Bỏ qua nội dung

Nhung Canh Cua Im Lang

Chương 27 - Chương 27: Căn Phòng Không Mở Rèm

Chương 27: Căn Phòng Không Mở Rèm

Cửa căn 804 vừa khép thì điện thoại của Quân rung liên tục trong túi. Nhóm chat cư dân, vốn năm phút trước còn tranh luận xem tiếng bát vỡ có đáng trừ điểm thi đua tầng tám hay không, bỗng bị một tài khoản tên “Mẹ Bắp 905” đẩy lên hơn ba mươi tin nhắn giống nhau: Ai đang ở gần căn 907 lên xem Mai Vy giúp, cô ấy vừa ngã trong lúc phát trực tiếp. Ảnh chụp kèm theo chỉ thấy vòng đèn nghiêng và một cánh tay ngoài mép thảm. An Nhiên nhìn ảnh, rồi nhìn đồng hồ. “Gọi cô ấy.” Quân đã bấm số trước khi cô nói hết. Chuông đổ dài, không ai bắt máy. Từ đầu hành lang, thang máy còn chưa lên tới tầng tám thì bộ đàm của anh bật tiếng Bình: “Căn 905 báo có tiếng động mạnh bên 907. Tôi gọi nội bộ không ai trả lời.”

Quân và An Nhiên chạy xuống cầu thang bộ. Tầng chín sáng choang vì gần như mọi cửa đều mở. Một cậu thanh niên cầm điện thoại đứng trước căn 907, vừa gõ cửa vừa nói vào màn hình rằng mọi người đừng chia sẻ lại đoạn phát trực tiếp. Hai người khác vẫn cố nhìn qua vai cậu. Quân yêu cầu tất cả lùi về căn hộ của mình, giọng không lớn nhưng đủ lạnh để hành lang thưa đi. Cửa 907 khép hờ, chốt khóa chưa ăn. Trên nền đá trước cửa có một túi giao hàng, ly cà phê đá đổ nghiêng, nước nâu chảy thành vệt vào trong. Quân gọi tên Mai Vy ba lần. Không có tiếng đáp, chỉ có một giọng nữ vui vẻ từ loa điện thoại bên trong đang lặp đi lặp lại câu giới thiệu sản phẩm vì đoạn nhạc nền bị kẹt.

An Nhiên gọi cấp cứu, bật loa ngoài và báo rõ người bên trong vừa ngất, cửa không khóa, chưa biết tình trạng. Theo hướng dẫn của nhân viên trực, Quân đẩy cửa vào nhưng giữ An Nhiên đi cùng làm chứng. Căn phòng đầu tiên hiện ra không giống bất kỳ khung hình nào Mai Vy từng đăng. Trước sofa là khoảng sáng dựng bằng hai vòng đèn, phông màu kem và bình hoa giả. Ngoài khung sáng, căn hộ tối om. Rèm dày che kín toàn bộ cửa kính. Những hộp hàng chưa bóc chất sát tường, quần áo phủ lên lưng ghế, ba ly mì ăn liền xếp cạnh một đĩa trái cây chỉ còn dùng được trong ảnh. Mai Vy nằm nghiêng bên mép thảm, tóc vẫn kẹp gọn, một bên má đè lên tấm bảng ghi mã giảm giá. Điện thoại trên giá còn phát trực tiếp, số người xem vẫn tăng khi hình ảnh hoàn hảo rơi khỏi khung.

Quân quỳ xuống kiểm tra phản ứng theo hướng dẫn từ tổng đài. Mai Vy còn thở, mạch ở cổ tay nhanh nhưng có. Anh không di chuyển cô ngoài việc nới phần cổ áo đang siết và dẹp dây điện khỏi chân. An Nhiên lấy một chiếc khăn sạch phủ lên ống kính điện thoại, không tắt máy và cũng không đọc bình luận. “Mai Vy, nghe tôi không?” Quân gọi. Mi mắt cô động nhẹ rồi khép lại. Trên bàn là lịch phát sóng kín từ sáng đến gần nửa đêm. Dòng cuối cùng viết bằng bút đỏ: không được hủy lần ba, phạt theo hợp đồng. Bên cạnh là chai nước chưa mở. Quân nhìn chúng nhưng không tự kết luận. Anh chỉ đọc thông tin cho nhân viên cấp cứu, rồi mở cửa rộng để đội y tế khỏi mất thời gian tìm căn.

Mai Vy tỉnh lại khi nhân viên y tế đang đo huyết áp. Câu đầu tiên cô hỏi không phải mình ngất bao lâu mà là “Live còn không?”. An Nhiên ngồi cạnh, vẫn giữ chiếc khăn phủ camera. “Còn kết nối. Chị có muốn tôi tắt không?” Vy cố chống tay ngồi dậy, bị nhân viên y tế giữ vai. “Đừng tắt. Em chưa chốt đơn.” Giọng cô yếu đến mức câu nói nghe giống một lời xin lỗi hơn là yêu cầu. Người nhân viên giải thích cô có dấu hiệu kiệt sức, mất nước và tụt đường huyết, cần được đưa đi kiểm tra thêm vì đã mất ý thức. Vy lắc đầu, mắt dán vào chiếc điện thoại bị che. “Em nghỉ là bên nhãn phạt. Hai buổi trước em đã xin dời rồi.” Quân nhìn vòng đèn vẫn chiếu thẳng vào chiếc ghế trống. “Cô có thể trả tiền phạt sau. Còn bất tỉnh lần nữa thì không chắc cô còn ngồi đó để tranh hợp đồng.”

Vy quay sang anh, ánh mắt vừa giận vừa hoảng. “Anh không hiểu. Người ta không mua một người lúc nào cũng mệt.” “Họ cũng không mua được việc cô ngất.” “Anh nói dễ vì anh không sống bằng việc người khác nhìn mình.” Quân định đáp, nhưng An Nhiên chạm nhẹ vào cổ tay anh, đủ để câu sắc hơn dừng lại. Cô hỏi Mai Vy tên công ty quản lý, người liên hệ và điều khoản nào khiến cô tin mình không được rời buổi phát trực tiếp vì cấp cứu. Vy không nhớ chính xác. Cô chỉ nhớ con số phạt và lời dọa đưa tài khoản vào danh sách không hợp tác. An Nhiên nói chậm: “Chị không hứa hợp đồng không có chế tài. Nhưng tình trạng y tế được ghi nhận bằng biên bản cấp cứu. Cô cần giữ hồ sơ, không cần chứng minh mình hoàn hảo với họ ngay trong đêm nay.”

Mai Vy vẫn nhìn chiếc khăn phủ điện thoại. Sau vài giây, cô gật. An Nhiên tắt buổi phát trực tiếp theo đúng yêu cầu của cô, rồi đặt máy úp xuống bàn. Khi màn hình tối đi, lớp trang điểm dày, móng tay gãy và giấy nhắc thanh toán đều lộ rõ. Mai Vy nhắm mắt, nước mắt trượt sang thái dương nhưng cô không khóc thành tiếng. “Em chỉ định làm thêm hai giờ,” cô nói. “Trưa em chưa ăn vì phải quay video đồ ăn. Quay xong thì đồ nguội, em không muốn ăn nữa.” Quân nhìn đĩa trái cây đã hỏng một nửa. Căn phòng này có đủ thức ăn để lên hình, nhưng không có thứ gì được chuẩn bị cho một người thật sự sống trong đó.

Đội y tế đưa cáng mềm vào. Mai Vy vẫn do dự vì bộ đồ ở nhà không đúng hình ảnh thường thấy. An Nhiên lấy chiếc áo khoác dài treo sau cửa phủ lên người cô. Quân thu gọn dây điện, tránh dẫm lên những hộp hàng. Khi anh kéo một đầu dây khỏi chân rèm, cả tấm vải lay động, để lộ một khe sáng hẹp của thành phố. Mai Vy lập tức nói: “Đừng mở.” Phản ứng nhanh hơn cả lúc nghe đến bệnh viện. Quân dừng tay. “Tôi chỉ gỡ dây.” Cô quay mặt đi. “Bên ngoài xấu lắm. Từ đây thấy bức tường tòa đối diện, dây phơi, máy lạnh cũ. Trên mạng em nói nhà có nắng sớm.” An Nhiên không kéo rèm thêm. Cô chỉ đáp: “Căn phòng không có nắng vẫn là căn phòng của cô. Không cần biến nó thành bằng chứng chống lại mình.”

Trước khi được đưa ra hành lang, Mai Vy yêu cầu Quân khóa cửa giúp và không để hàng xóm chụp ảnh. Anh bảo Bình giữ thang máy, giải tán những người đang đứng chờ ở hai đầu hành lang và ghi rõ không ai được lấy hình ảnh từ buổi phát trực tiếp đưa vào nhóm cư dân. Mẹ Bắp 905 tự tay xóa ảnh trước mặt An Nhiên. Cậu thanh niên lúc nãy cúi mặt. Quân không giảng đạo. Anh chỉ yêu cầu cậu nhắn vào nhóm rằng Mai Vy đã được hỗ trợ và mọi người dừng chia sẻ. Sự tò mò đã lan bằng nhóm chat, nên họ chặn nó ngay ở đó.

Khi cáng vừa ra tới cửa, Mai Vy bỗng nắm tay vịn. “Khoan.” Cô nhìn về phía chiếc điện thoại trên bàn. “Máy đó có bản quay gốc. Em cần mang theo.” Quân đưa máy cho cô sau khi xác nhận không vướng dây. Màn hình sáng lên bằng một loạt thông báo, trong đó có ứng dụng tự động sao lưu video. Vy lướt qua vài tệp rồi dừng lại. “Cái này…” Cô nhìn Quân, vẻ bối rối át cả mệt. “Hôm trước anh hỏi em có quay thấy hành lang tầng mười hai không, đúng không?” Quân nhớ lần cô nhận nhầm gói hàng ghi 1207 và đã nói camera phụ của cô thường chĩa ra cửa kính để lấy ánh đèn thành phố. Khi ấy Vy nói mình không giữ gì. “Cô nói đã xóa.” “Em nghĩ đã xóa. Tệp dựng bị xóa, bản gốc vẫn lên đám mây.”

Nhân viên y tế giục họ di chuyển. Mai Vy xin một phút, mở đoạn video dài hơn mười phút. Phần đầu là cảnh cô thử góc máy trước cửa kính. Sau đó cô rời khỏi khung, camera tiếp tục quay. Qua khe rèm khi ấy còn mở, ống kính nhìn chéo sang cánh hành lang phản chiếu trên lớp kính của khối nhà. Hình ảnh không rõ mặt người, nhưng tầng mười hai của An Lạc hiện đủ để nhận ra biển số phòng. Một người mặc áo sơ mi trắng bước ra từ cầu thang bộ, không đi về thang máy mà dừng trước 1207. Hắn cầm hồ sơ mỏng, nhìn hai phía rồi đưa tay lên chuông cửa. Ở cổ tay hắn có dây đeo thẻ màu sẫm, loại vẫn được dùng trong các buổi họp ban quản trị. Mai Vy kéo thanh thời gian lùi lại. Góc dưới video hiện giờ ghi tự động: 22:17.

Quân thấy lưng mình cứng lại. Chiếc USB đang nằm trong ngăn sắt dưới tầng một, vẫn nguyên niêm phong, chờ sáng mai được sao chép đúng quy trình. Video của Mai Vy có thể là góc nhìn khác của hai mươi phút đã biến mất. Nhưng bản quay cá nhân có thể mất giá trị nếu xử lý vội. An Nhiên hỏi Vy có đồng ý giữ nguyên tệp, không đăng, không gửi qua nhóm chat và để sáng mai tạo bản sao cùng biên bản thời gian hay không. Vy nhìn người áo trắng đứng đông cứng trên màn hình. “Em đồng ý. Nhưng người này không phải shipper.” “Cô nhận ra à?” Quân hỏi. Vy lắc đầu. “Không thấy mặt. Nhưng tối đó em còn quay thêm một đoạn.”

Cô mở tệp kế tiếp. Lần này người áo trắng đã quay lưng rời khỏi 1207. Trước khi biến vào cầu thang bộ, hắn cúi xuống nhặt thứ gì đó cạnh chân tường, rồi ngẩng lên đúng hướng cửa kính căn 907. Chỉ trong một khung hình, ánh đèn hành lang hắt lên mép thẻ đeo trước ngực hắn. Trên dải thẻ hiện rõ một chữ: VINH. Mai Vy siết điện thoại, hơi thở lại gấp. Quân khóa màn hình giúp cô khi nhân viên y tế yêu cầu dừng. Cánh cửa căn 907 được khép lại sau chiếc cáng, rèm bên trong vẫn đóng kín. Nhưng lần đầu tiên, thứ bị giữ sau lớp rèm ấy không còn chỉ là một cuộc sống giả sáng; nó là một khung hình có thể nối người lạ ở tầng mười hai với đúng phút mà camera An Lạc đã im tiếng.