An Nhiên kiểm tra thuộc tính tệp, dấu giáp lai, số trang và các lỗi scan trùng với bản trong tủ. Trang bảy là phụ lục họ cần.
Khoản một tỷ bốn trăm hai mươi triệu được ghi là “ủy thác quản lý dòng tiền chờ giải ngân”, chuyển bằng ủy nhiệm chi số 118. Bên nhận không phải ngân hàng, không phải công ty quản lý cũ và cũng không có tên trong danh sách nhà thầu của An Lạc.
Công ty TNHH Thương mại Dịch vụ An Thành.
An Nhiên nhập mã số doanh nghiệp vào cổng thông tin công khai. Công ty được thành lập mười một ngày trước giao dịch, đăng ký bán buôn đồ gia dụng và tổ chức sự kiện. Không có ngành bảo trì, quản lý tài sản hay dịch vụ tài chính. Dòng trạng thái cuối cùng khiến cả ba người im lặng: không hoạt động tại địa chỉ đã đăng ký.
“Chưa đủ để gọi là công ty ma,” An Nhiên nói.
“Đúng.” Quân phóng lớn tên chủ tài khoản trên ủy nhiệm chi. “Nhưng đủ để hỏi vì sao tiền sửa nhà lại được gửi cho một công ty không có mặt ở địa chỉ của chính nó.”
Ngoài sảnh, tờ thông báo họp bất thường rung nhẹ dưới luồng gió từ cửa chính. Trên màn hình, khoản tiền một tỷ bốn trăm hai mươi triệu đã có nơi nhận. Chỉ có nơi ấy, trên thực tế, dường như không tồn tại.
