Bỏ qua nội dung

Nhung Canh Cua Im Lang

Chương 32 - Chương 32: Người Giữ Sổ

Chương 32: Người Giữ Sổ

Bảy phút còn lại không đủ để đưa một người từ viện dưỡng lão về An Lạc, nhưng vừa đủ để kẻ thiếu kiên nhẫn tự biến mình thành người vượt quyền. Quân đọc email lần thứ hai, đặt điện thoại cạnh bản đồ rồi nhìn đồng hồ trên sảnh nhảy sang mười một giờ năm mươi bốn.

“Không xuống hầm,” An Nhiên nói.

“Tôi chưa nói sẽ xuống.”

“Anh nhìn đồng hồ như nhìn cửa thang máy sắp khép.”

Bà Hoa kéo chiếc túi vải lên đùi. “Hai người đừng thi xem ai hiểu ai hơn. Giờ làm gì?”

Quân tách lá thư, bản đồ và biên bản mở tủ thành ba phần, đọc số túi bảo quản rồi yêu cầu Bình ký vào chỗ người chứng kiến. Anh chụp lại từng túi, lưu bản ảnh vào ổ cứng rời thay vì thư mục nội bộ. Nếu lệnh hạn chế được gửi đúng lúc vì ai đó biết họ đang tìm gì, việc chạy đua xuống tầng hầm chỉ giúp người đó có lý do gọi chứng cứ là đồ lấy trái phép.

“Xin bà Hương về,” anh nói. “Đúng thủ tục. Có người của viện đi cùng. Bà ấy chỉ đúng ngăn khi bà ấy muốn và khi chúng ta có quyền vào.”

Bà Hoa đứng bật dậy. “Tôi đi đón.”

“Bà không thể tự ký nhận người.”

“Tôi đi làm người quen. Người quen cũng phải có mặt.”

An Nhiên gọi viện dưỡng lão, yêu cầu quy trình cho chuyến về nhà ngắn trong ngày; Quân lập phiếu kiểm tra lối tiếp cận căn 1207 cho người hạn chế vận động; Bình đưa hồ sơ vào tủ có camera và dán niêm phong mới. Không ai nhắc đến tầng hầm.

Mười hai giờ hai phút, máy tính của Quân tự đăng xuất. Khi anh nhập lại mật khẩu, một ô đỏ hiện lên: quyền truy cập tạm ngưng chờ rà soát. Anh vẫn xem được danh sách sự cố đang mở, nhưng không thể tải hồ sơ cũ, sửa lịch bảo trì hay đọc nhật ký khóa điện tử.

Bình đứng sau lưng anh, chửi rất nhỏ.

“Anh ký câu đó vào sổ trực không?” Quân hỏi.

“Không.”

“Vậy giữ lại để dùng lúc không có mặt tôi.”

Đến một giờ mười lăm, viện gọi lại. Bà Hương đã tự viết yêu cầu về An Lạc trong hai giờ; điều dưỡng xác nhận bà đủ ổn định nếu có nhân viên đi cùng, mang thuốc đúng giờ và không xuống nơi trơn trượt. Hồ sơ có giấy ủy quyền do con trai bà nộp, nhưng không có quyết định giám hộ. An Nhiên chỉ yêu cầu ghi rõ bà Hương tự nguyện, hiểu nơi mình đến và có quyền đổi ý bất cứ lúc nào.

Con trai bà không nghe máy.

“Anh ta sẽ gọi lại đúng lúc xe tới cổng,” Quân nói.

“Anh bi quan có kinh nghiệm.”

“Tòa nhà này trả lương cho tôi để có kinh nghiệm đó.”

Trong lúc chờ, tin đồn chạy nhanh hơn thang máy. Nhóm chat cư dân xuất hiện ảnh chiếc xe của viện dù xe còn chưa rời đi. Có người hỏi “bà cụ 1207 về đòi nhà à”, người khác hỏi thang số hai chưa sửa xong thì đưa xe lăn lên bằng cách nào. Vinh không trả lời. Trợ lý của ông ta xuống sảnh, thay tờ thông báo hạn chế kho bằng bản in có dấu đỏ.

Quân đọc từ đầu đến cuối. Văn bản chỉ cấm tiếp cận kho khi chưa được phê duyệt. Không có dòng nào cấm chủ căn hộ trở về nhà.

Anh kiểm tra thang số một, yêu cầu kỹ thuật viên ghi nhận tải trọng, bộ cứu hộ và thời gian đóng cửa. Anh dọn chậu cây chắn lối dốc, đặt tấm cao su lên đoạn gạch trơn và kê một ghế tựa cạnh sảnh. Những việc nhỏ đến mức không thể gọi là đối đầu, nhưng Vinh cũng không thể ngăn mà không tự thừa nhận ông ta muốn chặn một người già đi qua cửa.

Hai giờ bốn mươi ba, chiếc xe màu trắng dừng dưới mái che. Vinh đứng giữa lối vào cùng trợ lý và hai thành viên ban quản trị, tay cầm một tập giấy mỏng, bình tĩnh như thể cuộc gặp đã được xếp lịch từ tuần trước.

Bà Hoa xuống trước. Sau bà là một điều dưỡng trẻ đẩy xe lăn. Bà Hương ngồi thẳng, khoác áo len nâu, tóc bạc chải gọn. Trên đùi bà có túi thuốc và giấy xin ra ngoài kẹp trong bìa nhựa. Quân từng nghe giọng bà qua điện thoại, từng nhìn căn phòng phủ bụi của bà, nhưng đến lúc bà xuất hiện dưới bảng tên An Lạc, anh mới thấy căn 1207 thật sự có chủ.

Vinh bước lên. “Chị Hương, sức khỏe chị thế này, về đột ngột không an toàn. Thang máy đang có sự cố, khu lưu trữ cũng tạm đóng.”

An Nhiên nhìn Quân rất khẽ. Không ai trong họ vừa nhắc khu lưu trữ.

Bà Hương nhìn Vinh lâu hơn mức lịch sự. “Cậu vẫn gọi tôi là chị khi cần chữ ký.”

Nụ cười của Vinh mỏng đi. “Tôi đang lo cho chị.”

“Tôi không nhờ cậu lo.”

Điều dưỡng trình giấy xác nhận. An Nhiên đưa thêm bản sao giấy sở hữu căn hộ và biên bản ghi nhận ý chí của bà Hương. Vinh lật qua, dừng ở trang chữ ký.

“Ban quản trị chưa chấp thuận việc tiếp cận kho cũ.”

“Chúng tôi đưa bà Hương về căn 1207,” An Nhiên đáp. “Ông đang từ chối quyền vào căn hộ, hay ông tự suy đoán bà ấy muốn đi đâu?”

Mấy người đứng gần quầy thư quay sang nhau. Vinh khép tập giấy.

“Cô đừng chơi chữ. Tôi chỉ ngăn rủi ro.”

Quân đặt bản kiểm tra thang máy lên bàn lễ tân. “Thang số một đang vận hành trong giới hạn. Một xe lăn, một điều dưỡng và một người đi cùng không vượt tải. Nếu ông yêu cầu dừng thang, xin ghi lý do và ký lệnh.”

“Quyền hệ thống của cậu đã bị tạm ngưng.”

“Đúng. Nhưng giấy kiểm tra do kỹ thuật viên ký, không phải do mật khẩu của tôi ký.”

Vinh quay sang Bình. “Chưa xác minh xong thì không cho vào.”

Bình nuốt khan, ngón cái miết cạnh nút mở đã bạc. Mấy tháng trước, một phong bì đủ khiến ông xóa đoạn camera. Lần này, cả sảnh đang nhìn.

“Căn 1207 có tên bà Phạm Diệu Hương,” Bình nói. “Giấy tờ khớp. Tôi phải ghi người đi cùng, chứ không có mục ghi chủ nhà là khách.”

Ông nhấn nút. Thanh chắn mở bằng một tiếng rè khô.

Không ai vỗ tay. Cư dân An Lạc không đổi phe chỉ vì một câu nói. Họ đứng dọc sảnh, người cầm túi rau, người giữ mũ bảo hiểm, người vẫn nhìn điện thoại như chỉ tình cờ đi ngang. Nhưng khi xe lăn tiến tới, không ai tránh ánh mắt bà Hương. Một phụ nữ kéo con sát vào người để chừa lối. Ông cụ từng cãi Quân chuyện chỗ đậu xe giữ cửa thang máy. Mai Vy đứng cạnh cột, điện thoại hướng xuống đất.

Bà Hương dừng trước Vinh. “Tôi không đến thăm,” bà nói. “Tôi về nhà.”

Câu ấy không lớn, nhưng ở lại trong sảnh lâu hơn tiếng cãi nhau.

Thang máy lên tầng mười hai chậm đến mức mỗi con số sáng lên như phải cân nhắc. Bà Hoa liên tục hỏi bà Hương có lạnh, có chóng mặt không. Đến tầng tám, bà Hương bảo: “Bà hỏi thêm một câu nữa là tôi quay lại viện cho yên.”

Bà Hoa quay mặt lau mũi. “Mồm vẫn thế là tốt.”

Cửa mở đúng tầng mười hai. Bà Hương nhìn từng cánh cửa, dừng ở chậu cây khô trước căn 1205 rồi ở vết sơn bong cạnh hộp cứu hỏa. Trước 1207, bà đặt tay lên tay vịn xe lăn.

“Ổ khóa thay rồi.”

Quân giải thích lần mở cửa trước đã được lập biên bản, ổ khóa mới do bà Hoa giữ chìa theo ủy quyền tạm thời. Bà Hương gật đầu. “Nói rõ vậy mới được. Đừng để người ta kể hộ mình.”

Cửa mở. Ánh sáng hành lang tràn vào căn hộ phủ bụi. Bà Hương không khóc. Bà chỉ nhắm mắt một lúc khi ngửi thấy mùi gỗ cũ, rồi bảo điều dưỡng đẩy tới chiếc bàn cạnh cửa sổ. Trên mặt bàn còn dấu hình chữ nhật nhạt màu nơi một chồng giấy từng nằm. Tủ sắt ở góc phòng vẫn mở, bên trong trống.

An Nhiên đặt túi đựng lá thư và bản đồ lên bàn, đọc lại số niêm phong. Bà Hương kiểm tra chữ ký của bà Hoa, Bình và Quân trước khi cho mở túi bản sao. Bà dùng kính trong ngăn kéo nhìn bản đồ, đầu ngón tay đi dọc mũi tên đỏ rồi dừng trước hình ba chiếc tủ.

“Các cậu tưởng gáy xanh là một tập hồ sơ,” bà nói.

“Không phải sao?” Quân hỏi.

“Là sổ dẫn. Mỗi dòng ghi số biên bản, ngày chi, nguồn tiền và chỗ cất chứng từ. Hóa đơn có thể đổi. Bìa hồ sơ có thể thay. Nhưng muốn khớp cả dấu, ngày và số thứ tự thì phải sửa nhiều nơi cùng lúc.” Bà gõ nhẹ vào tủ giữa được khoanh tròn. “Tôi giữ sổ vì hồi đó chẳng ai muốn ngồi cộng từng khoản lẻ. Sau này họ gọi tôi là người giữ sổ như thể đó là chức vụ. Thật ra chỉ là người chịu khó nhớ tiền của ai đã được hứa dùng vào việc gì.”

Bà Hoa kéo ghế ngồi cạnh bà. “Sổ còn không?”

“Không biết. Nếu họ đã vào 1207, họ có thể đã tìm bản sao. Nếu họ biết kho cũ, họ có thể đổi vị trí.” Bà Hương nhìn Quân. “Đừng xuống đó bằng giận dữ. Xuống bằng giấy phép, người làm chứng và máy quay. Không thì tìm được thật cũng thành không thật.”

Ngoài hành lang, tiếng bước chân dừng trước cửa. Vinh vừa ra khỏi thang máy cùng trợ lý nhưng không tiến vào. Ông ta đứng bên kia hành lang như người biết cánh cửa trước mặt không còn dễ đóng lại.

Bà Hương gấp bản đồ theo nếp cũ. Bàn tay bà run nhẹ, giọng không run.

“Các cậu đang hỏi tiền đi đâu,” bà nói. “Hỏi vậy là sai từ đầu.”

Quân kéo ghế lại gần. An Nhiên đặt bút lên sổ, chờ bà tự chọn lời.

Bà Hương nhìn căn phòng từng giữ giấy tờ cho cả tòa nhà, rồi nói:

“Tiền sửa nhà chưa từng mất.”