Chương 45 - Chương 45: Bản Sao Hợp Đồng
Chương 45: Bản Sao Hợp Đồng
Diệp Thanh không hỏi ngay. Cô kéo điện thoại lại gần, phóng lớn dòng “người phụ trách hồ sơ: Lâm Gia Minh”, rồi đặt nó giữa hai người như một biên nhận cần đối chiếu. Ngoài sân, bóng đèn sạc đã yếu, gió lùa qua hiên làm bóng người trên tường chập chờn. Gia Minh vẫn giữ cây bút; mực đọng thành chấm đen trên bảng tổng hợp. “Anh biết hợp đồng này?” cô hỏi. Giọng cô khàn vì sốt, không cao hơn lúc đọc chỉ số điện, nhưng Hà Nhi đang gom giấy ở đầu bàn cũng dừng tay.
Gia Minh nhìn ảnh rồi nói: “Tôi biết mã hồ sơ. Chưa thể khẳng định bản họ gửi là bản hoàn chỉnh.” Diệp Thanh nhấc mắt. “Tôi hỏi anh có biết không.” Anh im một nhịp. “Có.” Bà Tư đang xếp chai nước rỗng vào sọt quay sang, thấy sắc mặt Diệp Thanh thì kéo Hà Nhi và Trần Bảo vào trong. Trước khi đi, bà đặt chìa khóa hộp thiếc xuống bàn, như nhắc rằng giấy tờ vừa được chia bản không phải để một người tự quyết nữa.
Diệp Thanh mở thông tin ảnh. Tài khoản lạ chỉ gửi bản xem trước, không có tệp gốc hay ngày tạo. Cô chụp toàn bộ màn hình, gồm giờ nhận, tên tài khoản và đường dẫn bài đăng, rồi bảo Phạm Duy sao lưu vào hai USB. Duy đứng cách bàn hơn một sải tay, vẫn làm theo khi Gia Minh yêu cầu ghi mã liên kết. “Không ai xóa tin nhắn. Không ai trả lời thay tôi.” Cô quay điện thoại về phía Gia Minh. “Nói từ đầu. Công ty nào, anh làm việc gì, khi nào nhận ra khu trọ này nằm trong hồ sơ.”
Gia Minh tháo kính, lau tròng rồi đeo lại. “Bảy năm trước tôi cộng tác hồ sơ cho Công ty Tư vấn Pháp lý Nam Việt, đơn vị thuê ngoài. Họ nhận gói rà soát hiện trạng đất cho một dự án lúc đó chưa mang tên Đông Phú Riverside. Hợp đồng nội bộ gọi là hồ sơ Đông Phú số 17.” Anh chỉ vào dòng tên mình. “Tôi gom bản sao giấy tờ, đối chiếu số thửa, lập danh sách chỗ thiếu giấy, có thế chấp hoặc tranh chấp. Tôi không ký quyết định thu hồi, không làm bồi thường, cũng không gặp trực tiếp chủ đất.”
“Nhưng anh tạo danh sách để họ biết nhà nào yếu giấy.” Diệp Thanh nói. Gia Minh không né. “Đúng.” Cô chỉ vào hàng chữ viết tay bị cắt mất nửa cuối. Nét mực xanh nghiêng giống nét anh vừa dùng trên bảng đối chiếu. “Cái này của anh?” Anh nhìn rồi đáp: “Phần thấy được là của tôi.” Dòng ảnh chỉ còn: “Hồ sơ có giấy vay cũ, cần bổ sung bản đối…” Gia Minh đọc phần đầy đủ theo trí nhớ: “Cần bổ sung bản đối ứng và xác minh nghĩa vụ. Chưa đủ căn cứ kết luận quyền sử dụng đất bị chuyển giao.”
Diệp Thanh bật cười rất nhỏ, không có vui. “Một câu bị cắt thì anh là người giúp họ cướp đất. Một trang sổ bị cắt thì tôi là chủ trọ ăn chặn.” Gia Minh nói: “Giấy thật khiến phần giả đứng vững.” Cô nhìn anh. “Anh đừng đứng cùng phía với tôi nhanh vậy. Giấy này thật, chữ anh thật, việc anh đánh dấu hồ sơ nhà tôi cũng thật.” Anh gật đầu. “Tôi biết.” Sự bình tĩnh của anh lúc này giống một cánh cửa đóng kín, không cho cô biết phía sau còn giấu bao nhiêu phòng.
Cô hỏi anh nhận ra công ty cũ từ lúc nào. Gia Minh đáp từ buổi thấy mã đơn vị tư vấn trên thông báo giải tỏa. Anh tra lại pháp nhân, phát hiện công ty cũ đổi chủ hai lần rồi xuất hiện trong chuỗi nhà thầu dự án. “Đến khi nào anh biết hồ sơ liên quan khu này?” “Sau khi xem giấy vay của cha cô.” “Và anh vẫn không nói.” Anh siết nắp bút. “Tôi định kiểm tra bản lưu trước. Tôi không muốn đưa cho cô một nghi ngờ chưa đủ chứng cứ.”
Cơn sốt làm thái dương Diệp Thanh giật từng nhịp, nhưng điều khiến cô lạnh không nằm ở người. “Anh không muốn đưa cho tôi, hay không muốn tôi biết anh từng đứng phía bên kia cái bàn?” Gia Minh im rồi nói: “Cả hai.” Cô kéo bảng tổng hợp tiền điện khỏi chỗ anh, gấp lại bỏ vào hộp thiếc. “Anh sợ mất lòng tin nên giấu. Kết quả là người khác dùng đúng thứ anh giấu để quyết định lúc nào tôi được biết.”
Gia Minh nói anh rời công ty sau ba tháng vì phát hiện các ghi chú “cần xác minh” bị đổi thành danh sách “có thể thương lượng riêng”. Anh phản đối bằng thư điện tử, yêu cầu sửa cách diễn đạt và gỡ tên khỏi đầu mối hồ sơ. Công ty chấm dứt cộng tác, còn anh không theo dõi dự án nữa. “Tôi nghĩ nó đã chết từ lúc chưa được phê duyệt.” Diệp Thanh hỏi: “Có bằng chứng anh phản đối không?” “Có thể còn trong hộp thư cũ.” “Có thể?” “Tôi lưu bản xuất dữ liệu khi nghỉ việc, nhưng nhiều năm rồi chưa mở.” Cô nhìn anh như nghe người ta nói có bình chữa cháy đâu đó trong nhà, chỉ không nhớ còn dùng được không.
Điện thoại rung. Tài khoản lạ gửi thêm ảnh trang cuối, có con dấu mờ và chữ ký đại diện công ty tư vấn. Bên cạnh tên Gia Minh là dòng “tiếp nhận và tổng hợp hồ sơ nguồn”, không có chữ ký của anh. Dưới ảnh: “Luật sư của chị đã giúp lập danh sách nhà dễ xử lý.” Hà Nhi bước ra, đọc kịp câu đó. Cô định chửi, nhưng Diệp Thanh giơ tay. “Đừng cho họ thêm câu để cắt.” Hà Nhi quay sang Gia Minh: “Anh có giúp không?” Anh đáp: “Có làm danh sách. Không biết họ dùng như thế.” Hà Nhi cau mặt. “Người ta bị đâm bằng dao anh mài thì anh không thể nói anh chỉ làm cho bén.”
Gia Minh đề nghị lập ngay bản tường trình: thời gian làm việc, phạm vi nhiệm vụ, người giao việc, tài liệu từng tiếp cận và lý do rời công ty. Diệp Thanh đồng ý, nhưng yêu cầu gửi bà Tư giữ một bản và để luật sư khác kiểm tra, không cho anh tự đánh giá phần liên quan mình. “Từ giờ hồ sơ đất anh không giữ bản duy nhất. Việc nào có xung đột lợi ích, anh phải nói trước.” Gia Minh nói: “Được.” Cô nhìn thẳng. “Tôi chưa nói tôi còn tin anh.” Anh đáp: “Tôi biết.”
Gần một giờ sáng, đội kỹ thuật nhắn sáu giờ sẽ đến thử áp. Diệp Thanh ghi giờ hẹn lên tấm bìa cạnh cổng, rồi gọi những phòng đăng ký chuyển đi xuống nhận giấy hẹn hoàn cọc. Khu trọ không dừng để chờ hai người giải quyết niềm tin. Một người hỏi sáng có nước tạm không, một người nhờ giữ chỗ xe chở đồ, Trần Bảo ôm ca nhựa đi tìm nước súc miệng. Diệp Thanh chia phần của mình cho nó, bị bà Tư mắng từ trong quầy: “Cô mà ngã thì tôi lấy ai cãi với thợ nước?” Hà Nhi lẩm bẩm: “Lấy luật sư cũ của bên giải tỏa.” Không ai cười.
Gia Minh ngồi đầu bàn viết tường trình, từng dòng chậm và rõ. Anh ghi tên công ty cũ, mã hợp đồng số 17, thời điểm nhận việc, nội dung danh sách rà soát và việc từng thấy ký hiệu một thửa đất có giấy vay cũ nhưng không nhớ địa chỉ. Diệp Thanh không đứng sau xem. Cô kiểm tra nhiệt kế, uống thuốc với hai ngụm nước bà Tư ép giữ lại, rồi bỏ bản sao ảnh hợp đồng vào túi riêng. Trên bìa, cô viết: “Nguồn chưa xác định – tài liệu chưa đủ trang – có nội dung Gia Minh thừa nhận.” Không thêm chữ phản bội, cũng không thêm chữ oan. Sự thật đến đâu, cô ghi đến đó.
Khi tường trình xong, Gia Minh ký từng trang và đưa cho cô. Diệp Thanh bảo Phạm Duy chụp lại trước mặt những người còn thức, lưu vào hai USB, rồi giao bản giấy cho bà Tư. Duy làm cẩn thận nhưng tay vẫn run. Tài khoản lạ đã nói “người trong nhà”; lúc này mọi im lặng đều có thể bị hiểu thành che giấu. Diệp Thanh nhìn cậu rồi chỉ nói: “Ngày mai đối chiếu danh sách thiết bị. Cậu có mặt.” Duy gật đầu, không hỏi mình còn được tin hay không.
Năm giờ rưỡi, mưa bụi quét qua mái tôn. Người đi ca sáng lần lượt dắt xe ra, bánh xe cán nền sân khô trắng vì thiếu nước rửa. Gia Minh vẫn ở đó, áo nhăn và mắt đỏ. Anh định theo cô ra cổng đón đội kỹ thuật, nhưng Diệp Thanh chặn lại: “Anh ở trong này.” “Tôi có thể ghi biên bản thử áp.” “Phạm Duy ghi. Hà Nhi quay. Ông Bảy chứng kiến.” Cô kéo then cổng. “Hôm nay anh không đại diện khu trọ. Không phải vì tôi kết tội anh. Vì anh chưa nói hết.”
Gia Minh không bước tiếp. Khoảng cách giữa họ chỉ bằng chiếc bàn dùng đối sổ tối qua, nhưng lần này không có hóa đơn nào cộng lại là ra đáp án. Anh hỏi: “Cô muốn tôi rời đi?” Diệp Thanh nhìn dãy xô rỗng, phòng 302 vẫn khóa và tấm thông báo giải tỏa nhòe mực. “Tôi muốn anh trả lại cho tôi quyền biết mình đang đứng cùng ai.” Cô mở cổng đúng lúc xe đội kỹ thuật dừng ngoài hẻm. Hai người áo phản quang khiêng máy đo áp và cuộn ống vào.
Gia Minh gọi cô trước khi cô bước ra sân. “Diệp Thanh.” Cô quay lại. Anh đặt tay lên túi máy tính nhưng không lấy ra. “Bản tường trình đó chưa phải toàn bộ.” Gương mặt cô không đổi, chỉ bàn tay giữ then cổng siết chặt. “Tôi vẫn giữ bản sao hộp thư cũ. Trong đó có thư trao đổi về hồ sơ số 17. Có một thư gửi sau ngày tôi nghỉ việc, và tôi không biết vì sao tên mình vẫn nằm trong danh sách nhận.” Ngoài cổng, máy bơm thử áp bắt đầu nổ, rung cả những cánh cửa phòng. Nước còn chưa biết rò ở đâu, còn giữa họ vừa mở ra một đường ống khác đã bị bịt kín suốt bảy năm.
