Chương 31 - Chương 31: Lá Thư Trong Tủ
Chương 31: Lá Thư Trong Tủ
Thanh tiến trình gửi báo cáo đứng ở chín mươi tám phần trăm lâu đến mức Quân ăn hết ba thìa cháo mà vẫn có cảm giác mình đang bị ép dùng bữa bằng một hình thức kỷ luật hành chính. Bà Hoa ngồi đối diện, hai tay đặt lên chiếc túi vải đã rỗng, cứ nhìn màn hình rồi nhìn phong bì niêm phong đựng chìa tủ thư. An Nhiên rà lại phụ lục mốc thời gian lần cuối. Bình đứng bên máy in, thở mạnh mỗi khi giấy chạy qua như thể tiếng động ấy có thể thúc mạng nội bộ nhanh hơn.
Mười một giờ bảy phút, hệ thống hiện dòng “đã tiếp nhận”. Quân lưu ảnh xác nhận, gửi thêm một bản qua email và ghi mã hồ sơ vào sổ trực. Anh không thở phào. Hạn chót chỉ là một cánh cửa; bước qua được chưa chắc bên kia không có người chờ sẵn.
Điện thoại bàn reo gần như ngay sau đó. Trợ lý của Vinh hỏi báo cáo có “đề cập suy đoán chủ quan” hay không. Quân đáp báo cáo chỉ ghi sự kiện đã kiểm tra được, phần chưa xác định vẫn để nguyên là chưa xác định. Đầu dây bên kia im hai nhịp rồi nói ban quản trị sẽ xem xét quyền truy cập hệ thống của anh sau cuộc họp trưa.
“Xem xét tức là chưa khóa,” An Nhiên nói khi anh đặt máy xuống.
“Cô làm luật nên câu nào còn đường lui cũng nghe được như tin tốt.”
“Anh làm vận hành nên cái gì chưa cháy cũng coi là đang âm ỉ.”
Bà Hoa gõ ngón tay lên phong bì. “Hai người cãi xong chưa? Tôi còn phải về ngâm đậu.”
Quân lấy hộp dụng cụ ghi nhận hiện trạng, một thước tỷ lệ, đèn pin nhỏ và hai túi hồ sơ trong suốt. Anh yêu cầu Bình đi cùng để giữ khoảng cách cho cư dân nếu có người tụ tập, đồng thời tiếp tục làm chứng chuỗi tiếp nhận. Bà Hoa phản đối việc biến một ô tủ thư thành “hiện trường như trên tivi”. An Nhiên giải thích họ chỉ ghi nhận nguyên trạng trước khi mở, vì phía Vinh đã hỏi về chiếc chìa từ khi Quân chưa biết nó tồn tại.
Dãy tủ thư nằm bên hông sảnh, dưới bảng thông báo dán chồng ba lớp giấy: lịch phun muỗi, danh sách nợ phí quản lý và một tờ kêu gọi không bỏ rác cồng kềnh có hình chiếc nệm bị khoanh đỏ. Thang số hai vẫn bị căng băng cảnh báo. Cư dân đi qua đều chậm lại một chút, nhưng Bình chỉ cần đứng khoanh tay cạnh bảng là phần lớn nhớ ra mình còn việc khác.
Ô 1207 ở hàng thứ ba từ dưới lên. Miếng nhựa ghi số đã ngả vàng, góc phải có một vết nứt nhỏ. Quân chưa tra chìa. Anh ngồi xổm, soi đèn dọc mép cửa tủ rồi đặt thước tỷ lệ cạnh ổ khóa để An Nhiên chụp ảnh. Trên lớp sơn xám có hai vệt xước mới hơn phần còn lại, một vệt cong quanh miệng khóa, một vệt chạy ngang mép trên. Góc cửa hơi vênh ra ngoài chừng hai milimét.
Bà Hoa cúi xuống, mặt sa lại. “Trước đây nó không cong thế này.”
“Bà nhớ lần cuối nhìn gần là khi nào?” An Nhiên hỏi.
“Không nhớ. Tôi chỉ đi ngang. Có lúc ba bốn ngày mới xuống lấy thư nhà mình.”
Quân ghi đúng câu trả lời ấy. Anh không viết “tủ bị cạy”. Dấu xước có thể do chìa sai, do va đập hoặc do người dùng vật mỏng nạy mép; hiện trạng chưa cho phép chọn một khả năng. Bà Hoa nhìn dòng chữ anh vừa ghi, vẻ sốt ruột pha khó chịu.
“Cậu thấy thế mà vẫn chưa gọi là bị cạy?”
“Thấy một cánh cửa cong không có nghĩa tôi biết ai làm cong và làm để làm gì.”
“Khó chịu thật.”
“Bà Hương đã chọn đúng người.”
Câu nói của An Nhiên khiến bà Hoa hừ một tiếng, nhưng bà lùi lại cho Quân mở. Anh đọc số niêm phong trên phong bì, đối chiếu chữ ký, rồi cắt đúng mép đã đánh dấu. Chiếc chìa đồng vào ổ hơi khó. Quân không cố xoay ngay; anh rút ra, chụp thêm ảnh phần khóa, sau đó tra lại và giữ cửa tủ áp vào trong để giảm lực lên lẫy. Lần này ổ khóa bật một tiếng khô.
Bên trong không có chồng thư nào đáng kể. Hai tờ quảng cáo sửa điều hòa đã bạc màu nằm sát đáy, một thông báo tiền nước từ bốn tháng trước bị gập đôi, và vài mảnh giấy vụn bám ở góc. Trên lớp bụi có một khoảng sạch hình chữ nhật, lớn hơn phong bì thư thường. Bà Hoa đưa tay theo phản xạ. Quân khép hờ cửa lại.
“Chưa chạm.”
“Tôi chỉ nhìn.”
“Bà nhìn bằng tay.”
Bình quay mặt đi ho, nhưng vai rung một cái. Không khí căng trong sảnh dịu đi vừa đủ để An Nhiên đọc từng vật khi Quân dùng nhíp gắp ra, đặt lên tấm lót sạch và đánh số. Tờ thông báo tiền nước không có ghi chú. Hai quảng cáo cùng một đợt phát cách đây gần nửa năm. Khoảng sạch dưới đáy cho thấy từng có vật nằm ở đó, nhưng không chứng minh vật ấy bị lấy trái phép. Quân đang chụp mặt trong cánh tủ thì tia đèn pin dừng ở một đường bóng khác thường sát nóc.
Một dải băng keo trong đã ố vàng chạy dọc mặt kim loại phía trên. Mép băng bị phủ bụi, chỉ còn một góc tam giác nhỏ hơi bong xuống. Nếu đứng thẳng nhìn vào, nó bị khuất hoàn toàn sau khung cửa. Quân nghiêng gương kiểm tra, rồi dùng nhíp kéo rất chậm. Một phong bì mỏng ép sát nóc tủ tuột xuống, mang theo hai hạt bụi và một đoạn băng keo đã giòn.
Mặt phong bì không ghi tên người nhận theo cách bình thường. Nét chữ xanh đã nhạt nhưng vẫn ngay ngắn: “Gửi Phạm Diệu Hương, mở khi người khác bảo bà đã quên.” Dưới đó, bằng mực đỏ: “Nếu bà Hoa giao chìa theo đúng lời hứa, người lập biên bản được đọc phần gạch đỏ. Phần còn lại là chuyện riêng của tôi.”
Bà Hoa ngồi xuống chiếc ghế nhựa Bình vừa kéo tới. “Bà ấy biết sẽ có ngày mình không tự mở được.”
Không ai đáp. Quân nhìn phong bì, rồi nhìn An Nhiên. Cô không đưa tay nhận ngay. “Chúng ta có chỉ dẫn bằng chữ, nhưng tốt nhất vẫn xin xác nhận của bà Hương nếu liên lạc được. Chỉ hỏi về quyền mở và phần được đọc. Không kể nội dung trước.”
Cuộc gọi đầu tiên tới viện dưỡng lão không được nối vì đang giờ phát thuốc. Cuộc gọi thứ hai, An Nhiên yêu cầu gặp điều dưỡng trực và nói rõ họ không xin thông tin sức khỏe, chỉ cần chuyển một câu hỏi đồng ý hay không đồng ý. Mười phút sau, giọng bà Hương vang lên qua loa ngoài, nhỏ và đứt quãng nhưng không lẫn với ai khác.
“Chìa màu xanh à?”
Bà Hoa cúi sát điện thoại. “Ừ, tôi giữ đến giờ.”
“Trong tủ có thư dán trên nóc không?”
“Có.”
Bà Hương im lâu. Quân nghe tiếng bánh xe đẩy lăn ở đầu dây bên kia. Khi bà nói lại, giọng rõ hơn một chút. “Mở đi. Đọc phần đỏ. Đừng đọc đoạn về thằng Hòa. Nó sai, nhưng chuyện mẹ con không phải tờ giấy nào cũng được quyền mang ra.”
An Nhiên nhắc lại đúng phạm vi bà đồng ý. Bà Hương xác nhận, rồi bất chợt hỏi: “Người quản lý có ở đó không?”
Quân lên tiếng. “Tôi ở đây.”
“Cậu nộp báo cáo thang máy chưa?”
Anh nhìn An Nhiên. Cô cũng khựng lại, có lẽ không ngờ bà vẫn nhớ chuyện họ kể trong lần gặp trước. “Nộp rồi.”
“Vậy mới mở thư. Đừng bỏ một việc đang cháy để chạy theo một tờ giấy cũ.” Bà ho nhẹ. “Trong đó có bản đồ. Bản đồ cũ hơn cái người ta đang treo.”
Cuộc gọi kết thúc vì điều dưỡng cần đưa bà về phòng. Quân ghi lại thời gian và nội dung đồng ý, An Nhiên ký xác nhận, bà Hoa ký làm chứng. Sau đó anh cắt mép phong bì bằng dao rọc giấy, tránh phần băng keo cũ và không chạm vào vùng chữ viết.
Bức thư gồm hai tờ giấy học sinh kẻ ngang. Phần lớn được viết bằng mực xanh, có những dòng Quân chỉ lướt qua để xác định ranh giới rồi gấp che lại: lời nhắc uống thuốc, tên người con, một câu xin lỗi không dành cho người ngoài. Phần mực đỏ nằm giữa trang thứ hai.
“Diệu Hương, nếu bà không nhớ, hãy tin vào thứ bà đã đối chiếu lúc còn tỉnh táo. Bà không ký biên bản chuyển các khoản sửa mái, máy bơm và thang máy thành một mục chung. Dòng mang tên ‘quỹ bảo trì tầng hầm’ không phải một quỹ riêng. Đó là nhãn họ dùng để giấu đường đi của nhiều khoản tiền. Muốn biết bản nào thật, tìm bìa gáy xanh trong kho hồ sơ cũ dưới tầng hầm. Không kết luận trước khi so đủ dấu, ngày và chữ ký.”
Bà Hoa nghe đến đó thì siết chặt quai túi. Bình không hỏi “họ” là ai. Ông chỉ nhìn khoảng sạch dưới đáy tủ, vẻ mặt của người vừa hiểu một vật có thể đã biến mất trước khi mọi người đến.
Tờ thứ hai có một nếp gấp dày bất thường. Quân mở theo đúng nếp cũ. Phía trong là bản vẽ tay trên mặt sau của một sơ đồ thoát hiểm đã hết hạn. Những đường hành lang tầng hầm được vẽ bằng bút chì, có chỗ tẩy rồi sửa. Phòng bơm, lối xuống hàng và khu để xe đều khớp với kết cấu Quân biết, nhưng sau bức tường cuối hành lang kỹ thuật có thêm một ô chữ nhật mà sơ đồ hiện tại không hề ghi.
Bên cạnh ô ấy, bà Hương viết: “Kho hồ sơ cũ.” Một mũi tên đỏ dẫn tới ba hình tủ. Tủ giữa được khoanh tròn, ghi “gáy xanh – quỹ bảo trì tầng hầm”.
Ở mép dưới bản đồ còn một dòng nhỏ hơn, như được thêm vào sau cùng: “Đừng tự mở. Nếu tôi còn sống, đưa tôi về An Lạc một lần. Tôi sẽ chỉ đúng ngăn.”
Ngoài sảnh, cửa thang số một mở ra. Một nhóm cư dân bước xuống, tiếng nói chen nhau về việc thang số hai bao giờ hoạt động lại. Quân gấp phần thư riêng theo nếp cũ, đặt bức thư và bản đồ vào hai túi trong suốt riêng biệt. Anh chưa kịp nói gì thì điện thoại rung. Email từ văn phòng Vinh chỉ có một câu: từ mười hai giờ, mọi yêu cầu tiếp cận kho lưu trữ cũ phải được trưởng ban quản trị phê duyệt trước.
Đồng hồ trên tường chỉ mười một giờ năm mươi ba.
Quân nhìn ô chữ nhật không có trên sơ đồ hiện tại. Bà Hương đã để lại một con đường xuống tầng hầm, còn Vinh vừa đóng cánh cửa ở cuối đường ấy trước khi họ kịp bước tới.
