Bỏ qua nội dung

Nha Tro Cuoi Hem

Chương 38 - Chương 38: Một Lời Xin Lỗi Muộn

Chương 38: Một Lời Xin Lỗi Muộn

Diệp Thanh tỉnh dậy vì tiếng muỗng va vào thành nồi ngoài sân. Âm thanh quen thuộc của buổi sáng khu trọ len qua cánh cửa khép hờ: Hà Nhi giục con đánh răng, bà Tư hỏi ai lấy nhầm rổ rau, xe công nhân đầu ca nổ máy ngoài đầu hẻm. Cô mất vài giây mới nhận ra mình đang nằm trên giường, chiếc chăn đã tụt xuống ngang bụng, còn Gia Minh vẫn ngồi ở chiếc ghế nhựa bên bàn. Anh gục đầu trên cánh tay, cặp hồ sơ dựng sát chân ghế. Cuốn sổ bìa nâu đã được khép lại và đặt cách xa cốc nước.

Diệp Thanh chống tay ngồi dậy. Cổ họng khô rát, người nhẹ bẫng theo kiểu chỉ cần đứng nhanh một chút là căn phòng sẽ nghiêng. Tiếng động làm Gia Minh mở mắt. Anh nhìn đồng hồ trước, rồi nhìn cô sau. “Đo nhiệt độ.”

“Anh ngủ ở đây thật à?”

“Không. Tôi ngồi nhắm mắt để tiết kiệm điện.”

Cô không đủ sức cãi. Nhiệt kế báo ba mươi bảy phẩy chín. Thấp hơn đêm qua nhưng chưa phải con số cho phép cô giả vờ khỏe. Gia Minh đặt cốc nước điện giải trước mặt cô, nói phần biên bản sự cố ở kho anh sẽ mang đi nộp bổ sung. Diệp Thanh kéo cặp hồ sơ về phía mình, nhưng anh giữ quai cặp.

“Phần cô đã ký có bản chụp. Tôi nộp được.”

“Tôi phải có mặt nếu họ hỏi.”

“Tôi ghi số điện thoại và tình trạng sức khỏe của cô. Họ cần đối chiếu thì hẹn lại. Không ai được thưởng vì ngất trước bàn tiếp nhận.”

Diệp Thanh buông tay. Trên bàn, điện thoại của cô vẫn không có tin mới từ số lạ. Sự im lặng kéo dài qua đêm, lạnh hơn cả cơn sốt. Khi cô nhìn sang cuốn sổ, Gia Minh nói trước, giọng đều như đang báo một chi tiết thủ tục.

“Đêm qua nước đổ. Tôi nhấc sổ lên và thấy trang đang mở. Tôi thấy tên Lý Tú Anh và một dòng bên dưới. Tôi không lật thêm.”

Diệp Thanh đặt cốc xuống. Cảm giác bị nhìn thấy ở chỗ kín nhất khiến lưng cô cứng lại, nhưng anh không xin giải thích, cũng không dùng ánh mắt thương hại.

“Tôi sẽ không hỏi,” Gia Minh nói. “Khi nào cô muốn nói thì nói. Không muốn cũng được.”

“Dòng đó không sai.” Cô nhìn mép chăn, giọng còn khàn. “Nhưng nó cũng không phải toàn bộ sự thật.”

“Vậy thì đừng để một dòng tự viết kết thúc câu chuyện thay cô.”

Điện thoại rung đúng lúc Diệp Thanh định đáp. Một số quen từ hồ sơ hiện lên. Mẹ Tú Anh không chào hỏi dài. Bà nói đã nhận được giấy đề nghị Gia Minh gửi, sáng nay đi chuyến xe sớm lên Nam Hòa và sẽ tới bến lúc gần mười một giờ. Bà không muốn vào phường, không muốn gặp đông người, càng không muốn giao túi tư trang cho ai. “Tôi chỉ tới nhìn mặt hai người,” bà nói. “Tôi còn chuyến xe về lúc ba giờ.”

Diệp Thanh hẹn bà ở quán nước đối diện bến. Gia Minh nghe xong liền lắc đầu. Cô kéo chăn sang một bên.

“Anh nộp biên bản. Mười giờ rưỡi quay lại.”

“Cô đang sốt.”

“Tôi biết.”

“Biết mà vẫn đi?”

“Bà ấy đã bắt hai chuyến xe tới đây. Tôi không để bà ấy ngồi chờ một lời xin lỗi thêm tám năm nữa.” Diệp Thanh dừng một chút, rồi nói chậm hơn. “Tôi không đi một mình. Tôi ngồi gặp, không chạy theo ai, không tự ý giữ đồ. Được chưa?”

Gia Minh nhìn cô vài giây. “Thêm điều kiện: ăn, uống thuốc đúng hướng dẫn, mang theo nhiệt kế. Nếu sốt lại hoặc choáng, cuộc gặp dừng.”

“Anh làm luật sư hay quản giáo?”

“Người đưa lựa chọn.”

Gần trưa, quán nước trước bến xe hắt hơi nóng từ mái tôn xuống những chiếc bàn thấp. Gia Minh chọn chỗ sát vách, tránh lối xe ra vào. Diệp Thanh đã ăn nửa tô cháo bà Tư ép, mặc thêm áo khoác mỏng dù trời nóng. Cơn sốt rút để lại hai chân nặng như đeo cát. Khi người phụ nữ lớn tuổi bước qua đường, ôm một túi vải bạc màu trước ngực, Diệp Thanh nhận ra bà ngay dù họ chưa từng gặp mặt.

Mẹ Tú Anh gầy, tóc đã bạc quá nửa, một bên dép mòn lệch. Bà không ngồi ngay. Ánh mắt đi từ Gia Minh sang Diệp Thanh, dừng lại ở gương mặt còn tái của cô.

“Cô bệnh thì về đi.”

“Cháu vẫn ngồi được.”

“Ngồi được khác với làm được việc.”

Câu nói cộc khiến Diệp Thanh nhớ tới chính mình. Cô kéo ghế cho bà nhưng không chạm vào túi vải. Gia Minh giới thiệu lại mục đích cuộc gặp, nói rõ họ chỉ xin xem, ghi nhận và chụp ảnh nếu bà đồng ý; không lấy bản gốc, không buộc bà ký giao nhận. Bà nghe hết, rồi đặt túi lên đầu gối.

“Tôi tới không phải vì tin giấy của cậu,” bà nói. “Tôi tới vì cô ấy nói từng gặp con tôi.”

Diệp Thanh gật đầu. “Cháu xin phép nói trước một chuyện.”

“Cứ nói. Nhưng đừng mong tôi đỡ lời.”

Hơi nóng trong quán làm trán Diệp Thanh rịn mồ hôi. Cô đã nghĩ về lời xin lỗi này nhiều năm, nghĩ đến mức mỗi câu đều trở nên trơn nhẵn và vô dụng. Đến khi ngồi trước người mẹ thật sự, cô chỉ còn nói được những điều không đẹp đẽ.

“Đêm Tú Anh tới trung tâm, cô ấy nói không muốn báo cho gia đình, không muốn ai biết chỗ ở và không muốn bị đưa về. Cháu đã hứa không ai đưa cô ấy đi nếu cô ấy không đồng ý.” Diệp Thanh đặt hai tay trên mặt bàn để bà thấy chúng không run vì né tránh. “Sáng hôm sau cháu rời phòng để đưa một đứa trẻ đi cấp cứu. Trước khi đi, Tú Anh đã nói rõ là không về. Khi cháu quay lại, cô ấy không còn ở đó. Hồ sơ ghi cô ấy tự nguyện về, sau đó lại ghi đã chết.”

“Những chuyện đó cô đã nói qua điện thoại.”

“Qua điện thoại cháu chưa nói phần của cháu.” Diệp Thanh nuốt cảm giác rát trong cổ. “Cháu đã tin rằng chỉ cần lập đủ giấy thì hệ thống sẽ giữ được cô ấy. Sau khi cô ấy mất, cháu đi tìm vài ngày, rồi để một biên bản có chữ ký nói thay điều chính tai cháu nghe. Đến khi có tin tử vong, cháu không yêu cầu xem giấy báo tử, không tìm bà để hỏi bà đã nhận dạng con thế nào. Cháu đã quyết định hộ rằng câu chuyện kết thúc ở đó.”

Người phụ nữ nhìn cô không chớp mắt. “Cô xin lỗi vì cô đau, hay vì con tôi đau?”

Câu hỏi không lớn, nhưng tiếng xe khách ngoài đường bỗng lùi xa. Diệp Thanh thấy Gia Minh ngồi im bên cạnh, không chen vào, không cứu cô khỏi câu trả lời.

“Vì cháu đã để người khác lấy quyền nói của Tú Anh,” cô đáp. “Và vì sau đó cháu dùng cảm giác có lỗi để trốn khỏi việc phải kiểm tra tới cùng. Cháu không biết hiện giờ cô ấy sống hay chết. Cháu cũng không xin bà tha thứ. Cháu chỉ phải nói rõ: cháu đã thất hứa với cô ấy.”

Mẹ Tú Anh siết quai túi vải. Một lúc lâu, bà mới nói: “Tôi không tha thứ cho cô.”

“Dạ.”

“Tôi cũng không cần cô tự hành hạ trước mặt tôi. Cái đó không đưa con tôi về.” Bà quay mặt nhìn dòng xe, giọng khô đi. “Ngày nó còn ở nhà, tôi từng bảo nó nhịn. Cha nó nóng thì tránh, chú nó mắng thì im. Tôi tưởng giữ một đứa con gái trong nhà là bảo vệ. Tôi có lỗi của tôi. Cô có lỗi của cô. Đừng trộn hai cái lại để ai nhẹ hơn.”

Diệp Thanh gật đầu. Không có cánh cửa nào mở ra sau lời xin lỗi. Chỉ có một đường ranh được đặt đúng chỗ, đau nhưng sạch. Cô nói: “Cháu hiểu.”

“Cô chưa hiểu đâu.” Bà nhìn thẳng cô. “Hiểu thì từ giờ đừng quyết định thay nó nữa. Nếu nó còn sống và bảo không muốn gặp, cô cũng phải để nó không gặp.”

Diệp Thanh nghe câu đó như nghe lại lời Tú Anh giữa đêm mưa. Lần này cô không hứa rằng mình sẽ đưa ai về. Cô chỉ nói: “Nếu người nhắn thật sự là Tú Anh, cháu sẽ không ép cô ấy ra mặt. Cháu sẽ giữ chứng cứ, giữ đường lui và để cô ấy chọn.”

Mẹ Tú Anh không đáp. Bà mở túi vải, lấy ra một bọc nylon đã ngả vàng. Bên trong là chiếc áo xám gấp nhỏ, đôi dép nhựa cũ và chiếc vòng kim loại gắn hột xanh. Gia Minh trải một khăn giấy sạch lên bàn, hỏi từng lần trước khi chụp ảnh. Bà đồng ý cho chụp, nhưng giữ mọi thứ trong tầm tay. Chiếc vòng không có ký hiệu riêng, chỗ khóa đã xỉn. Nó vẫn chỉ chứng minh một điều: đây không phải sợi chỉ đỏ có hạt nhựa trắng được ghi trong phiếu tiếp nhận.

Dưới đáy túi còn một phong bì ảnh. Mẹ Tú Anh rút ra ba tấm đã dính mép vì ẩm. Hai tấm là ảnh gia đình. Tấm cuối chụp Tú Anh đứng trước một gian tuyển dụng, tóc buộc cao, mặc áo sơ mi trắng rộng hơn người. Góc trên bên phải của ảnh đã bị xé mất, cắt ngang một phần tấm bảng phía sau. Bên cạnh Tú Anh là một người đàn ông mặc sơ mi sáng màu, đeo đồng hồ dây kim loại, tay đặt hờ sau lưng ghế. Gương mặt ông ta còn nguyên.

“Bức này ở đâu?” Gia Minh hỏi.

“Trước khi nó bỏ nhà đi khoảng một tuần.” Bà lật mặt sau. Nét mực xanh đã nhòe nhưng vẫn đọc được: “Anh Hòa – An Tín – hẹn việc Đông Phú.” Dưới dòng chữ là một cái tên viết đủ, có lẽ Tú Anh ghi để mẹ khỏi quên người đã hứa xin việc cho mình.

Vũ Khắc Hòa.

Diệp Thanh cảm thấy cơn lạnh chạy dọc sống lưng dù giữa trưa mái tôn nóng hầm hập. Cái tên ông Bảy từng nhắc, cái tên nằm lẩn trong những tuyến xe và giấy nợ, giờ đứng cạnh Tú Anh trong một tấm ảnh gia đình giữ suốt nhiều năm.

Mẹ Tú Anh đặt ngón tay lên phần góc ảnh bị mất. “Nó từng nói người này sẽ lo cho nó một chỗ làm và không để người nhà tìm thấy. Sau đó tôi không còn gặp nó nữa.”

Gia Minh không chạm vào tấm ảnh. Anh chỉ hỏi: “Bà có đồng ý để chúng tôi chụp cả hai mặt và lập biên bản ghi nguồn ảnh không?”

Bà nhìn Diệp Thanh, không dịu đi, cũng không quay mặt tránh. “Tôi cho chụp. Bản gốc vẫn ở chỗ tôi. Khi nào có người chịu ghi đúng lời tôi nói, tôi sẽ ký.”

Diệp Thanh kéo tờ giấy trắng lại gần. Lần này, trước khi viết, cô hỏi từng chữ. Ngoài bến xe, một chuyến xe màu trắng vừa rời bãi, lẫn vào dòng đường trưa. Còn trên mặt bàn, Vũ Khắc Hòa của nhiều năm trước vẫn đứng cạnh Lý Tú Anh, lịch sự và ngay ngắn như một người chưa từng phải sợ bất kỳ hồ sơ nào.