Chương 39 - Chương 39: Người Đứng Sau An Tín
Chương 39: Người Đứng Sau An Tín
Mẹ Tú Anh đọc lại biên bản hai lần, chậm đến mức đầu ngón tay bà đi hết từng dòng mực. Chỗ nào Diệp Thanh viết “bà cho rằng”, bà bắt sửa thành “bà nhớ”; chỗ nào ghi “có thể”, bà yêu cầu bỏ vì không muốn đoán thay con mình. Đến cuối trang, bà mới ký, nét bút nặng và hơi run. Tấm ảnh cùng túi tư trang được bọc lại ngay trước mặt hai người, trở về đáy chiếc túi vải bạc màu. Diệp Thanh không giữ tay bà, cũng không nhắc chuyện liên lạc thêm. Cô chỉ đọc lại số điện thoại của Gia Minh và nói bà có quyền yêu cầu đối chiếu bất cứ bản ghi nào về lời mình.
Gia Minh đưa bà biên nhận xác nhận bản gốc vẫn do bà giữ. Bà gấp tờ giấy làm tư bỏ vào túi áo. Trước khi qua đường sang bến xe, bà quay lại phía Diệp Thanh. “Tìm sự thật không có nghĩa là kéo nó về bằng được.”
Diệp Thanh gật đầu. “Cháu nhớ.”
Bà không nói tin hay không. Bóng lưng gầy đi qua nắng trưa, đứng lẫn giữa những người ôm bao đồ chờ xe. Diệp Thanh nhìn đến khi bà lên đúng chuyến về quê rồi mới ngồi xuống. Cơn mệt như chờ lúc ấy mới tràn lên, làm tiếng quạt máy của quán nước dội thành từng vòng trong đầu. Gia Minh đẩy cốc nước về phía cô, không hỏi cô có ổn không. Anh đã biết câu hỏi ấy chỉ nhận về một lời nói dối.
“Chúng ta chưa tới An Tín,” cô nói sau vài ngụm nước.
“Chúng ta cũng chưa biến bức ảnh thành giấy phép đi hỏi cung.”
“Tôi biết nó chưa chứng minh được gì.”
“Vậy lập danh mục, ghi nguồn ảnh, rồi gửi đề nghị xác minh bằng văn bản.” Gia Minh mở máy tính. “Không đăng ảnh, không chuyển qua nhóm chat, không gọi vào số cá nhân tìm được trên mạng.”
Diệp Thanh tựa lưng vào vách. “Anh nói như thể tôi định in ảnh dán cột điện.”
“Cô đang sốt mà vẫn đi gặp người vừa bắt hai chuyến xe. Tôi không loại trừ phương án nào.”
Gia Minh lưu ảnh hai mặt, gửi một bản về hộp thư công việc của mình rồi soạn đề nghị xác minh tới hộp thư pháp lý còn công khai của Công ty An Tín. Văn bản chỉ nêu rằng họ đang kiểm tra nguồn một bức ảnh cũ liên quan gian tuyển dụng tại Đông Phú; đề nghị xác nhận vai trò của Vũ Khắc Hòa, thời gian tổ chức tuyển dụng và hồ sơ của Lý Tú Anh nếu còn lưu. Không có câu nào khẳng định Hòa đưa người, giữ giấy tờ hay sửa hồ sơ. Diệp Thanh đọc hết rồi ký tên ở phần người cung cấp thông tin liên quan.
“Gửi đi,” cô nói.
Email báo đã chuyển thành công lúc hai giờ mười bảy. Chưa đầy ba tiếng sau, khi họ về tới cuối hẻm, Vũ Khắc Hòa đã đứng trước cổng khu trọ.
Ông ta không giống kiểu người cần gây ồn để người khác biết mình có mặt. Sơ mi màu kem được xắn đúng một nếp ở cổ tay, quần sẫm, giày sạch dù con hẻm còn đọng nước rửa rau. Ông ta đứng cạnh quầy tạp hóa của bà Tư, cầm chai nước chưa mở, nghe bà càm ràm chuyện xe hơi đậu chắn đầu hẻm bằng vẻ kiên nhẫn gần như lễ phép. Chiếc đồng hồ dây kim loại phản sáng khi ông ta quay cổ tay. Tám năm làm gương mặt trong ảnh đầy hơn, khóe mắt sâu hơn, nhưng Diệp Thanh nhận ra ngay.
Gia Minh bước chậm lại. “Ông Vũ Khắc Hòa?”
Người đàn ông nhìn sang, ánh mắt dừng ở Diệp Thanh trước rồi mới chuyển sang anh. “Luật sư Lâm Gia Minh. Còn đây chắc là cô Diệp Thanh.” Ông ta đặt chai nước lên quầy. “Tôi xin lỗi vì tới không báo trước. Bộ phận pháp lý của đơn vị cũ vừa chuyển cho tôi đề nghị xác minh có nhắc tên mình. Tôi nghĩ gặp trực tiếp sẽ đỡ mất thời gian.”
Bà Tư liếc Diệp Thanh. Hà Nhi đang rửa nồi ngoài sân cũng ngẩng lên. Trên bậc cầu thang, Trần Bảo ôm quyển tập đứng im. Diệp Thanh bước chếch sang, đủ để thân mình nằm giữa thằng bé và người khách.
“Ông có thể trả lời bằng văn bản,” Gia Minh nói. “Đề nghị đã ghi rõ địa chỉ.”
“Dĩ nhiên. Hôm nay chỉ là một cuộc thăm hỏi, nếu cô Thanh đồng ý.”
“Tôi không có gì để thăm hỏi với ông.” Giọng Diệp Thanh khàn hơn cô muốn. “Ông biết Lý Tú Anh chứ?”
Hòa không làm bộ suy nghĩ. “Biết. Nhiều năm trước tôi kết nối tuyển dụng cho vài doanh nghiệp ở Đông Phú. Cô Tú Anh từng nhờ giới thiệu việc.”
“Ông hứa giúp cô ấy không để người nhà tìm thấy.”
“Cô ấy là người trưởng thành và nói gia đình có vấn đề.” Hòa nhìn thẳng Diệp Thanh. “Tôi chỉ tôn trọng mong muốn của cô ấy. Chẳng phải đó cũng là điều cô đang cố làm sao?”
Câu trả lời khéo đến mức nếu chỉ chép ra giấy, nó gần như vô hại. Diệp Thanh nghe thấy cái bẫy nằm trong chữ “tôn trọng”. Ông ta lấy chính điều mẹ Tú Anh vừa buộc cô phải học để che cho một khoảng trống tám năm.
“Ông có đưa cô ấy khỏi trung tâm không?” cô hỏi.
Gia Minh rút sổ, ghi nguyên câu hỏi và thời điểm. Hòa nhìn động tác đó rồi mới đáp. “Tôi không chấp nhận cách đặt câu hỏi hàm ý hành vi trái pháp luật. Nếu các anh chị có chứng cứ, hãy chuyển cho cơ quan có thẩm quyền. Nếu không, xin đừng dùng một tấm ảnh cũ để dựng lại ký ức theo hướng có lợi cho mình.”
“Ông chưa thấy tấm ảnh.”
Nụ cười trên mặt Hòa mỏng đi. “Đề nghị xác minh nói rõ ảnh tại gian tuyển dụng và tên tôi ở mặt sau. Không khó đoán.”
Gia Minh hỏi bộ phận nào đã chuyển email khi An Tín hiện tạm ngừng tại địa chỉ cũ. Hòa chỉ đáp việc thay đổi pháp nhân không xóa nghĩa vụ phản hồi, hồ sơ còn lại sẽ được rà soát trong phạm vi pháp luật cho phép.
“Còn Lý Tú Anh?” Diệp Thanh hỏi. “Sau lần đứng cạnh cô ấy trong ảnh, ông gặp cô ấy ở đâu?”
“Cô Thanh.” Lần đầu tiên Hòa gọi chậm tên cô. “Tám năm trước, cô rời phòng để đưa một đứa trẻ đi cấp cứu. Khi quay lại, cô Tú Anh đã đi. Đúng không?”
Nắng cuối chiều vẫn còn trên mái tôn, nhưng sống lưng Diệp Thanh lạnh đi. Chi tiết ấy không nằm trong email vừa gửi, không có ở mặt sau tấm ảnh và cũng không xuất hiện trong bản hồ sơ hiện họ giữ. Lời cô vừa nói với mẹ Tú Anh càng chưa từng được công khai.
Gia Minh khép sổ lại một nửa. “Nguồn nào cho ông biết?”
“Những người làm cùng thời biết. Một vụ việc đáng tiếc thường có nhiều người nhớ, chỉ là mỗi người nhớ một phần.”
“Nguyễn Kỳ kể ông?”
“Anh đang muốn tôi gọi tên một cán bộ trong cuộc nói chuyện không ghi âm à?” Hòa nhìn chiếc điện thoại nằm úp trong tay Gia Minh. “Tôi không bất cẩn như vậy.”
Diệp Thanh bước tới một bước. Cơn choáng làm nền gạch nghiêng nhẹ, nhưng cô chỉ siết bàn tay. “Ông biết cô ấy rời khỏi đó bằng cách nào.”
“Tôi biết cô ấy muốn rời khỏi những người luôn nghĩ mình có quyền quyết định thay cô ấy.” Giọng Hòa dịu xuống, gần như tiếc nuối. “Cô muốn chuộc lỗi, tôi hiểu. Nhưng đừng biến một người đã chọn biến mất thành công cụ để cô thấy mình bớt có lỗi.”
Trần Bảo làm rơi cây bút trên bậc thang. Tiếng nhựa chạm nền rất nhỏ. Hòa quay mắt về phía thằng bé. Chỉ một cái nhìn, không lâu hơn mức lịch sự, nhưng Diệp Thanh đã bước hẳn sang che trước mặt nó.
“Đừng nhìn trẻ con trong nhà tôi.”
“Tôi chỉ nhìn người đang đứng ở đó.” Hòa hơi nhấc hai tay. “Tôi nghe nói chị nó vẫn chưa về. Thành phố này có nhiều người muốn bỏ đi, cô Thanh. Không phải ai mất tích cũng muốn được tìm thấy.”
Hà Nhi đặt mạnh cái nồi xuống chậu. Bà Tư thôi quạt. Cả khoảng sân im lại. Hòa không đe dọa ai, không nói câu nào có thể đem đi tố cáo, nhưng mọi người đều hiểu ông ta biết tên người mất tích, biết thằng bé nào đang chờ chị và biết cánh cổng nào Diệp Thanh đang cố giữ.
Gia Minh đứng ngang với cô. “Ông tới trả lời về Tú Anh hay để nhắc rằng ông biết những người đang sống trong khu trọ?”
“Tôi tới để tránh một hiểu lầm leo thang.” Hòa đưa danh thiếp cho anh. Trên đó chỉ ghi tên, số liên hệ và chức danh “cố vấn phát triển dự án”, không có An Tín. Góc dưới là một biểu tượng xanh bạc giống đường cong của con sông. “An Tín là chuyện kinh doanh cũ. Khu vực này sắp bước vào giai đoạn khác. Khảo sát, chỉnh trang, tái bố trí dân cư — tất cả đều có quy trình. Tôi không muốn cô Thanh nhìn một thủ tục hợp pháp rồi cho rằng đó là trả đũa vì một bức ảnh.”
Diệp Thanh nhìn tấm danh thiếp. “Khu trọ của tôi liên quan gì đến dự án của ông?”
“Chưa có gì để tôi trả lời thay cơ quan chức năng.” Hòa nói. “Nhưng giấy tờ rồi sẽ đến. Khi đến, cô nên đọc kỹ trước khi lại chọn đứng chắn trước cổng.”
Lời nói vẫn mềm, thậm chí giống một lời khuyên. Hòa cúi đầu chào bà Tư, trả tiền chai nước dù chưa mở, rồi đi ra đầu hẻm. Không ai giữ ông ta lại. Một người như ông ta sẽ không mang theo thứ gì để bị giữ. Chiếc xe màu đen rời đi chậm rãi, nhường đường cho xe công nhân chạy vào như thể chủ nhân của nó chỉ là một vị khách biết điều.
Diệp Thanh bám tay lên cánh cổng. Đến lúc tiếng xe mất hẳn, đầu gối cô mới mềm xuống. Gia Minh đỡ khuỷu tay cô, bảo Hà Nhi lấy ghế và cho Bảo sang phòng bà Tư làm bài. Sau đó anh chụp hai mặt danh thiếp, bỏ bản gốc vào túi giấy, ghi giờ nhận và tên người chứng kiến.
“Ông ta biết chi tiết trong hồ sơ cũ,” Diệp Thanh nói. Hơi thở cô nóng trở lại. “Và biết chuyện Trần Thư.”
“Ông ta còn chủ động tới trong vòng ba tiếng sau email.” Gia Minh nhìn về đầu hẻm. “Điều đó không chứng minh ông ta phạm tội. Nhưng chứng minh có người theo dõi mọi câu hỏi chạm vào An Tín.”
Bà Tư đặt nhiệt kế vào tay Diệp Thanh. Ba mươi tám phẩy một. Cô bị ép ngồi xuống ghế nhựa giữa sân, trước mặt là chai nước Hòa bỏ lại trên quầy và bức tường ngoài cổng vẫn còn trống. Trên lớp vôi cũ có một mảng sạch hình chữ nhật, nơi lâu nay người ta vẫn dán thông báo tiền điện, lịch cắt nước hoặc giấy của phường.
Diệp Thanh nhớ câu “giấy tờ rồi sẽ đến”. Cô nhìn mảng tường ấy, lần đầu thấy nó giống một chỗ đã được người khác đo sẵn.
